Chương 22
Vừa chắc chắn Lục Dã đã vào phòng, mẹ
Lục lập tức kéo tay Lục Hy về phía cổng sau, bà thúc giục:
“Hy, mau lên! Xe đang đợi ở lối cửa sau. Giấy tờ và tiền mẹ đã chuẩn bị hết
cho con rồi.”
Lục Hy nhìn mẹ, rồi nhìn sang bố,
người đàn ông vốn nghiêm khắc ấy giờ đây đôi mắt cũng đỏ lên vì chia ly. Cậu bỗng lao đến ôm chặt lấy hai người, tiếng nấc
bật ra không kìm được:
“Con xin lỗi… Con nợ bố mẹ cả đời này. Con… con đi rồi, bố mẹ phải tự chăm
sóc mình cho tốt…”
"Đi đi con." Bố khẽ vỗ vai cậu trấn an.
Lục Hy nhìn bố mẹ
lần cuối rồi mới lưu luyến xoay người định bước lên xe, bỗng một giọng nói lạnh
lẽo bất chợt vang xuống từ
trên cao:
"Anh định đi đâu?"
Cả ba người dưới sân đồng loạt sững lại. Họ cứng đờ ngước mắt lên nhìn lên ban công lầu
hai.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, Lục Dã hoàn toàn không hề hôn mê
như họ vẫn nghĩ. Hắn đang ngồi vắt vẻo trên thanh lan can ban công, đôi chân
buông thõng giữa không trung, tư thế chông chênh như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ
là có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Hắn cầm ly rượu vang trên tay, thản nhiên dốc ngược nó xuống, để chất lỏng
đỏ sẫm chảy xuống sân cỏ như máu:
"Đây mới là ly rượu có chứa
thuốc mê nè."
Mẹ Lục kinh hoàng
hét lên, đôi tay bà run rẩy che miệng:
"Dã! Con xuống
ngay! Chỗ đó nguy hiểm lắm con ơi!"
Lục Dã phớt lờ lời
mẹ, đôi mắt tối sầm của hắn khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé đang đứng cạnh cửa
xe. Hắn đứng hẳn dậy trên thanh lan can, gió đêm thổi lồng lộng làm tà áo sơ mi
của hắn tung bay.
"Lục Hy, anh
nhìn em đây này." Hắn khẽ cười, giọng nói dịu dàng đến rợn người.
"Anh đã hứa sẽ ở bên em cơ mà? Tại sao anh lại lừa em? Tại sao anh lại muốn
vứt bỏ em?"
"Lục Dã...
em bình tĩnh đã, mau xuống đi, có gì chúng ta nói chuyện..."
Lục Hy lắp bắp,
nước mắt cậu tuôn rơi lã chã, cậu không thể ngờ hắn lại dùng chính mạng sống của
mình để giữ cậu lại.
"Nói chuyện
sao? Không cần đâu." Lục Dã dang rộng hai tay, thản nhiên nói. "Không
phải anh muốn chạy sao? Em thành toàn cho anh. Chỉ cần em chết là anh có thể
thoát khỏi em rồi."
Bố Lục nghiến
răng, giọng ông lạc đi vì giận dữ lẫn sợ hãi: "Thằng nghịch tử! Mày
đang đe dọa ai hả?"
Lục Dã cười lớn, tiếng cười mang theo sự thê lương:
"Con không đe dọa ai cả. Con chỉ đang cho anh ấy quyền
lựa chọn thôi. Một là anh ấy ở lại đây với con, hai là anh ấy mang theo ký ức về
cái chết của con theo suốt đời
này. Lục Hy, anh chọn đi! Anh muốn tự do, hay muốn thấy xác em dưới chân
anh?"
Lục Hy nhìn em trai mình đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, trái tim cậu hoàn
toàn sụp đổ. Cậu biết Lục Dã không nói đùa. Hắn là một kẻ điên, một kẻ điên vặn vẹo đến mức sẵn sàng dùng
cái chết để xích người mình yêu lại.
Cậu buông thõng hành lý xuống đất, đôi chân nhũn ra quỵ xuống sân cỏ. Cậu
khóc không thành tiếng, nhìn về phía chiếc xe vốn là niềm hy vọng duy nhất, rồi
lại nhìn lên bóng hình điên cuồng trên cao kia.
"Đừng nhảy... anh xin em... anh không đi nữa... Lục Dã, em xuống đi,
anh không đi nữa mà!"
Lục Hy hiểu rằng, sợi dây xích vô hình mang tên Lục Dã đã khảm
sâu vào linh hồn cậu. Cả đời này, cậu đều vĩnh viễn không bao giờ có thể thoát khỏi ác quỷ mang tên em
trai mình.
Nghe thấy lời nói tuyệt
vọng của Lục Hy, đôi mắt tối tăm của Lục Dã bỗng lóe lên một tia thỏa mãn đến
rợn người. Hắn chậm rãi thu chân lại, từ tốn bước xuống khỏi thanh lan can một
cách nhàn nhã, như thể trò đùa với mạng sống vừa rồi chỉ là một màn dạo chơi.
Hắn đứng trên ban công, từ trên cao nhìn xuống ba con người đang chết lặng
dưới sân, ánh mắt lướt qua vẻ mặt bàng hoàng của bố mẹ rồi dừng lại thật lâu
trên thân hình nhỏ bé đang run rẩy của Lục Hy. Hắn không chạy xuống, chỉ nhàn
nhạt buông lại một câu:
"Vậy thì lên phòng tìm em."
Dứt lời, bóng dáng cao lớn của hắn thong dong quay lưng đi vào trong phòng,
để lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ.
Lục Hy ngồi bệt dưới đất, cả người như bị rút cạn sức lực. Cậu biết giây
phút mình nói ra câu
"không đi nữa" nghĩa là cậu đã tự tay đóng sập cánh cửa dẫn đến ánh
sáng của đời mình.
Mẹ Lục lao đến ôm chầm lấy cậu, khóc không thành tiếng, còn bố Lục thì nắm
chặt nắm đấm, nhìn vào căn nhà giờ đây chẳng khác nào một cái lồng giam kiên cố.
"Hy à... mẹ xin lỗi... mẹ không cứu được con..."
Lục Hy run rẩy trấn an mẹ,
cậu lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự cam chịu.
Rồi cậu đứng dậy, bước chân nặng nề như đeo xiềng xích, chậm rãi tiến vào
trong nhà. Từng bậc cầu thang như dài vô tận, mỗi bước chân là một lần trái tim
cậu rỉ máu.
Khi đứng trước cánh cửa phòng khép hờ, Lục Hy hít một hơi thật sâu rồi run
rẩy đẩy cửa bước vào.
Bên trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng hiu hắt rọi vào.
Lục Dã đang ngồi trên ghế bành, đôi chân dài vắt chéo, tay vẫn cầm chiếc ly
rượu rỗng. Nghe thấy tiếng động, hắn cũng không ngẩng đầu lên, chỉ khàn giọng
ra lệnh:
"Chốt cửa lại. Lại đây."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY