Chương 23
Lục Hy run rẩy làm theo, tiếng "cạch" của chốt cửa vang lên khô
khốc như tiếng khóa của một chiếc lồng sắt vĩnh cửu.
Cậu lê từng bước chân nặng nề lại gần chiếc ghế bành nơi ác quỷ đang ngồi. Ngay khi vừa đến gần, Lục Dã liền thô bạo vươn tay kéo mạnh một cái
khiến Lục Hy mất đà ngã nhào vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Xoảng!
Chiếc ly rượu trống rỗng bị Lục Dã tùy ý ném xuống sàn nhà, vỡ tan tành
thành hàng ngàn mảnh nhỏ,
cũng giống như hy vọng vừa vụn vỡ của Lục Hy. Hắn siết chặt cằm cậu, ép cậu
phải đối diện với ánh mắt đỏ ngầu của mình.
"Tại sao lại muốn chạy?" Hắn gằn giọng, hơi thở mang theo mùi rượu
vang nồng đậm phả vào mặt cậu. "Em đối xử với anh chưa đủ tốt sao? Hay là
sự nuông chiều của em khiến
anh nghĩ rằng em là kẻ dễ dãi?"
Lục Hy nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Cậu không dám
nhìn vào gương mặt điên cuồng kia, chỉ biết nức nở cầu xin:
"Lục Dã... anh biết sai rồi... xin em... anh không dám nữa... anh thực
sự biết sai rồi..."
Lục Dã bật cười, hắn buông
cằm cậu ra, thản nhiên vươn người ra phía sau bàn trà, lấy ra một cây dương vật giả bằng silicon đen
bóng to lớn và gồ ghề đầy đáng sợ.
"Biết sai thôi thì chưa đủ." Lục Dã nhét món đồ lạnh lẽo đó vào
bàn tay đang run cầm cập của Lục Hy, rồi thì thầm vào tai cậu: "Tự mình đút nó vào lỗ hậu phía sau đi."
Lục Hy bàng hoàng nhìn thứ đồ chơi thô thiển trong tay, cảm giác lạnh lẽo
của silicon như thấm vào tận xương tủy. Cậu nhìn sang Lục Dã, hy vọng tìm thấy
một chút thương xót, nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt mong chờ đầy biến thái của hắn.
"Sao thế? Có vẻ anh không
thật lòng xin tha nhỉ?" Lục Dã nhướn mày, tông giọng trầm thấp đầy vẻ đe
dọa.
Lục Hy run rẩy lắc đầu, cậu vội
vàng đứng dậy khỏi lòng hắn, đôi chân nhũn ra suýt thì không đứng vững.
Đứng giữa căn phòng tối dưới ánh
trăng nhợt nhạt, Lục Hy run rẩy tháo thắt lưng, chiếc quần dài cùng quần lót tuột xuống tận
mắt cá chân, để lộ đôi chân
thon dài đang không ngừng run rẩy và cặp mông trắng nõn vẫn còn chằng chịt những dấu vết đỏ
tím ám muội từ trận hoan ái tàn nhẫn trước đó.
Lục Hy xoay lưng lại phía Lục Dã,
quỳ sụp xuống sàn ngay cạnh những mảnh vỡ của ly rượu.
Cậu run rẩy vươn tay nhặt lấy tuýp dầu bôi trơn mà Lục Dã vừa ném
xuống, đổ một lượng lớn chất lỏng lành lạnh ra lòng bàn tay rồi xoa đều lên cây
dương vật giả to lớn kia. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, lớp silicon đen ngòm càng thêm bóng loáng, trông
vô cùng thô thiển và đáng sợ.
Sau đó Lục Hy run rẩy vòng những
ngón tay dính đầy dầu bôi trơn ra phía sau, run rẩy chạm vào lỗ hậu non nớt.
Cậu cố gắng nới rộng nơi tư mật nhạy cảm, tiếng nước nhớp nháp vang lên trong
căn phòng tĩnh lặng khiến mặt cậu đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Đến khi cảm thấy nơi đó đã đủ mềm, Lục Hy mới cầm
lấy cây dương vật giả, chậm chạp ấn đầu nấm to tròn vào lối vào chật hẹp của
mình.
"Á... hức..."
Ngay khi món đồ silicon lạnh lẽo
vừa đi vào một chút, một cơn đau xé rách lập tức ập đến khiến cả người cậu mềm
nhũn. Dù có dầu bôi trơn, nhưng kích thước quá khổ của nó vẫn khiến vách trong
của cậu bị căng ra hết mức, đau đớn như muốn nứt ra.
"Nhanh lên đi." Giọng
nói của Lục Dã trầm thấp vang lên bên tai.
Lục Hy nhắm nghiền mắt, dùng hết
can đảm ấn mạnh món đồ ấy vào sâu bên trong. Từng phân tiến vào là một lần cơ
thể cậu run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước mắt chảy dài
trên gương mặt nhợt nhạt. Cho đến khi toàn bộ chiều dài đáng sợ kia lút cán vào
bên trong, Lục Hy đã gần như đổ gục xuống sàn, lồng ngực phập phồng hít thở.
Cảm giác dị vật to lớn chôn chặt
trong cơ thể khiến cậu không ngừng nấc nghẹn.
Đúng lúc này, Lục Dã đứng dậy,
hắn chậm rãi bước tới phía sau cậu, thản nhiên đặt chân lên mon trớn tấm lưng
trần đang run rẩy của anh trai, giọng nói trầm thấp đầy vẻ thỏa mãn:
"Giỏi quá. Nhìn xem,
anh nuốt hết vào rồi kìa."
Rồi hắn thong thả thò tay vào túi
quần, lôi ra một chiếc điều khiển từ xa nhỏ gọn màu đen.
"Anh biết không, món đồ này
có tới mười chế độ rung khác nhau." Lục Dã khẽ mỉm cười, ngón tay cái lướt
nhẹ trên mặt thiết bị. "Để em xem anh chịu đựng được đến mức nào
nhé."
Hắn dứt khoát nhấn nút.
Bzzzzzz!
Ngay lập tức, món đồ bên trong cơ
thể Lục Hy rung chuyển dữ dội. Cảm giác tê dại kèm theo sự va đập mạnh bạo vào
vách trong nhạy cảm khiến Lục Hy hét lên một tiếng thất thanh, cả người đổ ụp
xuống sàn nhà, hai tay bám chặt lấy tấm thảm dưới thân.
"Hức... Lục Dã... dừng
lại... á... nó...a... nó khó chịu quá... dừng lại đi...aaa..."
"Chỉ mới thế này đã là gì
chứ?" Lục Dã nhướn mày, giọng điệu đầy vẻ chế giễu. Rồi hắn thản nhiên
nhấn liên tiếp vào nút tăng cấp độ, trực tiếp chỉnh lên mức cao nhất.
Bzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz!
Cây dương vật giả bên trong Lục
Hy lúc này như một con quái vật bị kích động, nó rung lên điên cuồng, liên tục
cày xới và chà xát vào mọi ngõ ngách sâu nhất trong hậu môn cậu.
Cơn khoái cảm bệnh hoạn trộn lẫn
với nỗi đau đớn tột cùng khiến đại não Lục Hy nổ tung. Toàn thân cậu co giật
kịch liệt, đôi chân thon dài đạp loạn xạ trên sàn, nước mắt và nước miếng không
tự chủ được mà chảy dài.
"A... a... hức... chết mất... Lục Dã... giết anh đi... xin em... hức...
á!!!"
Cậu nấc nghẹn, âm thanh vỡ vụn vang vọng trong căn phòng tối. Dưới sự hành
hạ của dương vật, lỗ hậu nhỏ
bé của cậu co thắt điên cuồng, cố gắng đẩy dị vật ra nhưng lại càng bị nó xâm
nhập vào sâu hơn.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY