Chương 18
Lục Hy bị cự vật thô to lấp đầy đến mức không thể thở nổi, cơ thể cậu run rẩy quỳ không
vững, hai tay vô lực bám chặt vào
đùi Lục Dã để
tìm điểm tựa.
Thế nhưng Lục Dã hoàn toàn không
quan tâm đến sự thống khổ của anh trai, hắn thô bạo túm lấy tóc cậu, giữ chặt đầu Lục Hy rồi gia tăng nhịp hông, mỗi lần đều đâm đều sâu vào tận cổ họng cậu. Tiếng mút mát nhóp nhép vang lên đầy dâm mỹ trong không gian yên tĩnh.
Lục Dã thở dốc đầy thỏa mãn, ánh
mắt hắn đục ngầu nhìn xuống dáng vẻ phục tùng nhục nhã của người dưới
thân, sung sướng rên rỉ:
"Đúng rồi... chính là chỗ
đó... anh trai, miệng của anh kẹp em sướng quá."
Lục Hy
chỉ biết nhắm chặt mắt, bất lực chịu đựng
cảm giác ghê tởm đang
giày vò khoang miệng mình. Cơn khoái cảm của Lục Dã càng lên cao, hắn lại càng ra sức dập mạnh hơn, cả căn phòng chìm trong mùi vị nam tính nồng nặc và tiếng rên rỉ
nghẹn ngào của Lục Hy.
Thời gian đối với Lục Hy lúc này chậm
chạp như hàng thế kỷ. Cằm cậu bắt đầu mỏi nhừ, khóe miệng bị kéo căng đến mức
đau rát, nước mắt sinh lý cùng nước miếng không tự chủ được mà chảy dài. Mỗi
khi Lục Hy theo bản năng muốn lùi lại để hít thở, bàn tay của Lục Dã lại siết
chặt lấy tóc cậu, lạnh lùng ấn xuống sâu hơn nữa khiến Lục Hy nhiều lần tưởng chừng như sắp ngất đi vì thiếu oxy.
Lục Dã cứ thế duy trì nhịp độ thô bạo ấy suốt một hồi lâu, quy đầu thô to liên tục cày xới, chà xát vào vòm họng nhạy cảm khiến Lục Hy
không ngừng nấc nghẹn, rồi hắn gầm
lên một tiếng, quy đầu bành trướng bên trong
khoang miệng nhỏ hẹp rồi cuối cùng cũng phun trào.
Từng luồng tinh dịch nóng hổi,
đặc quánh điên cuồng rót đầy vào cổ họng cậu.
Lục Hy không kịp phản ứng, chỉ biết
trừng lớn đôi mắt đẫm lệ, cổ họng run rẩy tiếp nhận thứ đồ tanh hôi mà Lục Dã bắn ra.
Lục Dã không cho cậu nhả ra ngay, hắn vẫn giữ chặt đầu cậu,
ép Lục Hy phải ngậm lấy cự vật vẫn còn đang giật nảy sau trận phun trào, bắt
cậu phải nuốt xuống từng ngụm thứ chất lỏng tanh nồng ấy.
"Ngoan, nuốt hết đi. Một giọt cũng không được để thừa
lại."
Cho đến khi cảm nhận được tiếng nuốt khan đầy khổ sở của anh
trai, Lục Dã mới thỏa mãn rút ra, để lại
một sợi chỉ bạc dâm đãng kéo dài giữa hai người.
Lục Hy đổ gục xuống sàn ho sặc sụa, lồng ngực phập
phồng hít lấy hít để không khí.
Lục Dã thản nhiên ngồi xuống sàn,
kéo cơ thể rã rời của Lục Hy vào lòng mình. Hắn nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang
run rẩy vì sặc của anh trai, dịu giọng khen
ngợi:
"Anh trai giỏi quá."
Hắn khẽ cười, một nụ cười dịu dàng nhưng lại khiến Lục Hy cảm thấy lạnh thấu xương.
...
Sáng sớm hôm sau, tiếng động cơ xe quen
thuộc vang lên trước cửa nhà khiến Lục Hy giật bắn mình tỉnh giấc.
Cậu cuống cuồng mặc chiếc áo len cổ lọ thật cao để che đi những vết hôn đỏ
tím chi chít, rồi run rẩy bước xuống lầu.
Vừa đến chân cầu thang, Lục Hy đã thấy bố
mẹ cùng Lục Dã đang vui vẻ bước vào. Vừa thấy cậu, mẹ đã lập tức lo lắng tiến
đến, áp bàn tay mát rượi lên má con trai:
"Hy à, sao mặt con xanh xao thế
kia?"
Lục Hy hốt hoảng lùi lại một
bước, tim đập thình thịch: "Con... con hơi thiếu ngủ chút thôi ạ."
"Thật không?" Mẹ nghi
ngờ nhìn chiếc áo cổ lọ của cậu giữa thời tiết không mấy lạnh này, nhưng Lục Dã
đã nhanh chóng tiến lại, tự nhiên khoác vai anh trai, cười nói:
"Anh ấy mải đọc sách nên
thức đêm đấy ạ. Con đã bảo anh nghỉ sớm mà anh không nghe."
Nghe vậy, Lục Hy cũng nhanh chóng gật đầu
phụ họa:
"Vâng... con hơi thiếu ngủ chút thôi
mẹ ạ."
Mẹ nhìn vẻ mặt mệt mỏi và cử chỉ
lúng túng của Lục Hy, trong lòng không khỏi xót xa. Bà khẽ vuốt mái tóc mềm
mượt của cậu, giọng đầy cưng chiều:
"Thôi, thiếu ngủ thì lên
phòng nghỉ ngơi đi con. Để Lục Dã ở đây nói chuyện với ba mẹ là được rồi."
Lục Hy nghe vậy thì như được đại
xá, cậu vội vàng gật đầu rồi quay người đi thẳng lên lầu, không dám ngoái đầu
nhìn lại ánh mắt thâm trầm của Lục Dã đang dán chặt sau lưng mình.
Về đến phòng, Lục Hy lập tức chốt
cửa lại. Cậu ngồi phịch xuống giường, hơi thở vẫn còn dồn dập vì sợ hãi, trong
lòng dâng lên cảm giác áy náy tột cùng với bố mẹ.
Nằm được khoảng hơn một tiếng,
khi Lục Hy đang thiu thiu chìm vào giấc ngủ chập chờn thì tiếng gõ cửa vang
lên.
"Hy ơi, mẹ vào được không
con?"
Lục Hy giật mình bật dậy, vội
vàng chỉnh lại chiếc áo cổ lọ cho thật ngay ngắn rồi mới bước ra mở cửa. Mẹ
bước vào với một khay trái cây gọt sẵn, bà ngồi xuống cạnh giường, ân cần nhìn
cậu:
"Mẹ thấy con dạo này gầy đi
nhiều quá. Ở nhà với em trai có chuyện gì không ổn sao?"
Câu hỏi của mẹ khiến tim Lục Hy
hẫng một nhịp. Cậu cúi gầm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run
rẩy:
"Dạ... không có gì ạ. Lục
Dã... em ấy chăm sóc con rất tốt."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY