Chương 22
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]
Đêm về khuya, ngọn lửa trong hang đã bắt đầu lụi
dần, chỉ còn những đốm than hồng leo lắt tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo.
Đến nửa đêm, Tô Vũ Tịch bỗng nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ của
Sở Sát.
Nàng lấy hết can đảm rón rén bò lại gần.
Dưới ánh lửa leo lắt, nàng hoảng hốt khi thấy
tấm lưng của hắn đã đẫm máu từ lúc nào. Lúc này nàng mới nhận ra hóa ra lúc chiều để bảo vệ nàng
khỏi trận sạt lở hắn đã lấy thân mình che chắn và bị thương nặng như vậy.
Tô Vũ Tịch run rẩy đưa bàn tay
nhỏ bé chạm nhẹ lên vầng trán của hắn.
"Nóng quá...!"
Nàng giật mình thảng thốt khi nhận ra trán
hắn đã nóng như lửa đốt tự lúc nào. Nàng lo lắng đến
phát khóc, tay không ngừng lay mạnh bả vai hắn, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:
"Điện hạ! Sở Sát, ngài tỉnh
lại đi... đừng dọa thiếp
mà..."
Nàng lo lắng gọi mấy tiếng
nhưng Sở Sát vẫn nằm im, đôi mày nhíu chặt lại vì đau đớn, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Thấy máu vẫn không ngừng rỉ
ra, Tô Vũ Tịch không kịp suy nghĩ nhiều, nàng dứt khoát xé rách vạt áo của
mình, cẩn thận lau sạch rồi băng bó vết thương cho hắn.
Nhìn vị Thái tử bình thường
vốn kiêu ngạo giờ lại yếu ớt như vậy, lòng nàng không khỏi trào dâng một cảm
giác khó tả.
Thấy Sở Sát run
lên bần bật vì lạnh, Tô Vũ Tịch dù trong lòng vẫn còn rất e dè và sợ hãi, nhưng
nàng biết mình không thể bỏ mặc hắn lúc này.
Nàng do dự một chút rồi cắn răng
chui vào trong lòng hắn, dùng chính cơ thể mình để sưởi ấm cho nam nhân đang
hôn mê kia.
Trong giấc mơ, cảm nhận được một
nguồn nhiệt ấm áp, Sở Sát vô thức vòng tay ôm chặt lấy nàng hơn, như muốn khảm
nàng vào trong lồng ngực mình.
Bị hắn ôm
chặt đột ngột, Tô Vũ Tịch hơi sững người, nhưng nhìn gương mặt tái nhợt của hắn
dưới ánh lửa, nàng cũng không đẩy ra mà cứ thế để hắn ôm, lặng lẽ chìm vào giấc
ngủ.
...
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày
len lỏi vào hang đá, Sở Sát mới tỉnh lại.
Hắn hơi ngạc nhiên khi thấy Tô Vũ Tịch đang
ngủ say trong lòng mình, rồi hắn nhìn thấy vết thương trên người đã được băng
bó cẩn thận bằng những dải vải. Nhìn những mảnh vải trắng giờ đã nhuốm máu, Sở
Sát bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Sở Sát nhìn gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn vẻ
mệt mỏi của nàng, rồi khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng. Lúc này trong mắt hắn không còn vẻ tàn
nhẫn như thường ngày, mà chỉ còn lại sự dịu dàng hiếm hoi dành riêng cho nàng.
Khi Tô Vũ Tịch tỉnh lại đã là giữa trưa.
Nàng vừa mở mắt đã thấy mình đang nằm lọt thỏm trong lòng Sở Sát, đôi tay hắn
vẫn còn vòng qua eo nàng giữ chặt. Nàng hốt hoảng ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng vì
xấu hổ, lúng túng nhìn đi chỗ khác:
"Điện hạ... ngài tỉnh từ bao giờ
vậy?"
Sở
Sát tựa lưng vào vách đá, ánh mắt thâm trầm nhìn bộ dạng hốt hoảng của nàng.
Hắn khẽ nhếch môi, đưa tay sờ vào những dải vải lụa trắng đang quấn quanh ngực
và lưng mình, thanh âm có chút khàn đặc:
"Băng
bó cũng khéo đấy, không uổng công ta cứu em một mạng."
Tô Vũ
Tịch cúi đầu, nhìn vạt áo của mình bị xé rách nát đến mức lộ cả làn da trắng
ngần, nàng vừa thẹn vừa sợ, nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Ngài
cứu thiếp, thiếp cứu ngài, xem như huề nhau. Ngài... ngài đừng nói cho Sở Vĩnh
là được."
Đúng
lúc đó, từ phía cửa hang đang bị đất đá lấp dở, tiếng gọi dồn dập của thuộc hạ
vang lên. Phàn Thất dẫn theo một tốp binh lính vất vả đào bới đất đá mới chui
được vào bên trong. Thấy Sở Sát vẫn bình an vô sự ngồi đó, Phàn Thất thở phào
một hơi, vội vàng quỳ xuống bẩm báo:
"Điện
hạ, thuộc hạ đáng chết, tìm kiếm chậm trễ để ngài và Thái tử phi phải chịu khổ
cả đêm ở đây."
Sở Sát vẫy tay ra hiệu cho Phàn Thất, ra ý
bảo mình không sao. Rồi hắn cúi xuống, thấy Tô Vũ Tịch vẫn đang lúng túng che
đi vạt áo rách, liền dứt khoát cởi chiếc áo khoác ngoài rộng lớn của mình ra,
choàng kín lên người nàng. Sau đó không để nàng kịp phản ứng, hắn đã bế bổng
nàng lên.
Tô Vũ
Tịch xấu hổ đến đỏ cả mặt, nàng nhỏ giọng phản kháng, đôi tay đẩy nhẹ vào ngực
hắn:
"Điện
hạ, ngài bỏ thiếp xuống đi."
Sở
Sát không thèm nhìn nàng, bước chân vẫn vững chãi tiến ra khỏi hang:
"Chân
nàng còn chưa khỏi, muốn tự bò về chắc?" Câu nói ấy của hắn khiến nàng
cứng họng, chỉ đành im lặng, vùi mặt vào lồng ngực hắn để tránh những ánh mắt
tò mò của đám binh lính xung quanh.
Khi
đoàn người về tới lều trại cũng là lúc nhóm tìm kiếm của Sở Vĩnh vừa trở về.
Trông
thấy Sở Sát bế Tô Vũ Tịch bước tới, Sở Vĩnh hớt hải chạy đến, gương mặt đầy vẻ
lo lắng và hốt hoảng. Hắn nhìn Tô Vũ Tịch đang nằm trong lòng anh trai mình,
vội vàng hỏi han:
"Tịch
Nhi, nàng có sao không? Ta đã tìm nàng suốt cả đêm qua."
Sở
Vĩnh vừa nói vừa đưa tay ra, định đón lấy nàng từ tay Sở Sát:
"Để
ta bế em ấy cho, huynh chắc mệt lắm rồi."
Thế
nhưng Sở Sát lại lách người tránh đi, vòng tay ôm nàng càng thêm chặt. Ánh mắt
hắn lạnh lùng lướt qua Sở Vĩnh, thản nhiên nói:
"Không
phiền đệ quan tâm."
Sở Vĩnh sững người, đôi tay đang giơ ra bỗng chốc trở
nên thừa thãi. Hắn nhìn theo bóng lưng dứt khoát của Sở Sát đang bế người đi thẳng vào trong lều, trong lòng bỗng dâng lên một linh cảm xấu nhưng
trước mặt bao nhiêu quân lính hắn chỉ đành nghiến răng đi theo phía sau.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-23.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY