Chương 15
Tốc độ của Lục Dã đột ngột tăng vọt, mỗi cú thúc
đều mang theo sức mạnh nghẹt thở, cự vật thô to như một thanh chùy sắt đóng sâu
vào trong cơ thể Lục Hy, tiếng nước
dâm bị nghiền nát giữa hai cơ thể vang lên nhóp nhép đầy dâm mĩ.
Lục Hy cảm thấy mình như một mảnh
gỗ mục trôi dạt giữa cơn sóng dữ, chỉ có thể nương theo lực đẩy của hắn mà nảy
lên liên hồi. Quy đầu hung hãn không ngừng ma sát, nghiền nát lên điểm nhạy cảm
bên trong khiến khoái cảm bùng nổ dữ dội.
"Ha... hức... sâu quá...
dừng lại... Lục Dã, dừng lại... anh... anh bắn mất... a!"
Lục Hy mê muội lắc đầu, mái tóc
đẫm mồ hôi xõa tung. Chim nhỏ của cậu sau trận phun trào trước đó vốn đã nhạy cảm vô cùng, nay lại bị những cú thúc từ phía sau kích thích lại một lần nữa ngóc đầu
dậy, rỉ ra những giọt dịch trong suốt đầy nhục nhã.
Từng thớ
thịt bên trong co thắt kịch liệt, điên cuồng bao lấy cự vật đang tàn phá mình.
Lục Dã nhìn dáng vẻ vỡ vụn của anh trai, đôi mắt càng thêm đỏ rực, hắn gầm nhẹ
một tiếng rồi lại càng lún sâu hơn, nhắm thẳng vào nơi mềm mại nhất mà đâm tới.
Cánh cửa gỗ rung lên bần bật, dường như cũng không chịu nổi sự cuồng bạo của
cuộc hoan lạc này.
Lục Dã đột ngột cúi xuống, một bàn tay luồn ra
phía trước bóp chặt lấy chim nhỏ của Lục Hy, ngón cái hắn hung ác ấn mạnh lên đỉnh đầu đang rỉ nước, thô bạo
ngăn không cho chim nhỏ bắn ra.
"Ưm... không... đừng bịt...
khó chịu... cho anh bắn... Lục Dã!"
Lục Hy nức nở van xin, cơ thể cậu
đã đạt đến giới hạn, chỉ cần một chút nữa thôi là sẽ nổ tung, vậy mà
lại bị hắn tàn nhẫn chặn đứng.
Lục Dã lạnh lùng gằn giọng vào
tai cậu:
"Không được phép bắn. Trừ
khi em cho phép."
Nói rồi, hắn lại càng điên cuồng
dập mạnh hơn nữa. Tiếng va chạm xác thịt vang lên bành bạch khắp căn phòng.
Sau một hồi lâu giã dập tàn nhẫn,
Lục Dã mới siết
chặt lấy mông cậu, ghì sát hai cơ thể vào nhau, quy đầu hắn bành trướng bên trong khoang thịt rồi phun trào mãnh
liệt.
Từng luồng tinh dịch nóng hổi,
đặc quánh như nham thạch điên cuồng rót đầy vào bên trong lồn nhỏ của Lục Hy.
Cảm giác nóng rực và căng chướng đột ngột khiến Lục Hy run rẩy dữ dội, lỗ lồn
nhỏ hẹp co thắt điên cuồng theo bản năng, tham lam mút lấy mút để thứ chất lỏng
đang lấp đầy mình.
Lục Dã
thở dốc, hắn vùi mặt
vào hõm vai cậu hưởng thụ cơn cực khoái đang âm ỉ chạy dọc sống lưng. Lúc này,
hắn mới thong thả buông bàn tay đang bịt chặt đầu khấc của cậu ra.
Ngay lập
tức, chim nhỏ của Lục Hy giật nảy liên hồi, dòng tinh dịch dồn nén bấy lâu nay
phun thẳng ra ngoài, bắn loang lổ lên bụng của cả hai, khép lại trận hoan lạc
điên cuồng và đầy nhục nhã này.
...
Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe rèm, rọi lên căn phòng vẫn còn nồng
nặc mùi vị hoan lạc của một đêm dài điên cuồng.
Lục Hy khẽ nhíu mày, cơn đau nhức từ thắt lưng truyền đến đại não khiến cậu
rên khẽ một tiếng. Cậu muốn cử động, nhưng cả cơ thể như bị
một chiếc xe tải nghiền qua, rã rời đến mức ngay cả việc nhấc một ngón tay cũng
trở nên khó khăn.
"Tỉnh rồi sao? Anh
trai."
Giọng nói trầm thấp mang theo
chút lười biếng của Lục Dã vang lên ngay sát tai khiến Lục Hy giật mình tỉnh
táo lại. Cậu theo bản năng muốn lùi ra xa, nhưng ngay lập tức một cánh tay rắn
chắc đã nhanh chóng siết chặt
lấy eo cậu, kéo ngược vào lồng ngực nóng hổi phía sau.
Lục Hy bị ép sát vào người em
trai, hơi nóng từ cơ thể hắn bao trùm lấy cậu, khiến những ký ức hỗn loạn của
đêm qua ùa về, cả người cậu cứng đờ, không dám nhúc nhích, cậu thật sự
đã bị Lục Dã của tối qua dọa sợ.
Lục Hy nằm co quắp trong vòng tay
của Lục Dã, cả người run rẩy không ngừng. Cảm giác cự vật cứng rắn của em trai
vẫn còn đang ngang ngược cọ xát vào khe nhỏ sưng tấy khiến cậu rùng mình vì sợ hãi.
"Hức... đừng... Lục Dã...
anh sai rồi..."
Tiếng van nài của Lục Hy nhỏ xíu,
khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ. Trận làm tình điên cuồng đêm qua đã vắt
kiệt sức lực của cậu, mỗi
từ thốt ra đều khiến cổ họng đau rát như bị kim châm.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ hoảng loạn tột độ của Lục Hy, Lục Dã lại tỏ ra vô cùng thư thái.
Hắn thong thả vùi mặt vào hõm cổ đầy vết hôn đỏ tím của cậu, hít hà mùi hương
dâm mĩ vẫn còn vương vấn trên da thịt anh trai một cách đầy hưởng thụ, hắn khẽ liếm lên vành tai đỏ bừng của cậu, giọng nói trầm thấp
khàn
đặc vang lên:
"Anh sợ cái
gì? Em có ăn thịt anh đâu."
Lục Hy nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi lăn dài qua sống mũi rồi thấm đẫm
vào gối. Cậu lấy hết can đảm nói
ra những lời nghẹn ứ trong lòng:
"Lục Dã... dừng lại đi...hức...
chúng ta không thể... như thế này là sai trái... em là em trai của anh mà...
hức..."
Cậu hy vọng cái danh xưng "anh em" ấy có thể thức tỉnh chút lương
tri cuối cùng trong lòng kẻ ác ma đang nằm cạnh mình.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY