Chương 19
Mẹ nhìn sâu vào đôi mắt đang cố
lảng tránh của Lục Hy, cảm giác bất an trong lòng bà càng thêm rõ rệt. Dù Lục
Hy nói mọi chuyện vẫn ổn, nhưng sự run rẩy nơi đầu ngón tay và chiếc áo cổ lọ
kín mít giữa tiết trời oi ả này như một cái gai đâm vào trực giác của người làm
mẹ. Bà thở dài, không gặng hỏi thêm mà chỉ vỗ nhẹ tay cậu:
"Nếu có chuyện gì khó nói, cứ bảo với mẹ. Đừng để bản thân chịu ấm
ức."
Bà rời khỏi phòng, nhưng suốt cả ngày hôm đó, sự nghi ngờ cứ lớn dần.
Đến đêm, sự bồn chồn khiến bà không sao ngủ được. Nghĩ đến vẻ mặt tái nhợt
của con trai cả lúc ban sáng,
bà quyết định đứng dậy, pha một ly trà gừng ấm mang lên phòng cho cậu.
Hành lang tối om, bà nhẹ nhàng bước đến trước cửa phòng Lục Hy. Bà định gõ
cửa, nhưng rồi khựng lại khi nghe thấy những tiếng động lạ phát ra từ bên trong.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng va chạm da thịt kịch liệt cùng tiếng giường gỗ rung lên bần bật khiến
tim bà thắt lại. Xen lẫn trong đó là tiếng rên rỉ nghẹn ngào, vụn vỡ của Lục
Hy:
"Hức... Lục Dã... nhẹ lại... mẹ... mẹ đang dưới lầu... a... đừng mà..."
"Anh sợ mẹ nghe thấy sao? Vậy thì nhỏ tiếng chút, đừng để tiếng rên dâm đãng của anh lọt ra ngoài chứ."
Giọng của Lục Dã trầm
thấp, khàn đặc và đầy thú tính. Mẹ Lục đứng chết trân tại chỗ, khay trà trên
tay run rẩy kịch liệt. Bà không tin vào tai mình, đôi tay run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa vốn chỉ khép hờ mà
không chốt.
Cánh cửa mở ra, ánh đèn ngủ mờ ảo soi rọi lên cảnh tượng hãi hùng trên
giường. Lục Hy đang trong tư thế quỳ bò, hai tay bị trói chặt ra sau bằng chính chiếc cà vạt của Lục
Dã. Phía sau cậu, Lục Dã đang điên cuồng đâm rút, mỗi cú đều đâm lút cán vào lỗ lồn nhỏ hẹp đã sưng đỏ của anh trai.
"Choảng!"
Tiếng gốm sứ vỡ tan tành trên sàn vang lên phá tan bầu không khí dâm mĩ
trong căn phòng. Mẹ Lục đứng chết trân ở cửa, gương mặt bà cắt không còn giọt
máu, đôi mắt mở to trân trối nhìn vào cảnh tượng loạn luân kinh hoàng đang diễn ra ngay trước mắt.
Lục Hy giật bắn mình, cả người co rút lại vì sợ hãi, cảm giác nhục nhã tột cùng ập đến khiến cậu chỉ muốn biến mất ngay tức khắc. Lục Dã
cũng khựng lại, hắn nhanh tay kéo chiếc chăn dày trên giường bao bọc lấy cả hai
cơ thể đang trần trụi.
"Hai... hai đứa... đang làm cái gì thế này?"
Giọng mẹ run rẩy, bà phải bám chặt vào khung cửa mới không ngã quỵ. Những gì vừa nhìn thấy đã hoàn toàn vượt xa sức chịu đựng và trí tưởng tượng của bà.
Đứa con trai út ngoan ngoãn và đứa con trai lớn hiền lành của bà... tại sao lại
có thể trần truồng quấn lấy nhau trong tư thế ghê tởm đó?
Lục Hy run bần bật trong vòng tay Lục Dã, cậu vùi mặt vào gối, không dám
ngẩng đầu nhìn mẹ, tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng: "Mẹ... con...
con..."
Trái ngược với sự hoảng loạn của Lục Hy, Lục Dã lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
Hắn ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của anh trai, khéo léo che đi cơ thể trần trụi của cậu dưới lớp
chăn. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Lục Dã vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh, hắn khẽ thở
dài một tiếng rồi nhìn mẹ, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Mẹ, con xin lỗi vì đã để mẹ thấy cảnh này trong hoàn cảnh không hay.
Nhưng sự thật là... con và anh Hy đã ở bên nhau từ lâu rồi."
"Ở bên nhau? Hai đứa là anh em cơ mà!" Mẹ Lục hét lên, nước mắt
trào ra. "Lục Dã, con có biết mình đang nói gì không? Lục Hy là anh trai
con!"
"Chúng con không có cùng
huyết thống, mẹ biết rõ điều đó mà." Lục Dã nhẹ nhàng ngắt lời bà. "Con yêu anh ấy, và anh
Hy cũng vậy. Chúng con đã xác
định rõ tình cảm của mình. Con định sẽ thưa chuyện với bố mẹ sớm thôi, chỉ là
không ngờ mẹ lại phát hiện theo cách này."
Lục Hy lúc này chỉ biết
vùi mặt thật sâu vào gối, đôi vai gầy rung lên bần bật dưới lớp chăn.
Sự im lặng cam chịu của Lục Hy lúc
này trong mắt mẹ lại trở thành một lời ngầm khẳng
định. Bà lảo đảo lùi lại phía sau, hai
tay bám chặt vào thành cửa, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng nhìn hai đứa
con mình đang trần trụi quấn lấy nhau.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã từ hành lang truyền đến. Bố Lục nghe
thấy tiếng động lớn và tiếng hét của vợ cũng đã chạy tới. Ông đứng khựng lại ở
cửa phòng, nhìn mảnh sứ vỡ tan tành dưới chân vợ rồi ngước lên nhìn cảnh tượng
trên giường.
Khác với sự hoảng loạn của mẹ, bố Lục có phần điềm tĩnh hơn, đôi mắt ông
nheo lại, tỏa ra áp lực nặng nề khiến không khí trong phòng đông cứng lại.
"Đủ rồi."
Giọng nói trầm thấp của bố vang lên, ngắn gọn nhưng đầy uy lực. Ông tiến lại
gần, dìu lấy bả vai đang run rẩy của vợ, ngăn không cho bà ngã quỵ. Đôi mắt lạnh băng của ông quét qua hai thân ảnh trần trụi đang dính lấy nhau trên
giường:
"Hai đứa mặc quần áo tử tế vào, rồi xuống phòng khách nói chuyện. Ngay
lập tức."
Nói xong, ông dứt khoát đỡ mẹ Lục xoay người bước đi.
Tiếng bước chân nặng nề khuất dần sau cánh cửa, để lại sự
tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng vẫn còn nồng nặc mùi vị dâm mĩ.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY