Chương 24
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/9AKl3I2RwQ]
Buổi chiều hôm ấy, do trận sạt lở bất ngờ khiến
bãi săn không còn an toàn, đoàn người đành phải thu dọn hành trang, khởi hành
về cung sớm hơn dự kiến.
Trong xe ngựa, tiếng bánh xe nghiền trên mặt đường gồ ghề càng làm tâm trí Tô
Vũ Tịch thêm rối bời.
Nàng ngồi nép vào một góc, đôi
mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng trong lòng lại tràn ngập nỗi sợ hãi.
Nàng biết rõ tính tình điên cuồng của Sở Vĩnh, chỉ sợ rằng ngay khi về tới cung, hắn sẽ lại tìm đến và dùng
những trận hành hạ tàn bạo hơn để trút giận vì nàng đã gần gũi với Sở Sát.
Sở Sát đang ngồi đối diện, dù
đang tựa đầu ra sau dưỡng thần nhưng hắn dường như cảm nhận được sự lo lắng của người đối diện. Hắn mở mắt, phá tan bầu không khí im lặng
bằng một câu nói đầy bất ngờ:
"Lát nữa về cung, em hãy thu
dọn đồ đạc rồi chuyển hẳn đến phòng của ta mà ở."
Tô Vũ Tịch sững sờ, nàng ngước
lên nhìn hắn đầy kinh ngạc, tưởng như mình vừa nghe nhầm:
"Cái gì? Ngài nói thiếp chuyển
đến... phòng của ngài sao?"
Sở Sát khẽ nhếch môi, một nụ cười
nhạt hiện lên trên gương mặt tuấn tú:
"Sao thế? Chúng ta trên danh
nghĩa vốn là phu thê, ở cùng một phòng chẳng phải là chuyện thiên kinh địa
nghĩa sao?"
Nghe câu trả lời của hắn, Tô Vũ
Tịch vô cùng khó hiểu. Nàng nhớ lại ngày đầu tiên khi mới gặp mặt, ánh mắt hắn
dành cho nàng tràn đầy sự chán ghét và lạnh lùng như nhìn một món đồ chơi rẻ
tiền. Chính vì thế, lúc này nàng hoàn toàn không nghĩ rằng hắn có ý đồ xấu hay
ham muốn gì với cơ thể
mình. Nàng tự nhủ, có lẽ vì đêm qua nàng đã giúp hắn nên giờ đây hắn muốn che chở cho nàng khỏi Sở Vĩnh để trả ơn.
Nghĩ đến
đây, nỗi lo âu trong lòng nàng bỗng dịu đi phần nào, nàng nhìn Sở Sát bằng ánh mắt cảm kích, nhỏ giọng nói:
"Cảm
ơn ngài... Điện hạ."
...
Ngay khi đoàn người vừa về tới cửa cung, Sở Vĩnh
đã đứng đợi sẵn với khuôn mặt đầy sát khí. Vừa thấy bóng dáng Tô Vũ Tịch bước
xuống xe, hắn đã lao tới định bắt lấy tay nàng lôi đi nhưng Sở Sát đã nhanh
hơn một bước đứng chắn ngang giữa hai người.
Ánh
mắt Sở Sát lạnh lùng nhìn em trai, giọng nói mang theo sự nghiêm nghị:
"Ta
đã nói rồi, từ nay nàng ấy sẽ ở lại điện của ta. Đệ về đi."
Sở
Vĩnh đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay nắm chặt lại đến mức run rẩy, đôi mắt vằn
lên những tia máu vì căm giận. Hắn nhìn trừng trừng vào Sở Sát rồi lại liếc
sang Tô Vũ Tịch như muốn ăn tươi nuốt sống nàng, nhưng trước sự cứng rắn của
anh trai, hắn chẳng thể làm gì khác ngoài việc nghiến răng đứng nhìn.
Sở
Sát thản nhiên nắm lấy tay Tô Vũ Tịch, trực tiếp dẫn nàng đi thẳng về phía tẩm
cung của mình dưới ánh mắt hừng hực lửa giận của Sở Vĩnh.
Bước
vào căn phòng của Sở Sát, Tô Vũ Tịch không khỏi cảm thấy ngợp trước sự rộng lớn
và uy nghiêm của nó. Mọi thứ từ cách bài trí đến mùi hương trầm thoang thoảng
đều toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách hệt như chủ nhân của nó vậy.
Nàng
rụt rè đứng ở giữa phòng, không dám đi linh tinh.
Dù căn phòng này có chút lạ lẫm, nhưng khi nghĩ đến việc
không phải quay về nơi của Sở Vĩnh, nàng vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Nàng
khẽ thở phào một hơi, tự nhủ ít nhất đêm nay nàng sẽ được ngủ một giấc bình yên
mà không phải nơm nớp lo sợ.
Thấy bộ dạng lóng ngóng của Tô Vũ Tịch, Sở Sát
khẽ bật cười thành tiếng. Hắn thong thả đi tới bên bàn trà, nhướn mày nhìn nàng
bằng ánh mắt có chút trêu chọc:
"Em
cứ tự nhiên đi, không cần phải khách sáo như vậy. Từ nay về sau, nơi này chính
là phòng của em, em thích làm gì hay bài trí lại thế nào cũng được."
Nghe hắn nói vậy, Tô Vũ Tịch ngẩn người ra một chút. Nàng khẽ gật đầu, đôi tay đang siết chặt vạt áo cũng dần buông lỏng ra, trong
lòng thầm nghĩ có vẻ Sở Sát không khó gần như nàng tưởng.
...
Suốt mấy ngày sau đó, Tô Vũ Tịch hoàn toàn
chuyển đến sống tại tẩm cung của Sở Sát. Có lẽ nhận thấy nàng vẫn còn e dè và
không thoải mái khi có mặt mình, nên mỗi buổi tối Sở Sát đều chủ động lánh sang
phòng khác để ngủ, nhường lại không gian rộng lớn này cho nàng.
Có
lần, thấy áy náy vì chủ nhân của căn phòng lại phải đi ngủ nhờ chỗ khác, Tô Vũ
Tịch đánh bạo đề nghị: "Điện hạ, hay là ngài cứ để thiếp chuyển sang một
căn phòng nhỏ bên cạnh cũng được, ngài không cần phải nhường phòng cho thiếp
đâu."
Sở
Sát nghe vậy chỉ thản nhiên đáp:
"Ta đã nói rồi, đây là phòng của nàng thì
nó là phòng của nàng, nàng cứ yên tâm mà ở lại." Thái độ kiên quyết ấy của
hắn khiến nàng chẳng biết nói gì thêm, đành im lặng vâng lời.
Dù
buổi tối không ở cùng nhau, nhưng vào ban ngày Sở Sát vẫn thường xuyên ghé qua
thăm nàng. Hắn không còn vẻ mặt lạnh lùng như trước mà thường ngồi lại trò
chuyện cùng nàng rất lâu. Hắn hỏi nàng về những chuyện vụn vặt, đôi khi lại kể
cho nàng nghe vài việc bên ngoài để nàng bớt nhàm chán.
Sự quan tâm nhẹ nhàng và khoảng cách vừa phải này dần làm Tô Vũ Tịch buông lỏng cảnh giác. Trong lòng nàng, hình ảnh một vị Thái tử
máu lạnh đang dần được thay thế bằng một người bạn chu đáo và đáng tin cậy.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-25.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY