Chương 2
Tiếng bước chân của hai người
vang trên cầu thang gỗ. Lục Hy đi phía trước,
lưng cậu căng cứng như dây đàn.
Hơi lạnh cùng mùi thuốc lá nhạt nhòa từ người hắn cứ quẩn quanh chóp mũi
khiến Lục Hy có cảm giác như mình đang bị một loài thú hoang dã bám đuôi, chỉ
chờ cậu sơ hở là sẽ lao lên cắn đứt cổ họng.
Đến trước cánh cửa gỗ sơn trắng đối diện phòng mình, Lục Hy dừng lại. Cậu
hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập dồn dập, rồi đưa tay vặn nắm
cửa.
"Đây là phòng của em."
Lục Dã không đáp, cũng không bước vào phòng. Hắn đứng ngay sau lưng Lục Hy,
mắt dán chặt vào vành tai hơi đỏ lên vì căng thẳng của cậu, ánh mắt thâm trầm
không rõ vui buồn.
Lục Hy thấy hắn im lặng thì trong lòng càng
thêm thấp thỏm. Cậu lấy hết can đảm xoay người lại, nhưng vì khoảng cách quá gần nên cậu suýt chút
là đâm sầm vào lồng ngực hắn.
Cậu hốt hoảng lùi lại một bước,
lưng dán chặt vào cánh cửa lạnh lẽo, hai tay bấu chặt lấy gấu áo len, lí nhí
nói:
"Lục Dã... chuyện về thân
thế, anh cũng chỉ
mới biết tối qua thôi. Anh biết vị
trí này vốn dĩ là của em, là anh đã chiếm
chỗ của em suốt 17 năm qua... Anh thực sự
xin lỗi."
Cậu cúi đầu, không dám nhìn vào
gương mặt của hắn, giọng nói càng lúc càng nhỏ:
"Em yên tâm, anh đã dọn
sạch đồ đạc cá nhân trong phòng mình rồi. Đợi qua mấy ngày nữa, khi em đã quen
với nhà mới, anh sẽ xin
bố mẹ dọn vào ký túc xá của trường để ở. Anh sẽ không tranh giành bất cứ thứ gì với em cả, từ căn phòng này,
danh phận thiếu gia, cho đến... bố mẹ. Tất cả sẽ trả lại cho em."
Cậu nói xong thì im lặng, nhắm
mắt chuẩn bị tâm lý để đón
nhận một lời mỉa mai từ hắn. Thế nhưng hành lang vẫn im vắng,
chỉ còn tiếng mưa rả rích vọng lại từ ngoài cửa sổ.
Sự im lặng này khiến Lục Hy
thấy kỳ lạ, cậu chậm chạp ngẩng đầu lên, trong mắt hiện rõ vẻ bối rối.
Lục
Dã không hề có vẻ gì là đắc thắng sau lời tuyên bố của Lục Hy. Ngược lại, đôi mắt thâm trầm ban nãy của hắn bỗng chốc phủ một
tầng hơi nước mỏng manh, đôi vai rộng khẽ rũ xuống, bộ dạng cứng cỏi bỗng chốc
tan biến thay vào đó là vẻ cô độc đến cùng cực.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay
thô ráp đầy những vết chai sần và vết sẹo cũ của mình, thanh âm khàn đặc mang
theo chút nghẹn ngào:
"Thì
ra... anh cũng muốn đuổi em đi."
Lục
Hy ngẩn người, đôi mắt mở to đầy ngơ ngác:
"Hả?"
"Bố
mẹ đón em về là vì trách nhiệm..." Lục Dã ngẩng đầu, một giọt nước mưa từ lọn tóc ướt sũng
trượt xuống gò má, trông không khác gì một giọt nước mắt. "Còn anh... anh cũng thấy sự hiện diện của em là phiền phức nên mới vội vã muốn rời
đi, có đúng không?"
Hắn
cười khổ một tiếng rồi nói tiếp:
"Mười
mấy năm qua em chưa từng có một nơi thực sự gọi là nhà. Em cứ tưởng về đây rồi sẽ có người thực
lòng đón nhận mình..."
Hắn
lùi lại nửa bước, gương mặt hiện rõ vẻ thất vọng:
"Nếu
mọi
người cũng ghét bỏ em vậy
em
còn trở về cái nơi xa hoa
lạnh lẽo này để làm gì nữa? Thà rằng mọi người cứ để em lang thang ngoài phố như trước kia đi, ít nhất lúc đó
em cũng không phải hy vọng điều gì."
Lục
Hy hoảng loạn thật sự. Cậu chưa từng đối phó với tình huống này bao
giờ. Một người trông đầy gai góc như Lục Dã bỗng chốc lại suy sụp như một đứa
trẻ bị bỏ rơi ngay trước mắt khiến trái tim vốn đã mềm yếu của Lục Hy thắt lại, cảm giác tội lỗi lập tức bủa vây lấy cậu.
Cậu
vô thức bước tới, đôi tay run rẩy định chạm vào cánh tay của hắn nhưng rồi lại
rụt lại giữa chừng, giọng nói lúng túng:
"Không
phải... anh không có ý đó. Anh không ghét em, thật sự không có mà!"
Chỉ
chờ có thế, Lục Dã liền
tiến thêm một bước, hắn cúi thấp người, dồn đối phương sát vào cánh cửa gỗ phía sau, khoảng cách gần đến mức Lục Hy có thể cảm nhận
được hơi thở nóng rực của hắn đang phả lên chóp mũi mình.
"Vậy
anh đừng đi, có được không?"
Hắn
thì thầm, giọng nói mang theo sự khẩn cầu:
"Em
không cần tiền bạc, cũng chẳng cần cái danh phận thiếu gia gì cả. Em chỉ muốn
có một người gia
đình thôi... Anh ở lại với
em đi, được không?"
Hai chữ "anh trai" phát
ra từ miệng Lục Dã mang theo sức nặng ngàn cân, đập tan mọi phòng bị cuối cùng
của Lục Hy. Cậu nhìn đứa em trai tội nghiệp vừa mới trở về, trong lòng dâng lên
một sự thương xót và tội lỗi vô cùng. Cậu gật
đầu, thanh âm mềm nhũn:
"Được... anh không đi nữa. Anh ở lại
đây với em."
Lục Dã nhìn cậu, đôi mắt vốn đang u uất bỗng chốc lóe
lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn chậm rãi vươn tay, dùng những ngón tay thô ráp khẽ
gạt đi một vài sợi tóc
dính trên trán Lục Hy, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.
"Thật chứ? Anh hứa rồi nhé,
anh trai."
Lục Hy ngây thơ gật đầu, hoàn
toàn không nhận ra vẻ mặt của Lục Dã lúc này đã thay đổi.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY