Chương 21
Sự bảo bọc của bố và tiếng khóc xót xa của mẹ giống như đòn bẩy cuối cùng
đánh sập bức tường mà Lục Hy đã cố dựng lên trong lòng. Cậu không thể chịu đựng
thêm nữa, liền đổ gục vào
lòng mẹ, tiếng nức nở vỡ òa sau bao ngày dồn nén tủi hờn.
"Mẹ ơi... hức... con sợ lắm... Lục Dã... em ấy điên rồi..."
Lục Hy vừa khóc vừa run rẩy kể lại tất cả. Từ chuyện bị bỏ thuốc, cho đến việc bị em trai uy hiếp làm tình hết lần này đến
lần khác.
"Con xin lỗi... con
thực sự không cố ý đâu...
hức..."
Mẹ Lục nhìn những vết thương trên cơ thể con trai, bà đau đớn đến mức suýt
ngất đi, chỉ biết ôm chặt lấy cậu mà khóc nghẹn.
Bố Lục đứng bên cạnh, đôi mắt ông
đỏ ngầu, bàn tay siết chặt đến nổi gân. Sự thật này còn kinh khủng hơn
những gì ông tưởng tượng.
Trong khi đó, trên hành lang lầu hai, Lục Dã vẫn đứng đó, âm thầm lắng nghe
từng lời anh trai nói. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại, đáy mắt hắn còn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và đầy nguy hiểm.
Một lúc sau Lục Hy mới lảo đảo bước lên lầu. Vừa đặt chân lên lầu hai, một bóng đen cao lớn đã lù lù
đứng đó chờ sẵn. Lục Hy giật mình, cả người run bắn lên, nhưng vẫn cố ép mình
giữ bình tĩnh.
Lục Dã thong thả tiến lại gần,
hắn dồn cậu vào góc tường, bàn tay hắn mơn trớn vành tai cậu, giọng nói
trầm thấp đầy vẻ dò xét:
"Anh trai nói chuyện với bố mẹ lâu quá nhỉ? Thế nào rồi?"
Lục Hy hít một hơi thật sâu để
trấn tĩnh, cậu cúi gầm mặt,
giọng run run:
"Bố mẹ... bố mẹ nói chuyện này dù sao cũng đã lỡ rồi. Họ không muốn làm
rùm beng lên để thiên hạ chê cười... nên... nên họ đồng ý cho chúng ta ở bên
nhau rồi. Chỉ cần em... em đối xử tốt với anh là được."
Lục Dã nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can Lục Hy. Sau
vài giây im lặng, hắn bỗng bật cười, rồi kéo cậu vào lòng, thủ thỉ:
"Thật sao? Bố mẹ thật sáng suốt. Em đã bảo mà, chúng ta là trời sinh
một cặp, không ai chia cắt được đâu."
Lục Dã vùi mặt vào hõm cổ Lục Hy, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình, dường như đang âm thầm toan
tính một điều gì đó điên rồ.
Khung cảnh dưới lầu vài phút trước bất chợt hiện lên trong đầu hắn.
Khi ấy, mẹ Lục đã nắm chặt bàn tay run rẩy của Lục Hy, nước mắt không ngừng
rơi xuống mu bàn tay cậu. Giọng bà nghẹn ngào, hạ thấp giọng để chỉ ba người nghe thấy:
"Hy à... mẹ xin lỗi. Bố mẹ sẽ đưa con ra nước ngoài, bảo đảm
con không bao giờ phải thấy mặt thằng súc sinh ấy nữa."
Lục Hy ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn mẹ, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt. Nhưng chưa kịp
để cậu nói gì, bà Lục đã nấc lên thành tiếng, giọng run rẩy:
"Thằng Dã... cũng tại bố mẹ không bên nó từ nhỏ nên tâm tính nó mới vặn vẹo như vậy. Hy à, mẹ
biết con đã phải chịu đựng rất nhiều... nhưng mẹ xin con, hãy tha thứ cho nó
được không? Đừng hận nó... nó vẫn là em trai con..."
Lục Hy nhìn người mẹ đã già đi trông thấy vì đau khổ, lòng cậu thắt lại. Cậu
hiểu rằng, dù Lục Dã có phạm phải sai lầm lớn đến đâu, bà vẫn khó lòng nhẫn tâm
với đứa con ruột của mình. Cổ họng cậu
nghẹn lại, khẽ gật đầu:
"Con sẽ không hận em ấy. Con sẽ tha thứ cho Lục Dã... mẹ đừng lo..."
Lời hứa ấy dường như vẫn còn vang vọng bên tai Lục Dã.
Vòng tay đang ôm Lục Hy chợt siết chặt, lực cánh tay mạnh đến mức khiến cậu khẽ rên lên vì đau.
Tha thứ sao? — Hắn cười lạnh trong lòng.
Anh trai của hắn thật cao thượng, cao thượng đến mức sẵn sàng bỏ hắn lại để tìm kiếm sự tự do.
Những ngày sau đó, nhà họ Lục bình
lặng một
cách kỳ lạ. Không ai nhắc lại chuyện hôm ấy, tất cả
đều ăn ý diễn một vở kịch gia đình êm ấm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng
sự bình lặng ấy lại
khiến người ta có cảm giác như mặt biển êm đềm trước một cơn bão lớn.
Rồi đêm ấy cũng đến.
Đêm mà bố mẹ âm thầm sắp xếp để Lục Hy rời đi.
Căn biệt thự chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Bố mẹ Lục cố gắng tỏ ra bình
thường, bày một bữa tối thịnh soạn coi như chúc phúc cho hai đứa.
Trên bàn ăn, Lục Dã vẫn ung dung như cũ, hắn liên tục gắp thức ăn cho Lục
Hy.
"Anh trai, trông anh hôm nay có vẻ hồi hộp nhỉ?" Lục Dã khẽ cười,
ánh mắt thâm trầm lướt qua gương mặt đang cố giữ bình tĩnh của cậu.
"Đâu có... chắc tại anh hơi mệt thôi." Lục Hy siết chặt đôi đũa,
mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay.
Đúng lúc này, bố Lục cầm chai rượu vang đỏ vốn đã mở sẵn, rót đầy vào ly của Lục Dã. Ông cố gắng giữ giọng mình thật tự nhiên:
"Dù sao chuyện cũng đã rồi, bố mẹ cũng không muốn cấm cản hai đứa nữa.
Lục Dã, uống ly rượu này đi, coi như bố mẹ chấp nhận tình cảm của hai
đứa."
Lục Dã nhìn ly rượu vang đỏ sóng sánh, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của mẹ. Hắn khẽ nhếch môi, một nụ
cười khó đoán hiện lên. Không chút do dự, hắn cầm ly rượu lên, đưa về phía Lục
Hy như muốn mời cậu, sau đó dứt khoát uống cạn trong một hơi.
Bố mẹ Lục nhìn thấy cảnh đó thì thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong ly rượu ấy đã
được tẩm một lượng thuốc ngủ liều cao, đủ để khiến một người đàn ông khỏe mạnh
như Lục Dã rơi vào trạng thái hôn mê sâu trong suốt nhiều giờ đồng hồ.
Chỉ mười phút sau, Lục Dã bắt đầu có dấu hiệu loạng choạng. Hắn đưa tay lên
day trán, giọng khàn đặc: "Hình như... con hơi say rồi. Con lên phòng nghỉ
trước..."
Nói rồi, hắn lảo đảo đứng dậy, dựa
vào tường để bước lên lầu.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY