Chương 21
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]
Chẳng mấy chốc, đoàn người đã tiến vào bãi săn rộng lớn.
Tiếng trống trận vang trời cùng tiếng vó ngựa dồn dập báo hiệu
một cuộc săn bắn đầy kịch tính bắt đầu. Những nam nhân trai tráng, từ các hoàng
thân quốc thích đến những tướng sĩ dũng mãnh, đều lần lượt thúc ngựa lao thẳng
vào rừng sâu để săn bắn.
Tô Vũ Tịch bị bỏ lại một mình
trong lều của Thái tử, không gian
bên trong vô cùng tráng lệ, nhưng lại khiến
nàng cảm thấy vô cùng bức bối.
Vậy
nên nàng đã lẳng lặng rời khỏi lều,
chọn cho mình một con tuấn mã khỏe mạnh rồi một mình phi về phía bìa rừng, cơn gió lạnh tạt vào mặt khiến tâm hồn nàng thoáng chút bình yên.
Bất chợt, một tia chớp rạch ngang bầu trời,
theo sau là tiếng sấm nổ vang rền như muốn xé toạc đại ngàn. Cơn mưa rừng đổ
xuống ào ạt, trắng xóa cả tầm mắt chỉ trong chớp mắt.
Đùng đoàng!
Con ngựa của Tô Vũ Tịch vì hoảng
sợ trước tiếng sấm mà phát điên lao về
phía hẻm núi sâu.
Tô Vũ
Tịch chỉ kịp hét lên một tiếng thất
thanh trước khi bị những tán lá rừng rậm rạp nuốt chửng.
Sở Sát đang đuổi theo một con
hươu sao, nghe tiếng hét liền khựng lại. Tim hắn đột ngột thắt lại, hắn không
chút chần chừ mà thúc
ngựa lao thẳng về phía tiếng hét vừa vang lên, bỏ mặc cả quân lính phía sau.
Dưới làn mưa xối xả, Sở Sát tìm
thấy Tô Vũ Tịch đang ngồi bệt dưới gốc cây đại thụ, y phục nangg ướt sũng dính sát vào người. Nàng đang run rẩy, đôi bàn tay nhỏ
bé ôm lấy cổ chân có lẽ đã bị trật khớp.
Hắn xuống ngựa, sải bước dài tiến
lại gần. Nước mưa chảy dài trên gương mặt lạnh lùng của vị Thái tử, khiến đôi
mắt hắn càng thêm thâm trầm.
"Điện hạ..."
Thấy bóng dáng cao lớn của Sở Sát hiện ra giữa màn mưa xối xả,
Tô Vũ Tịch như tìm thấy cọng rơm cứu mạng, nàng mừng rỡ khôn xiết, định đứng dậy lao về phía hắn.
Thế nhưng, vừa mới nhổm người lên cơn đau nhói từ cổ chân khiến
nàng lại ngã khuỵu xuống, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn đầy vẻ bất lực và khẩn cầu.
Sở Sát không nói một lời, hắn sải bước nhanh tới, bế
bổng nàng lên. Thân hình mảnh mai của nàng lọt thỏm trong lồng ngực rộng lớn,
nóng rực của hắn, hơi thở nam tính nồng đậm bao vây lấy nàng giữa làn mưa lạnh
ngắt.
Ngay khi hắn định xoay người đưa
nàng rời khỏi nơi này, một tiếng nổ vang trời từ phía đỉnh núi bỗng chốc dội
xuống, mặt đất
dưới chân chấn động dữ dội, một trận sạt lở kinh hoàng ập tới, đất đá và cây cổ
thụ đổ xuống như một con mãnh thú muốn nuốt chửng mọi thứ ngáng đường.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi
tóc, Sở Sát không chút do dự ôm chặt Tô Vũ Tịch vào lòng, rồi nhanh như cắt lao
về phía vách núi đá bên cạnh.
Phát hiện một cửa hang nhỏ sau
những lùm cây rậm rạp, hắn vội bế nàng
lao vút vào bên trong ngay trước khi một khối đá khổng lồ đổ ập xuống.
Không
gian trong hang bỗng chốc trở nên tối tăm và tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn
nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của hai người và tiếng mưa rơi vang bên
ngoài vách đá.
Sở Sát nhẹ nhàng đặt Tô Vũ Tịch xuống một phiến đá bằng phẳng. Rồi hắn lặng
lẽ đứng dậy, lần mò trong bóng tối để gom những cành củi khô trong hang.
Chẳng mấy chốc, tiếng đánh lửa
vang lên, một đốm lửa nhỏ bùng lên rồi nhanh chóng lan rộng, sưởi ấm bầu không
khí lạnh lẽo.
Dưới ánh lửa đỏ rực, y phục của
nàng ướt đẫm, dính chặt vào người, phô diễn trọn vẹn những đường cong mượt mà
và làn da trắng ngần ẩn hiện sau lớp vải mỏng manh.
Sở Sát thu ánh mắt thâm trầm lại,
hắn sải bước tiến về phía nàng rồi bất ngờ quỳ một chân xuống trước mặt nàng.
Bàn tay to lớn của hắn đột ngột nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của Tô Vũ Tịch, Sở Sát hơi cúi đầu, ngón tay cái khẽ vuốt ve phần mắt cá chân
đang sưng đỏ của nàng, thanh âm trầm đục vang lên giữa hang động tĩnh mịch:
"Đau không?"
Tô Vũ Tịch nhìn sâu vào đôi mắt
của nam nhân trước mặt, nàng cắn
chặt môi, khẽ lắc đầu:
"Không... không đau."
Thế
nhưng, đôi mắt đẫm lệ và cơ thể run rẩy đã phản bội lại lời nói dối ấy.
Sở Sát chẳng thèm để tâm đến lời nói dối vụng về của nàng. Không
một lời báo trước, bàn tay
to lớn của hắn đột ngột siết chặt
lấy gót chân nàng, tay kia giữ lấy mu bàn chân rồi dùng lực xoay mạnh.
Rắc!
Tô Vũ Tịch hoàn toàn không kịp đề
phòng, nỗi đau xé tâm can đột ngột ập đến khiến nàng trợn trừng mắt, tiếng hét
thất thanh vang dội khắp vách đá, át cả tiếng mưa rơi bên ngoài. Nàng đau đến
mức cả người đổ sụp về phía trước, nước mắt trào ra lã chã, đôi tay nhỏ bé vô
thức bấu chặt lấy bờ vai rắn chắc của Sở Sát để tìm điểm tựa.
Mặc cho nàng đang run rẩy nức nở
vì đau đớn, Sở Sát vẫn bình thản dùng ngón cái miết nhẹ lên vùng mắt cá chân
vừa được nắn lại. Sau khi xác định khớp xương đã về đúng vị trí, hắn mới ngước
lên, cất giọng trầm đục:
"Không sao rồi, đừng khóc."
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-22.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY