Chương 28
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Trong thư phòng rộng lớn, không khí căng thẳng bao trùm lên hai
người nam nhân.
Sở Sát ngồi trầm mặc sau thư án, ánh mắt thâm trầm không rõ vui
buồn.
"Huynh đã chạm vào
nàng."
Sở Vĩnh lên tiếng, hắn không hề
quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào khoảng không ngoài cửa sổ, đôi tay hắn bấu chặt vào thành cửa sổ gỗ đến mức gân xanh trên mu
bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Trước lời chất vấn đầy oán hận
ấy, Sở Sát không hề phủ nhận:
"Nàng vốn dĩ là Thái tử phi
của ta. Việc này sớm muộn gì cũng phải xảy ra, có gì mà đệ phải kinh ngạc đến thế?"
"Nhưng huynh không hề yêu nàng!"
Sở Vĩnh xoay người lại, đôi mắt
đỏ ngầu như muốn bốc hỏa.
"Chính miệng huynh từng nói
nàng chẳng qua chỉ là một quân cờ, huynh còn nói sẽ để nàng ấy lại cho ta. Tại sao giờ huynh lại lật lọng?"
Trước cơn thịnh nộ của em trai,
Sở Sát vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn khẽ nhướng mày, không nhìn em trai mà cúi xuống nhìn vệt mực chưa khô trên tờ
tấu chương.
"Sở Vĩnh, đệ nên nhớ rõ thân
phận của mình."
“Thân phận?”
Sở Vĩnh cười gằn, âm thanh chứa
đầy sự mỉa mai và uất ức, hắn tiến
lên vài bước, đứng đối diện trực tiếp với Sở Sát.
“Bao nhiêu năm qua ta đã vì huynh mà vào sinh ra tử, đôi tay này đã nhuốm không biết bao
nhiêu máu tươi cũng chỉ để huynh ngồi vững trên cái ghế Thái tử này.”
Hắn dừng lại một chút, lồng ngực
phập phồng vì cơn giận:
“Nhưng Tịch nhi thì khác! Nàng ấy là giới hạn duy nhất của ta, là thứ duy nhất
mà ta không thể nhường cho huynh. Huynh có thể lấy đi tất cả, nhưng tại sao cứ phải là nàng ấy!”
Sở Sát chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử thâm trầm vốn luôn lạnh lùng
giờ đây hiện rõ sự giằng xé hiếm thấy. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt đang sục
sôi lửa giận của em trai, thanh âm bỗng chốc trở nên khàn đặc:
"Ta cũng không định như
vậy."
Hắn dừng lại một chút, như để nén
lại những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, rồi mới nói tiếp với vẻ kiên định:
"Nhưng Sở Vĩnh, giờ ta cũng
không thể thiếu nàng ấy."
Sở Vĩnh sững sờ, còn chưa kịp
phản ứng trước lời thú nhận của anh trai thì Sở Sát đã đứng dậy, hắn bước tới bên cạnh em trai, đặt bàn tay to lớn lên vai Sở
Vĩnh:
"Sở Vĩnh, ta sẽ không cướp
nàng ấy khỏi đệ. Ta biết đệ cần nàng, và ta cũng vậy. Đã là báu vật mà cả hai chúng ta đều muốn chiếm giữ vậy thì tại sao phải
tranh giành đến mức một mất một còn? Sở Vĩnh... nàng ấy sẽ là thê tử của hai
chúng ta, chúng ta
sẽ cùng sở hữu nàng, đây là nhượng bộ lớn nhất của ta rồi."
Lời đề nghị điên rồ ấy khiến
Sở Vĩnh chấn động đến mức không thốt nên lời, hắn trố mắt nhìn anh trai mình, hỏi lại:
"Huynh... huynh điên rồi sao? Chung
chạ thê tử là chuyện đại kỵ, hơn nữa nàng ấy là một con người, không phải món
đồ để huynh có thể tùy tiện chia chác!"
Sở
Sát không hề dao động, hắn tiến lại gần, đôi mắt sắc lẹm găm chặt vào Sở Vĩnh:
"Sở
Vĩnh, đệ hãy nhìn vào thực tại đi, đừng để sự nóng nảy làm mờ mắt. Đệ có biết
phe cánh của Tam hoàng tử đang rình rập ngoài kia, chỉ chờ chúng ta sơ hở một
chút là lao vào cắn xé không?"
Hắn
dừng lại một chút rồi tiếp tục:
"Nếu
đệ và ta vì một nữ nhân mà quay lưng lại với nhau, kẻ đắc lợi cuối cùng sẽ là
ai? Lúc đó cả hai ta đều không ai có được nàng ấy. Đệ muốn thấy nàng ấy rơi vào
tay kẻ khác, hay muốn cùng ta giữ chặt nàng ấy? Đệ tự chọn đi?"
Lời phân tích lạnh lùng của Sở Sát như một gáo nước lạnh
dội thẳng vào cơn thịnh nộ của Sở Vĩnh.
Không gian trong thư phòng chìm vào một sự
im lặng đến nghẹt thở. Sở Vĩnh đứng bất động, đôi tay hắn hết nắm chặt lại
buông lỏng.
Hắn
hiểu rõ những gì Sở Sát nói hoàn toàn là sự thật. Nếu hai anh em họ thực sự
quay lưng, cái giá phải trả không chỉ là mạng sống, mà hai người còn sẽ mất đi Tô
Vũ Tịch mãi mãi. Nghĩ đến cảnh Tô Vũ Tịch rơi vào tay kẻ khác khiến Sở Vĩnh cảm
thấy đau đớn hơn cả việc phải chia sẻ nàng với chính huynh trưởng của mình.
Sau
một hồi lâu Sở Vĩnh mới từ từ ngẩng đầu lên. Hắn nhìn thẳng vào mắt Sở Sát,
thanh âm khàn đặc:
"Được."
...
Lúc này tại tẩm cung của Thái tử, Tô Vũ
Tịch đang chìm vào giấc ngủ sâu.
Dưới
ánh nến leo lắt mờ ảo, gương mặt nàng tái nhợt, đôi mày liễu khẽ nhíu lại như đang chìm đắm trong một cơn ác mộng
không lối thoát.
Bất
chợt, ánh sáng mờ nhạt trong phòng bị che khuất, một bóng đen cao lớn lặng lẽ
tiến lại gần giường rồi dừng lại bên cạnh nàng.
Sở
Vĩnh đứng lặng đó, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào nữ nhân đang ngủ say. Ánh mắt
hắn lướt qua làn da trắng ngần của nàng, rồi dừng lại thật lâu trên những dấu
vết mờ ám trên cơ thể nàng.
Bàn tay Sở Vĩnh run lên, hắn cúi người xuống, hơi thở nam
tính lập tức ấp vào mặt nàng, khiến Tô Vũ Tịch trong cơn mê cũng cảm nhận được
sự nguy hiểm đang cận kề mà khẽ rùng mình một cái.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-29.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY