Chương 23
Vào đến trong lều, Sở Sát đặt Tô Vũ Tịch xuống giường nhưng vẫn
không rời đi ngay. Hắn ngồi bên cạnh, hết hỏi nàng có thấy mệt ở đâu không lại
dặn dò người hầu đi chuẩn bị nước nóng và thuốc men, thái độ ân cần khác hẳn
với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Tô Vũ Tịch vừa bối rối vừa sợ hãi, nàng chỉ dám cúi đầu lí nhí đáp, trong khi Sở Vĩnh đứng bên cạnh thì sắc mặt mỗi lúc một khó
coi, bàn tay nắm chặt lại vì ghen tuông.
Không nhịn được nữa, Sở Vĩnh tiến
tới, thô bạo kéo Sở Sát ra một góc khuất sau tấm bình phong lớn trong lều. Hắn
nghiến răng, hạ thấp giọng giận dữ hỏi:
"Huynh làm vậy là có ý gì?
Cả đêm qua hai người ở cùng nhau trong hang động đã xảy ra chuyện gì mà hôm nay
huynh lại quan tâm em ấy quá
mức như vậy?"
Sở Sát thản nhiên chỉnh lại tay
áo bị nhăn, ánh mắt lạnh nhạt nhìn đứa em trai đang mất bình tĩnh trước mặt, hờ hững đáp:
"Em ấy là Thái tử phi, là thê tử danh chính ngôn thuận của ta. Ta
thấy em ấy gặp
nạn nên lo lắng một chút thì có gì sai sao?"
Câu nói này như đổ thêm dầu vào
lửa, Sở Vĩnh lập tức bốc hỏa, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hắn trừng
mắt nhìn anh trai mình, giọng nói run lên vì tức giận:
"Huynh đừng có dùng cái danh
nghĩa đó ra để bao biện! Nàng ấy
là thê tử của ta, là người của Sở Vĩnh này! Huynh quên rồi sao? Chính huynh đã
nói nàng ấy chỉ là một quân cờ không hơn không kém, chính huynh đã nhường nàng
ấy cho ta, giờ huynh lại muốn lật lọng sao?"
Sở Sát vẫn giữ vẻ thản nhiên như không, hắn nhìn thẳng vào mắt
em trai mình, chậm rãi nhả từng chữ:
"Ta đổi ý rồi. Ta muốn lấy lại em ấy."
Sở Vĩnh sững sờ, dường như không
tin vào tai mình, hắn lắp bắp hỏi lại:
"Huynh... huynh vừa nói cái
gì cơ?"
Sở Sát không chút do dự mà nhắc lại:
"Ta nói là ta muốn đòi lại
Tô Vũ Tịch. Dù sao trên danh nghĩa nàng ấy vẫn là Thái tử phi của ta, là thê tử
của ta. Những gì vốn dĩ thuộc về ta, giờ ta muốn lấy lại tất cả."
Nghe đến đây, Sở Vĩnh suýt nữa
thì không kìm được cơn điên mà lao vào đấm thẳng vào mặt anh trai mình. Hắn thở
hắt ra, lồng ngực phập phồng vì giận dữ, đôi mắt vằn lên những tia máu nhìn Sở
Sát đầy thù hằn. Hắn nghiến răng gằn:
"Huynh đừng có nằm mơ! Đã
nhường cho ta rồi thì đừng hòng có chuyện đòi lại được. Nàng ấy là của ta, vĩnh
viễn chỉ có thể là của ta mà thôi!"
Nói đoạn, Sở Vĩnh không thể đứng
thêm ở đó một khắc nào nữa vì sợ mình sẽ thực sự ra tay với chính huynh trưởng
của mình. Hắn tức giận xoay người rời đi, để lại
một sự căng thẳng tột độ bao trùm khắp không
gian.
Tô Vũ Tịch nằm trên giường, cả người run rẩy vì sợ hãi. Nàng
không nghe rõ hai anh em họ đã nói những gì sau tấm bình phong, nhưng nàng biết
với tính khí thất thường của Sở
Vĩnh, hắn sẽ lao tới trút hết cơn giận dữ lên đầu nàng như những lần trước.
Một lúc sau, Sở Vĩnh hầm hầm bước
ra, hắn dừng lại
trước giường một lúc, đôi mắt
đỏ ngầu vì giận dữ dán chặt lên người Tô Vũ Tịch. Ánh mắt hắn sắc lẹm, tràn đầy
vẻ thù hằn và ghen tuông khiến nàng lạnh toát cả sống lưng, chỉ biết co rúm
người lại.
Thế nhưng, trái với dự đoán của
nàng, Sở Vĩnh không hề động thủ, hắn chỉ
trừng mắt nhìn nàng một cái đầy căm phẫn, rồi nghiến răng xoay người rời đi.
Nhìn bóng
dáng hắn khuất hẳn, Tô Vũ Tịch mới dám thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, nàng không hiểu tại sao hắn lại bỏ đi dễ dàng như vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm
thấy vô cùng may mắn khi thoát được trận này.
Tô Vũ Tịch mệt mỏi
nhắm mắt lại, chỉ mong sao sóng gió này sớm qua đi, dù nàng biết rằng sự bình
yên này có lẽ chỉ là tạm thời.
Sau khi Sở Vĩnh rời đi, Sở Sát cũng chậm rãi bước ra từ phía sau
tấm bình phong. Hắn không hề tỏ vẻ tức giận như em trai mình, mà lặng lẽ ngồi
xuống mép giường, nhìn Tô Vũ Tịch bằng ánh mắt đã dịu dàng. Hắn khẽ hỏi:
"Em thấy
trong người thế nào rồi? Có còn đau ở đâu không?"
Tô Vũ Tịch nhìn gương mặt vẫn còn
hơi tái của hắn, không khỏi lo lắng cho vết thương đẫm máu trên lưng hắn. Nàng
bối rối nói:
"Thiếp không sao... Nhưng còn vết thương của ngài... Ngài đừng ở đây nữa, mau đi tìm thái y xem lại vết thương đi."
Nghe lời quan tâm chân thành từ
nàng, Sở Sát bỗng nở một nụ cười dịu dàng, hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa lấy gò má nàng, giọng nói trầm ấm:
"Em lo cho ta sao? Được rồi, ta đi ngay đây. Nghỉ ngơi cho tốt, lát
nữa ta sẽ quay lại thăm em."
Nói xong,
hắn đứng dậy, không quên kéo lại chăn cho nàng rồi mới xoay người rời khỏi lều.
Tô Vũ
Tịch nhìn theo bóng lưng của hắn, lòng nàng rối bời. Nàng cảm nhận được sự thay
đổi rõ rệt trong thái độ của Sở Sát, nhưng chính sự dịu dàng đột ngột này lại
khiến nàng càng thấy lo
sợ hơn.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-24.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY