Chương 20
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]
Tô Vũ Tịch chìm sâu vào một cơn ác mộng u tối. Trong mơ, nàng
thấy mình đang chạy thục mạng giữa một bình nguyên hoang lạnh, phía sau là một
bóng đen khổng lồ đang lùng sục
nàng. Nàng muốn kêu cứu nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, đôi chân nặng trĩu
không thể bước tiếp.
"A!"
Tô Vũ Tịch giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng, hơi thở nàng dồn dập, lồng ngực phập
phồng vì kinh hãi.
Thế nhưng, thực tại còn đáng sợ
hơn cả giấc mơ khi nàng nhận ra mình đang nằm trong vòng tay của Sở Sát.
Những ký ức về trận hoan lạc kịch
liệt đêm qua ùa về như thác lũ khiến nàng không nhịn được mà run rẩy, những lời đe dọa đầy máu lạnh của Sở Vĩnh lại hiện lên trong đầu nàng, nàng cuống cuồng muốn bước xuống
giường chạy trốn.
Thế nhưng, ngay khi nàng vừa nhổm
dậy, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm bất ngờ vươn ra tóm lấy cổ tay mảnh
khảnh của nàng rồi thô bạo kéo ngược trở lại.
Tô Vũ Tịch ngã nhào vào lồng ngực
vững chãi của Sở Sát, hơi thở nam tính nồng đậm lập tức bao vây lấy nàng.
Nhìn thấy gương mặt hắn ở khoảng
cách gần, mọi sự kìm nén của Tô Vũ Tịch hoàn toàn sụp đổ, nàng không cầm nổi nước mắt mà bật khóc nức nở, đôi vai gầy run
lên bần bật, giọng nàng nghẹn
ngào:
"Cầu xin ngài... chuyện tối
qua... tối qua chỉ là một sự cố... Cầu xin ngài, xin ngài đừng nói cho Sở Vĩnh
biết... đừng để hắn biết..."
Nàng bám
lấy cánh tay hắn, ánh mắt đẫm lệ đầy vẻ tuyệt vọng và khẩn thiết, chỉ mong đổi
lấy một lời hứa từ kẻ đã giày vò mình suốt cả đêm dài.
Sở Sát nhìn gương mặt đẫm lệ của Tô Vũ Tịch, đôi mắt hắn tối sầm
lại. Hắn vươn tay, thô bạo bóp lấy cằm nàng, buộc nàng phải ngước nhìn thẳng
vào mắt mình.
"Nàng vốn dĩ là Thái tử phi
của ta, tại sao lại phải giấu?"
Thế nhưng, khi nhớ đến tính khí điên cuồng của đứa em trai mình, Sở Sát nhíu chặt lông
mày, vẻ mặt hiện lên sự phiền muộn hiếm thấy. Hắn buông tay khỏi cằm nàng rồi
bước xuống giường.
Sở
Sát thong thả mặc lại y phục, từng động tác đều toát lên vẻ lạnh lùng, cao
ngạo. Sau khi đã mặc xong, hắn liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang co rúm lại vì sợ
hãi trên giường, thanh âm lạnh nhạt vang lên:
"Chuyện
tối qua ta sẽ không nói cho Sở Vĩnh biết."
Dứt lời, hắn không thèm nhìn lại lấy một lần, dứt khoát
xoay người rời khỏi căn phòng, để lại một mình Tô Vũ Tịch với sự bàng hoàng còn
chưa dứt.
Sau buổi sáng, nàng và Sở Sát cùng nhau
quay trở lại cung.
Kể từ
ngày hôm đó, cuộc sống của cả hai dường như quay lại quỹ đạo vốn có của nó. Sở
Sát vẫn là vị Thái tử cao cao tại thượng, bận rộn với chính sự và những âm mưu
tranh quyền đoạt vị. Còn Tô Vũ Tịch lại thu mình trong cung điện lạnh lẽo, sống
những ngày tháng lặng lẽ như một bóng ma.
Suốt một thời gian dài sau đó, giữa chốn thâm cung rộng
lớn, hai người tuyệt nhiên không hề chạm mặt nhau lấy một lần. Họ như hai kẻ xa
lạ sống dưới cùng một bầu trời, đêm xuân nồng nàn kịch liệt ấy dường như đã trở
thành một vết sẹo bí mật bị cả hai cùng nhau chôn vùi.
Tuy nhiên, sự bình lặng bên ngoài của Sở
Sát chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho cơn sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt
bên trong.
Kể từ đêm xuân nồng nàn ấy, bóng dáng của
Tô Vũ Tịch giống như một loại độc dược ngấm dần vào xương tủy khiến hắn không
sao dứt ra được. Hắn luôn bị ám ảnh bởi những ký ức về đêm đó, hắn nhớ
rõ cảm giác dương vật của mình được bao bọc bởi sự ấm nóng chật ních của hoa
huyệt, nhớ cả tiếng rên rỉ nức nở và những giọt nước mắt đọng trên gò má đỏ
bừng của nữ nhân ấy. Mỗi khi đêm về, cảm giác mãnh liệt ấy lại trỗi dậy,
khiến hạ bộ hắn trướng đau đến mức phát điên.
Từ sự
tò mò đơn thuần dần biến thành thứ dục vọng điên cuồng mà hắn không kiểm soát
nổi, chỉ chực chờ một cơ hội để bùng nổ.
...
Vì hôm nay là lễ săn bắn nên không khí trong
hoàng cung rộn ràng hơn hẳn thường lệ.
Với thân phận Thái tử phi, Tô Vũ Tịch không
còn cách nào khác là phải ngồi chung xe ngựa với Sở Sát.
Không
gian bên trong toa xe rộng lớn nhưng lại vô cùng ngột ngạt. Tô Vũ Tịch thu mình
lại trong một góc khuất, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với người nam
nhân đang ngồi đối diện. Nàng cúi gằm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, không
dám ngước lên nhìn hắn lấy một lần.
Cơn
đau âm ỉ từ phía dưới không ngừng truyền đến, nhắc nhở nàng về trận hành hạ tàn
bạo của Sở Vĩnh vào đêm qua. Lỗ nhỏ phấn hồng vốn đã nhạy cảm nay lại càng sưng
tấy, mỗi khi xe ngựa xóc nảy, cảm giác đau rát lại khiến nàng run lên, mồ hôi
lạnh lấm tấm trên vầng trán thanh tú.
Sở
Sát tựa lưng vào thành xe, đôi mắt hơi nhắm lại như đang dưỡng
thần. Nhưng thực chất, mọi sự chú ý của hắn đều dồn hết lên người nữ nhân nhỏ
bé đối diện. Thấy nàng cứ mãi cúi đầu hắn mới chậm rãi mở mắt ra.
Ánh
mắt hắn không còn sự lạnh lùng thường ngày mà trở nên nóng rực như ngọn lửa
đang bùng cháy. Hắn không hề che giấu sự thèm khát của mình, ánh nhìn dâm dục
lướt bầu ngực phập phồng vì sợ hãi, rồi cuối cùng xoáy sâu vào đôi chân đang
khép chặt của nàng. Hắn tinh tường nhận ra sự mất tự nhiên trong tư thế ngồi
của nàng, hàng mày kiếm khẽ nhíu lại.
Nhìn dáng vẻ tàn tạ của nàng, cơn ghen tuông bỗng chốc
dâng lên trong lòng. Hắn thầm nghĩ, không biết bên trong lớp y phục kia cơ thể
nàng đã bị tàn phá đến mức nào rồi. Ý nghĩ ấy khiến cự vật của hắn bên dưới lớp
quần áo bắt đầu rục rịch, khao khát được lôi nàng vào lòng để tự mình kiểm tra nhưng rồi hắn vẫn kìm nén dục vọng ấy lại, hắn nhắm mắt nhưng trong đầu vẫn
không ngừng hiện ra bộ dáng dâm dục của người thiếu nữ.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-21.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY