Chương 16
Thế nhưng đáp lại lời khẩn cầu đầy
đau đớn ấy lại là thái độ thờ ơ của Lục Dã. Hắn chống tay xuống giường,
từ trên cao nhìn xuống gương mặt đẫm lệ của Lục Hy, khóe môi chậm rãi
cong lên một nụ cười mỉa mai:
"Sai
sao? Anh nói xem, em sai ở chỗ nào?"
Hắn
cúi sát xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cậu, ánh mắt tối sầm như muốn
nuốt chửng lấy linh hồn đối phương:
"Lục
Hy, anh đừng có dùng cái danh xưng 'anh trai' đó ra để lừa gạt bản thân mình
nữa."
Dứt
lời, Lục Dã đột ngột vươn tay bóp chặt lấy cằm Lục Hy, ép cậu phải nhìn thẳng
vào đôi mắt đen kịt của mình. Hắn gằn giọng, từng lời nói như nhát dao đâm
xuyên qua tim cậu:
"Giữa
chúng ta vốn chẳng có một giọt máu mủ nào, vậy thì sao lại gọi là sai trái được?"
Cậu run rẩy, thanh âm đứt quãng: "Nhưng... dù không chung huyết
thống... trên danh nghĩa chúng ta vẫn là..."
"Danh nghĩa?"
Lục Dã cười nhạt, ánh mắt hắn tối sầm
lại, mang theo sự chiếm hữu đến điên cuồng. Hắn đột ngột vươn tay, bóp chặt lấy
cằm Lục Hy, ép cậu phải nhìn vào tấm gương lớn đặt đối diện giường.
"Anh nhìn cho kỹ đi, nhìn xem
cái người gọi là 'anh trai' đã
bị em trai mình chịch đến mức
lồn lỏng lẻo, không khép lại
được kia kìa. Nếu thật sự là anh em, liệu anh có thể phát dâm đến mức này dưới
thân em không?"
Nghe những lời sỉ nhục ấy, sắc
mặt Lục Hy tái mét, không còn chút huyết sắc. Cậu nhắm chặt mắt, cố lảng tránh hình ảnh tàn tạ
của chính mình trong gương.
Lục Dã thấy cậu im lặng, bàn tay
đang bóp cằm bỗng nới lỏng, chuyển sang miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của anh
trai, giọng điệu đột
nhiên dịu dàng một cách rợn người:
"Lục Hy, đừng dùng mấy cái
luân thường đạo đức đó ra để lừa mình dối người nữa. Anh chỉ cần ngoan ngoãn ở
bên em là được. Gia đình, danh dự, bạn bè... em hứa sẽ không cướp gì của anh
cả. Được không?"
Nhìn
vào đôi mắt tối tăm, kiên định đến mức cực đoan của em trai, Lục Hy cay đắng
nhận ra mình thực sự đã hết đường lui.
Cậu
buông lỏng đôi tay đang bấu chặt lấy ga giường, mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại:
"Được..."
Nghe thấy câu trả lời hằng mà
mình mong đợi, ánh mắt hung ác của Lục
Dã lập tức tan biến, thay vào đó là niềm vui sướng
méo mó đến điên cuồng. Hắn cúi xuống,
khẽ hôn lên khóe mắt vẫn còn vương lệ
của cậu, vòng tay siết chặt lấy thân thể cậu như đang ôm một báu vật dễ vỡ.
"Ngoan, em biết anh trai là thương
em nhất mà."
Sau đó, Lục Dã trở nên vô cùng ân cần, hắn thong thả bế Lục Hy vào
phòng tắm, tự tay dùng nước ấm tẩy rửa cho cậu. Mặc kệ sự xấu hổ đến cùng cực của
Lục Hy khi thấy hắn tỉ mỉ móc từng dòng chất lỏng nhơ nhuốc ra khỏi lỗ nhỏ đã
sưng tấy của mình, Lục Dã vẫn
thản nhiên như không. Làm xong mọi việc, hắn ung dung mặc quần áo mới cho cậu, rồi một lần nữa bế thốc cậu lên, sải bước
ra khỏi phòng.
Thấy Lục Dã có ý định bế mình xuống lầu, Lục Hy lập tức hoảng loạn, hai tay
nắm lấy vạt áo hắn, hoảng sợ
nói:
"Dừng lại... Lục Dã... để anh tự đi... cha mẹ... nếu họ thấy..."
Dù
đã chấp nhận ở bên Lục Dã, nhưng Lục Hy vẫn nơm nớp lo sợ chuyện này sẽ đến tai
bố mẹ. Trong thâm tâm, cậu vẫn le lói hy vọng rằng Lục Dã chỉ là nhất thời hứng
thú, đến một ngày nào đó khi đã chán chê cơ thể mình, hắn sẽ buông tha cho cậu
quay lại cuộc sống bình thường như trước kia.
Thấy
Lục Hy
đã lo lắng đến mức mặt
mũi tái nhợt, Lục Dã dừng bước lại, hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu để trấn an:
"Anh
đừng sợ, bố mẹ đều đã đi công tác từ sáng sớm rồi, phải vài ngày nữa mới
về. Cả căn nhà này hiện tại... chỉ có hai chúng ta thôi.."
Nghe
xong câu đó, Lục Hy không những không thấy nhẹ nhõm mà lòng lại càng nặng nề
hơn. Điều đó có nghĩa là trong vài ngày tới, trong căn nhà rộng lớn này sẽ chỉ còn lại cậu và Lục
Dã. Sẽ không có bất kỳ ai ở đó để
ngăn cản hắn, cũng sẽ chẳng
có ai nghe thấy tiếng kêu cứu của cậu.
Lục
Hy chỉ biết im lặng, bàn tay bấu chặt lấy vạt áo em trai một cách bất lực. Lục
Dã dường như rất hài lòng với sự phục tùng này, hắn siết chặt vòng tay hơn, tiếp tục bế cậu xuống lầu.
Tại phòng ăn, Lục Dã thản nhiên kéo cậu ngồi lên đùi mình.
Nhìn bàn ăn thịnh soạn trước mặt, Lục Hy
chẳng cảm thấy đói chút nào. Toàn thân cậu mỏi nhừ, nơi tư mật vẫn còn âm ỉ đau
khiến việc ngồi trên đùi Lục Dã trở thành một loại giày vò.
Lục
Dã thong thả múc một muỗng canh, thổi cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi cậu:
"Ngoan,
ăn đi. Mấy ngày sắp tới bố mẹ không có nhà, chắc anh sẽ phải chịu khổ nhiều
đấy."
Lục
Hy hiểu rõ ý nghĩa của từ "chịu khổ" trong miệng Lục Dã là gì, cậu
cắn môi, nhìn muỗng canh trước mặt rồi lại nhìn em trai, cuối cùng chỉ biết cam
chịu há miệng đón lấy.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY