Chương 17
Những ngày sau đó đối với Lục Hy chẳng khác nào một chuỗi ác mộng lặp đi lặp lại không có hồi kết.
Khi ở trường, Lục Dã ít ra còn thu liễm đôi chút, cùng lắm hắn cũng chỉ kéo cậu vào những góc khuất vắng người cắn mút một trận. Nhưng hễ vừa về đến
nhà, lớp vỏ bọc mỏng
manh đó lập tức vỡ vụn.
Lục Dã giống như một con thú
hoang đến kỳ động
dục, hắn đè cậu ra làm mọi lúc mọi nơi mà không biết mệt mỏi. Từ mặt bàn ăn trong bếp, bồn tắm, cho đến chiếc sofa sang trọng giữa phòng khách... đâu đâu cũng
vương vãi dấu vết hoan lạc của hai người.
Lục Hy bị hắn dọa đến mất mật. Cơ thể
cậu lúc nào cũng trong trạng thái rã rời, nơi tư mật sưng tấy chưa kịp lành đã
phải đón nhận những đợt xâm phạm tàn nhẫn mới. Giờ đây, chỉ cần thấy bóng dáng Lục Dã tiến lại
gần, cậu đều run rẩy muốn chạy trốn, nhưng sự sợ hãi đó chỉ càng kích thích dục vọng thi ngược của em
trai, đổi lấy những trận làm tình hung ác hơn gấp bội.
Căn nhà rộng lớn này giờ đây
chẳng khác nào địa ngục trần gian, mà Lục Dã chính là ác quỷ đang ngày đêm giam
cầm cậu.
Cho đến một buổi chiều, khi Lục Hy đang mệt mỏi tựa người vào bệ cửa sổ nhìn những tia nắng cuối ngày lịm dần thì tiếng
chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến cậu giật bắn người.
Nhìn thấy chữ "Mẹ" hiện
trên màn hình, tim Lục Hy đập loạn xạ vì căng thẳng. Cậu hít một hơi thật sâu
để trấn tĩnh rồi mới dám bắt máy.
"Lục Hy à, hai đứa ở nhà có
khỏe không?"
Cậu nắm chặt gấu áo, lắp bắp trả
lời: "Vâng, tụi con
khỏe...khỏe lắm ạ."
Đầu dây bên kia, giọng mẹ dịu
dàng vang lên:
"Mai bố mẹ về rồi, các con
có muốn quà gì không?"
Cùng lúc đó, một bàn tay rắn chắc bất ngờ vòng qua ôm chặt lấy eo
cậu từ phía sau. Lục Hy giật nảy người, cả người run rẩy khi cảm nhận được hơi
nóng từ lồng ngực Lục Dã. Hắn ghé sát vào điện thoại, thản nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra:
"Bố mẹ mua gì tụi con cũng
thích ạ."
Lục Hy sợ đến mức không dám thở
mạnh, đôi mắt cậu mở to đầy kinh hoàng nhìn bàn tay Lục Dã đang bắt đầu không
yên phận mà sờ soạng trên eo mình ngay trước mặt mẹ qua màn hình điện thoại. Sự
táo bạo của hắn khiến cậu vừa hổ thẹn vừa lo sợ, chỉ biết cắn chặt môi để không
phát ra tiếng rên rỉ nào.
Mẹ ở đầu dây bên kia không hề hay biết sự tình, vẫn vui vẻ
cười nói:
"Được rồi, vậy mai gặp lại nhé. Hy à, con sao thế? Sao
hơi thở nghe có vẻ dồn dập vậy, bị ốm rồi sao?"
Lục Hy nghe mẹ hỏi thì tim
như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cùng lúc đó, bàn tay của Lục Dã cũng đã bạo dạn luồn hẳn vào trong lớp áo
thun mỏng, đầu ngón tay thô ráp của hắn thản nhiên miết nhẹ lên hạt đậu nhỏ trước ngực cậu rồi véo
mạnh một cái.
"Á... ưm..."
Lục Hy suýt chút nữa là hét lên, cậu vội vàng bịt chặt lấy miệng, đôi mắt
đẫm lệ trừng lớn nhìn đứa em trai đang cười dâm tà phía sau.
"Dạ... không có gì ạ... chắc tại con vừa chạy bộ một chút... Con cúp
máy trước đây ạ!"
Vừa dập máy, điện thoại còn chưa kịp đặt xuống bàn, Lục Hy đã bị Lục Dã thô
bạo ép chặt vào bệ cửa sổ, lưng
cậu đập mạnh vào thành gỗ đau nhói.
"Lục Dã... em điên rồi sao? Mẹ... mẹ suýt chút nữa là nghe thấy
rồi!"
"Nghe thấy thì sao?" Lục Dã thản nhiên nhếch mép, hắn nắm lấy hai
cổ tay cậu ghim chặt lên đỉnh đầu, ánh mắt tối tăm khóa chặt lấy gương mặt đang
tái bệch của anh trai. "Anh sợ đến mức này cơ à? Vậy mà em lại thấy kích
thích lắm đấy, thật muốn thao nát cái lồn nhỏ này của anh trai."
Nói rồi, hắn không chút nương tình mà dùng đầu gối thúc mạnh vào giữa hai
chân cậu, nơi tư mật sưng tấy bị va chạm khiến Lục Hy nấc lên một tiếng vụn vỡ.
"Đừng mà... Lục Dã... mai bố mẹ về rồi... cầu xin em... hôm nay thôi
đi..."
Nhìn dáng vẻ sợ hãi đến cực điểm của Lục Hy, thú tính trong lòng
Lục Dã càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn chậm rãi buông cổ
tay cậu ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy tà ác:
"Muốn em dừng lại sao?"
Lục Hy thấy hắn buông tay thì như
người sắp chết đuối vớ được cọc, cậu vội vàng gật đầu lia lịa. Cậu tưởng rằng
sự cầu xin hèn mọn của mình cuối cùng cũng có tác dụng, nhưng cậu đã lầm.
Lục Dã thản nhiên lùi lại một bước, tay mở
khóa quần, để lộ ra cự vật thô to đã sớm sưng tấy đến đáng sợ. Hắn nhìn cậu,
giọng nói lạnh lùng không chút hơi ấm:
"Vậy
thì lại đây bú cặc cho em đi."
Lục
Hy trân trối nhìn thứ đồ vật khủng khiếp đang giật nảy trước mắt, hơi thở như
nghẹn lại nơi cổ họng, cậu muốn lắc đầu từ chối nhưng Lục Dã đã lạnh lùng cắt
ngang:
"Anh
không muốn? Vậy thì chúng ta..."
"Không!
Anh... anh làm..."
Lục
Hy hốt hoảng ngắt lời, cậu run rẩy quỳ sụp
xuống sàn nhà, đôi mắt đẫm lệ hoảng sợ nhìn cự vật dữ tợn đang kề ngay sát mặt mình, đôi tay gầy gò run rẩy chạm vào nó.
"Ngoan lắm, ngậm nó vào đi anh trai."
Lục Dã híp mắt thỏa mãn, hắn đưa tay luồn vào tóc cậu, dùng lực ép đầu cậu
sát lại gần.
Lục Hy nhắm nghiền mắt, nhục nhã hé mở đôi môi sưng đỏ, khó khăn ngậm lấy
quy đầu thô to vào trong khoang miệng nhỏ hẹp.
Cảm giác tanh nồng lấp đầy cổ
họng khiến Lục Hy muốn nôn mửa, nhưng Lục Dã không cho cậu đường lui. Hắn dùng
tay ấn gáy cậu, ép cậu phải nuốt trọn lấy thứ đồ sộ ấy vào sâu trong cổ họng,
mỗi cú thúc của hắn đều khiến Lục Hy nghẹn ngào, nước mắt sinh lý trào ra giàn
giụa.
"Ưm... oẹ..."
"Bú cho tốt vào, đừng để em
đổi ý giữa chừng."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY