Chương 20

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/7AYT83GJeL]

Dưới phòng khách, không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Bố Lục ngồi trên ghế sofa đơn, gương mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc, còn mẹ Lục thì tựa đầu vào vai ông, mắt sưng mọng vì khóc.

Khi nghe thấy tiếng bước chân, bố mẹ Lục đồng loạt ngước lên. Đập vào mắt họ lại là cảnh Lục Dã đang thản nhiên bế Lục Hy đi xuống lầu, bước chân nhàn nhã cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lục Hy xấu hổ đến mức vùi chặt mặt vào lồng ngực Lục Dã, hai tay túm chặt lấy vạt áo hắn, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào bố mẹ.

Lục Dã nhẹ nhàng đặt Lục Hy ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, còn hắn thì thản nhiên ngồi ngay sát cạnh, một tay vòng qua eo cậu che chở, một tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của anh trai, đan chặt các ngón tay vào nhau ngay trước mắt bố mẹ.

"Nói đi." Bố Lục phá vỡ sự im lặng bằng. "Chuyện này bắt đầu từ khi nào?"

Lục Dã không hề né tránh ánh mắt của bố, hắn lên tiếng với vẻ mặt chân thành đến đáng sợ: "Bố, mẹ, con biết chuyện này rất khó để chấp nhận. Nhưng tình cảm của con dành cho anh Hy không phải là nhất thời. Chúng con đã ở bên nhau một thời gian dài, và chính anh Hy cũng đã đồng ý trao bản thân cho con."

Lục Hy nghe đến đây thì sững sờ trước sự trắng trợn của hắn. Cậu định mở miệng phủ nhận nhưng Lục Dã đã kịp siết chặt bàn tay cậu như một lời cảnh cáo, khiến cậu đau đến mức phải nuốt ngược lời định nói vào trong.

Mẹ Lục nhìn con trai lớn với đôi mắt đầy hoài nghi và đau đớn: "Hy à... có đúng như em con nói không? Con... con tự nguyện sao?"

Lục Hy ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn mẹ. Cậu thấy sự thất vọng và cả sự khẩn cầu trong mắt bà. Cậu muốn hét lên rằng mình bị ép buộc, nhưng nỗi sợ hãi trước sự cực đoan của Lục Dã và sự mặc cảm về thân phận con nuôi đã bóp nghẹt cổ họng cậu. Bao năm qua cậu đã chiếm lấy vị trí vốn thuộc về Lục Dã, vì thế cậu không thể cho phép bản thân ích kỷ phá vỡ tình cảm gia đình họ thêm nữa.

"Con..." Lục Hy nghẹn ngào, đầu ngón tay cậu bấm sâu vào lòng bàn tay, cuối cùng chỉ biết cúi đầu: "Con xin lỗi... con và Lục Dã... thực sự là như vậy ạ."

Chỉ cần nhìn thoáng qua, mẹ đã biết Lục Hy đang nói dối. đã nuôi cậu từ bé, sao có thể không hiểu rõ tính cách của con mình. Một Lục Hy lương thiện, trọng lễ nghĩa và luôn khao khát hơi ấm gia đình như cậu, tuyệt đối sẽ không bao giờ tự nguyện bước vào mối quan hệ trái luân thường đạo lý này.

Bà gạt nước mắt, cố giữ cho giọng mình bớt run, rồi nhìn về phía đứa con trai út.

"Lục Dã à, con lên phòng trước đi. Bố mẹ muốn nói chuyện riêng với anh Hy."

Lục Dã hơi nheo mắt, nụ cười lễ phép trên môi hắn vẫn không đổi nhưng bàn tay đang đặt ở trên eo Lục Hy lại siết chặt hơn. Hắn đáp:

"Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ nói ở đây. Anh Hy đang mệt, để con ở lại chăm sóc anh ấy..."

"Mẹ bảo con lên phòng!"

Tiếng quát của mẹ Lục khiến không gian rung chuyển. Bà bật dậy khỏi ghế, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Lục Dã với sự cương quyết chưa từng có. Bố Lục cũng trầm giọng bồi thêm một câu:

"Nghe lời mẹ con đi. Lên lầu ngay."

Lục Dã im lặng trong giây lát rồi mới đứng dậy rời đi. Nhưng trước khi đi, hắn vẫn không quên ghé sát vào tai Lục Hy thì thầm:

"Nghĩ cho kỹ rồi hãy nói. Anh không muốn gia đình này tan nát vì một lời nói của mình chứ?"

Hắn thản nhiên đặt một nụ hôn lên mái tóc cậu ngay trước mặt bố mẹ, như một lời khẳng định chủ quyền đầy thách thức, rồi mới thong thả bước lên lầu.

Khi bóng dáng Lục Dã đã khuất sau khúc quanh cầu thang, mẹ Lục lập tức lao đến bên cạnh Lục Hy. Bà quỳ xuống sàn, cầm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cậu, giọng nghẹn ngào:

"Hy à, nói cho mẹ nghe... Có phải nó ép con không? Con không cần phải sợ, có bố mẹ ở đây rồi. Nhìn mẹ này, nói thật cho mẹ biết đi con!"

Lục Hy ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn người phụ nữ đã yêu thương mình suốt bao năm qua. Cậu thấy sự đau đớn tột cùng trong mắt bà, cậu hiểu rằng nếu cậu nói ra sự thật thì gia đình này sẽ sụp đổ hoàn toàn. Sự hy sinh và ơn nghĩa nuôi dưỡng khiến cậu không thể thốt ra lời kêu cứu.

Cậu cắn môi đến bật máu, lắc đầu trong đau đớn:

"Mẹ... con xin lỗi... thực sự là con tự nguyện... con cũng yêu Lục Dã..."

Mẹ Lục nhìn con trai, trái tim bà thắt lại như có ngàn mũi kim châm. Bà không tin, một chữ cũng không tin vào lời thú nhận gượng ép ấy. Bà áp đôi bàn tay gầy gò lên gương mặt xanh xao của Lục Hy, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình, giọng bà khản đặc:

"Hy à... con đừng lừa mẹ nữa. Mẹ nuôi con từ lúc con còn đỏ hỏn, từng cử chi, từng thói quen nhỏ nhất của con mẹ đều rõ như lòng bàn tay. Con là đứa trẻ ngoan nhất, hiểu chuyện nhất... làm sao con có thể tự nguyện làm chuyện này với em trai mình? Có phải... có phải thằng Dã đã đe dọa con không? Có phải nó ép buộc con?"

Nghe đến đó, toàn thân Lục Hy khẽ run lên. Lớp vỏ kiên cường mà cậu cố gắng dựng lên từ nãy đến giờ phút chốc sụp đổ trước tình yêu thương của mẹ. Cậu run rẩy, nước mắt trào ra không sao kìm lại được.

Bố Lục bấy lâu nay vẫn im lặng giờ đây cũng bước tới. Ông đặt tay lên vai Lục Hy, giọng trầm thấp nhưng đầy kiên định:

"Hy, bố mẹ biết con luôn muốn giữ hòa khí cho cái nhà này. Nhưng con nhìn mẹ con đi, nếu con cứ giấu giếm rồi để bản thân bị chà đạp như thế, bà ấy làm sao sống nổi? Nói cho bố mẹ biết sự thật, bố mẹ vẫn còn ở đây, nhà họ Lục này chưa đến lượt thằng Dã làm loạn."

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-21_28.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!