Chương 25
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Thế nhưng buổi tối hôm nay dường như có chút khác thường.
Sau khi dùng xong bữa cơm tối cùng nàng, Sở Sát không hề đứng
dậy rời đi ngay như mọi khi. Hắn cứ ngồi yên đó, đôi mắt thâm trầm bỗng trở nên
rực lửa, chăm chú dán chặt vào nàng khiến Tô
Vũ Tịch cảm thấy vô cùng thấp thỏm.
Tô Vũ
Tịch bối rối cúi đầu, định tìm một
cái cớ để mời hắn rời đi:
"Điện hạ, hôm nay thiếp cảm thấy hơi mệt, muốn được nghỉ ngơi sớm..."
Nàng còn chưa kịp nói hết câu, Sở
Sát đã đứng dậy, sải bước
tiến về phía nàng. Hắn dừng lại ngay trước mặt nàng, vươn tay ra nhẹ nhàng vuốt
ve gò má mịn màng đang dần tái nhợt vì sợ hãi.
Hắn cúi người xuống, giọng nói trầm đục vang lên đầy ẩn ý:
"Mấy ngày nay nghỉ ngơi tốt, vết thương của em chắc là đã khỏi hẳn rồi nhỉ?"
Câu hỏi
của hắn khiến Tô Vũ Tịch cứng đờ người, nàng run rẩy nhìn vào đôi mắt đang hừng
hực dục vọng của Sở Sát, linh tính mách bảo nàng rằng sắp có chuyện không ổn xảy ra.
Tô Vũ Tịch hốt hoảng đứng bật dậy muốn chạy trốn.
Thế nhưng nàng vừa mới xoay người thì Sở Sát đã nhanh như chớp
vươn tay ra ôm chặt lấy eo nàng.
Tô Vũ Tịch ra sức vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào ngực hắn, giọng
nói run rẩy khẩn cầu:
"Điện hạ... không... xin
ngài đừng làm vậy mà!"
Sở Sát không hề bị lay chuyển,
hắn siết chặt vòng tay khiến nàng hoàn toàn áp sát vào lồng ngực nóng rực của
mình. Hắn cúi đầu, đầu lưỡi nóng bỏng liếm nhẹ lên vành tai đang đỏ bừng của
nàng, hơi thở nồng đậm mùi nam tính khiến toàn thân Tô Vũ Tịch nối da gà.
Hắn dịu giọng nói:
"Em sợ cái gì? Đã là thê tử
của ta, chẳng lẽ em không định làm tròn bổn phận của mình sao?"
Dứt lời, hắn không để nàng kịp
lên tiếng phản đối, trực tiếp bế nàng lên rồi sải bước dài đi về phía chiếc
giường rộng lớn.
Sở Sát thô bạo ném nàng xuống lớp
nệm mềm mại.
Tô Vũ Tịch vừa định lùi lại phía
góc giường thì thân hình cường tráng của hắn đã lập tức đè xuống, khóa chặt
nàng dưới thân.
Ánh mắt
hắn lúc này không còn chút dịu dàng nào mà chỉ còn lại dục vọng cuồng nhiệt và khao khát muốn nghiền nát nàng ngay lập tức.
Sở Sát không chút nương tay, đôi tay to lớn của
hắn nắm lấy vạt áo lụa mỏng manh trên người nàng rồi dùng lực xé mạnh một cái.
Tiếng vải rách "xoẹt" vang lên chát chúa giữa không
gian tĩnh mịch, bộ y phục nháy mắt đã biến thành những mảnh vải vụn rơi vãi
trên giường, để lộ ra toàn bộ cơ thể trắng nõn nà và đôi gò bồng tròn trịa,
căng mọng đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập vì sợ hãi của nàng.
Cảnh tượng dâm mỹ ngay trước mắt
như một mồi lửa đốt cháy chút lý trí cuối cùng của Sở Sát. Ánh mắt hắn đỏ ngầu
vì dục vọng, dán chặt vào hai khối thịt mềm mại đang rung rinh mời gọi trước mặt.
Hắn không chút chần chừ mà cúi
rạp người xuống, ngậm lấy một bên đỉnh hồng phấn non vào miệng rồi ra sức mút
mát.
Hắn ngấu nghiến như một con dã
thú đang đói khát, đầu lưỡi thô ráp không ngừng đảo quanh đầu vú nhạy cảm, đôi
khi lại dùng răng nanh day nhẹ khiến nơi đó sưng tấy lên.
Cảm giác tê dại và nóng bỏng ập
đến khiến Tô Vũ Tịch run rẩy kịch liệt, nàng ưỡn cong người, đôi bàn tay nhỏ bé
vô thức bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của hắn, những tiếng rên rỉ vụn vỡ thoát
ra từ kẽ răng:
"A... ha... ngài nhẹ một
chút... đừng mút mạnh như vậy... đau... á..."
Tiếng van
xin của nàng chẳng những không làm hắn dừng lại, mà trái lại còn khiến Sở Sát
càng thêm hưng phấn.
Một tay
hắn thô bạo bóp mạnh lấy bầu ngực còn lại, nhồi nhét nó đến mức biến dạng giữa
những ngón tay.
Tiếng mút mát "chụt chụt" vang lên liên hồi, lấp đầy
không gian tĩnh mịch của tẩm cung.
Sở Sát như một kẻ chết đói lâu ngày, hắn vùi đầu vào lồng ngực
trắng ngần của nàng, vừa bú mớm vừa dùng răng day cắn đỉnh hồng khiến nó sưng
đỏ, bóng loáng nước bọt.
Không dừng lại ở đó, đôi bàn tay
to lớn của hắn còn thô bạo
banh rộng hai chân của nàng ra. Sở Sát vừa ra sức giày vò đôi gò bồng, vừa liên
tục đẩy hạ bộ đang cương cứng của mình vào giữa háng nàng.
Cặc
bự nóng hầm hập không ngừng cọ xát
vào vùng nhạy cảm qua lớp vải mỏng manh còn sót lại.
Sự tấn
công dồn dập cả trên lẫn dưới khiến cơ thể Tô Vũ Tịch không tự chủ được mà run
rẩy kịch liệt. Dù trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng phản ứng sinh lý của cơ thể
không thể dối lừa.
Lồn nhỏ hồng
phấn vốn đang khép chặt giờ cũng đã trở
nên trơn ướt, dâm thủy trong suốt bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm cả lớp vải che đậy
cuối cùng.
Sau khi đã thỏa thê giày vò đôi gò bồng đến mức sưng đỏ, Sở Sát
mới chịu buông tha cho bầu ngực của nàng.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy vệt nước dâm mị đang thấm đẫm cả một mảng nệm giường bên dưới thì khẽ nở một nụ cười đầy
tà ác.
Đôi tay to lớn của hắn dứt khoát
túm lấy lớp vải mỏng manh cuối cùng còn sót lại trên người nàng, thô bạo kéo
tuột xuống tận cổ chân. Toàn bộ vùng tư mật hồng hào, xinh xắn của nàng hiện ra
trọn vẹn dưới ánh nến lung linh.
Nhìn lồn nhỏ hồng phấn đang không ngừng mấp máy, co rút như đang khát
khao được lấp đầy, Sở Sát khẽ nhếch môi trêu chọc:
"Nhìn cái miệng nhỏ này của
em xem, thật là tham ăn quá đi mất. Ta còn chưa làm gì mà nó đã thèm khát đến
mức tự chảy nước thế này rồi sao?"
Lời trêu
chọc trần trụi của hắn khiến Tô Vũ Tịch nhục nhã đến mức muốn tìm một cái lỗ để
chui xuống.
Nàng nức
nở, đưa hai tay lên che đi khuôn mặt đang đỏ bừng vì thẹn thùng, đôi chân thon
dài khẽ khép lại theo bản năng để che đi nơi xấu hổ nhưng lại bị đôi bàn tay
như gọng kìm của Sở Sát thô bạo banh rộng ra. Hắn nhìn chằm chằm vào nơi đang
mấp máy ấy, ánh mắt rực lửa như muốn nuốt chửng lấy nàng.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-26.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY