Chương 3
Sau đó Lục Hy dẫn Lục Dã vào phòng. Cậu chỉ vào tủ quần áo, bàn học và
phòng tắm rồi nói:
"Đồ
dùng mẹ đều chuẩn bị mới cả, em xem có thiếu gì thì bảo anh."
Lục Dã
không nhìn đồ đạc, hắn cởi chiếc áo khoác đen ướt sũng ném lên chiếc
ghế da:
"Thế
nào cũng được, có anh ở đây là tốt rồi."
Lục Hy
thấy áo trong của hắn cũng bắt đầu thấm ướt, vội vàng đi lấy một chiếc khăn tắm
sạch đưa qua:
"Em
đi tắm đi kẻo cảm lạnh, anh xuống bếp bảo dì Trương nấu ít canh gừng."
Lục Dã
nhận lấy khăn, nhưng lại nắm lấy đầu ngón tay cậu hỏi lại:
"Anh
sẽ không nhân lúc em tắm mà bỏ đi chứ?"
Lục Hy
lắc đầu, nhẹ giọng trấn an:
"Anh
đã hứa rồi mà, sẽ không đi đâu."
Nghe
vậy Lục Dã mới buông tay xoay
người đi vào phòng tắm. Lục Hy nhìn cánh cửa đóng lại bấy giờ mới thở phào xoay
người xuống lầu.
Dưới
bếp, dì Trương đang chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Lục Hy dặn dì nấu một bát canh
gừng rồi đứng đợi.
Mười
phút sau, Lục Hy bưng khay trà và canh gừng trở lại phòng.
Lục Dã
đã tắm xong, hắn chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, mái tóc còn sũng nước
nhỏ xuống bả vai đầy vết sẹo ngang dọc. Hắn đang đứng trước giá sách, tiện tay lật xem mấy cuốn sách trên kệ.
Thấy Lục Hy vào hắn liền đặt cuốn sách xuống, bâng quơ hỏi:
"Sau
này em cũng học trường của anh sao?"
"Mẹ
đã làm thủ tục nhập học cho em rồi, thứ Hai tuần sau bắt đầu." Lục Hy đặt
bát canh lên bàn, lấy thêm một chiếc khăn khô khác đi tới chỗ hắn: "Lại
đây anh lau tóc cho, không là đau đầu đấy."
Lục Dã
ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, để mặc Lục Hy đứng phía sau vụng về lau tóc cho
mình. Hắn nhắm mắt lại, tận hưởng mùi hương thanh khiết trên người cậu, khóe
môi khẽ cong lên.
Động tác của Lục Hy bỗng khựng lại.
Dưới ánh đèn vàng, những vết sẹo trên tấm lưng rộng của Lục Dã hiện lên rõ mồn một, có những
vết sẹo đã mờ, lại có những vết sẹo lồi lõm trông hệt như dấu vết của những
trận đòn roi tàn nhẫn.
Tim Lục Hy như bị ai bóp nghẹt, ngón tay vô thức chạm nhẹ vào một vết sẹo dài trên
vai hắn:
"Lục Dã... những vết thương
này... là sao vậy?"
Cơ thể dưới lòng bàn tay cậu khẽ cứng
lại. Hắn im lặng một lúc rồi mới nghẹn ngào lên tiếng:
"Không có gì đâu anh... Ở
nơi đó, không có cơm ăn là chuyện bình thường, bị đánh vì tranh một mẩu bánh mì
cũng là chuyện thường tình. Có đôi khi làm hỏng việc, người ta sẽ dùng roi điện
hoặc gậy sắt để dạy bảo."
Nói xong hắn xoay người lại nhìn
thẳng vào đôi mắt đã bắt đầu phủ một tầng hơi nước
của Lục Hy, nở một nụ cười khổ:
"Em biết mình trông rất bẩn
thỉu, những vết sẹo này chắc là làm anh sợ lắm phải không?"
"Không phải! Không bẩn thỉu chút
nào cả!" Lục Hy vội vàng phủ nhận, cậu nghẹn ngào, bàn tay áp lên bờ vai
lạnh lẽo của hắn như muốn dùng hơi ấm của mình để xoa dịu những nỗi đau kia.
"Lục Dã, là anh đã nợ em. Nếu 17 năm trước không có sự nhầm lẫn đó thì em
đã không phải chịu đựng những điều này."
Nhìn những giọt nước mắt chực trào của
Lục Hy, lòng hắn dâng lên một cảm giác thỏa mãn
khó tả. Hắn bỗng đưa tay lên, dùng mu bàn tay thô ráp khẽ gạt đi một giọt lệ nơi khóe mắt cậu:
"Anh đừng khóc, em không trách
anh."
Đúng lúc này tiếng bà Lục từ ngoài cửa vọng vào:
"Dã, Hy, xuống ăn cơm thôi các con! Bố về rồi đấy."
Lục Hy giật mình, vội vàng buông tay
khỏi người Lục Dã. Cậu lúng túng lau đi vệt nước
mắt còn sót lại trên má, cố giữ giọng bình thường đáp lại:
"Vâng, chúng con xuống ngay đây ạ."
Quay lại nhìn Lục Dã vẫn đang ngồi im lặng trên ghế, Lục Hy chỉ
tay về phía chiếc áo sơ mi sạch đặt trên giường, nhỏ giọng dặn dò:
"Em mặc áo vào rồi xuống nhé, anh xuống trước đây."
Dứt
lời, Lục Hy bước nhanh ra cửa, không dám ngoái đầu nhìn lại
Cạch
Cánh
cửa khép lại. Hành lang bên ngoài hơi lạnh, Lục Hy đứng đó hít một hơi sâu, đợi
nhịp tim bình ổn lại mới bước xuống cầu thang.
Trong khi đó ở bên trong, Lục Dã nhìn cánh cửa vừa đóng lại một lúc lâu rồi mới chậm rãi
đứng dậy cầm lấy chiếc áo sơ mi. Ngón tay hắn miết nhẹ lên bả vai nơi Lục Hy
vừa chạm vào, khóe môi khẽ nhếch lên.
A, thật dễ lừa.
Dưới
phòng khách, ông Lục đang đưa áo khoác cho người làm, gương mặt lộ rõ vẻ mệt
mỏi sau một ngày làm việc. Thấy Lục Hy đi xuống, ông khẽ
mỉm cười với cậu, giọng trầm thấp:
"Hy, em con đâu?"
"Lục Dã đang thay đồ ạ, em ấy sẽ xuống ngay." Lục Hy
đáp, cố
giữ cho giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể.
Khi Lục Dã bước xuống lầu, cảnh tượng ba
người nhà ngồi trò chuyện thân mật trong phòng khách lập tức đập vào mắt hắn. Tiếng cười nói ấm áp
vang lên, hoàn toàn tách biệt với không khí lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ.
Thấy Lục Dã, ông Lục đứng dậy, gương mặt uy nghiêm thường ngày
hiện lên nụ cười hiếm hoi. Ông bước tới vỗ vai hắn:
"Về nhà là tốt rồi. Chào mừng con về nhà, Lục Dã."
Lục Dã hơi khựng lại trước cái chạm tay của ông, gương mặt không
chút cảm xúc, chỉ thấp giọng đáp:
"Vâng."
Cả nhà nhanh chóng di chuyển
vào bàn ăn. Suốt bữa cơm, bà Lục liên tục gắp thức ăn vào bát cho Lục Dã, ánh
mắt đầy vẻ áy náy. Ông Lục bắt đầu hỏi han về cuộc sống những năm qua của hắn, từ
nơi ở cho đến thành tích học tập.
"Trước đây con học ở đâu? Thành tích có tốt không? Nếu cần,
bố sẽ sắp xếp cho con học gia sư để theo kịp chương trình ở đây." Ông Lục
hỏi.
Lục Dã nhìn bát cơm đầy ắp thức ăn trước mặt, ngón tay xoay nhẹ đôi
đũa nhưng không gắp. Hắn trả lời những câu hỏi một cách có lệ, giọng điệu hờ
hững: "Cũng bình thường ạ.", "Con không nhớ rõ.", "Tạm
được."
Không
khí trên bàn ăn dần trở nên gượng gạo.
Bà
Lục thấy hắn ít nói thì khẽ thở dài, quay sang dặn dò Lục Hy:
"Hy à, sau này
con nhớ để ý giúp đỡ em nhé. Lục Dã mới về chắc còn nhiều bỡ ngỡ."
Lục Hy gật đầu đáp:
"Vâng, con biết rồi ạ."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY