Chương 14
Khoái cảm tê dại đâm thẳng lên đại não khiến Lục Hy nhanh chóng đạt giới
hạn, hai chân cậu run rẩy không trụ vững, toàn bộ trọng lượng cơ thể
đều đổ sụp xuống người em
trai.
"Lục Dã... anh... anh không
chịu nổi... ưm... a!"
Ngay sau đó, chim nhỏ của cậu
giật mạnh, một luồng tinh dịch nóng hổi bắn ra, vương vãi lên cơ
bụng săn chắc của Lục Dã. Cùng lúc đó, lỗ lồn phía sau cũng không tự chủ được mà co thắt kịch
liệt rồi bất ngờ phun nước dâm tung tóe, tí tách nhỏ xuống mặt sàn gỗ.
Lục Dã nhìn bãi dịch trắng đục
đang loang lổ trên ngực mình, lại nhìn xuống vũng nước dưới sàn, hắn khàn giọng
cười:
"Mới dùng tay thôi mà đã
sướng đến vậy cơ à?"
Dứt lời, Lục Dã liền dứt khoát kéo khóa quần xuống, lôi cặc bự đã sớm nghẹn đến mức tím tái ra ngoài. Thứ đồ to lớn mang theo nhiệt
độ nóng rực ấy vừa thoát ra liền nặng nề đập mạnh vào phần đùi non mịn màng của Lục Hy.
Lục Hy trừng lớn hai mắt, trân trối nhìn thứ đồ
vật khủng khiếp sưng to trước mặt, cả người run lên bần bật. Cậu muốn lùi lại theo bản năng nhưng
phía sau đã là cánh cửa cứng nhắc, hoàn toàn không còn đường nào để trốn thoát.
Lục Dã nắm lấy eo cậu, ép sát hai
cơ thể vào nhau, để cự vật nóng rực kia trực tiếp cọ xát lên lỗ nhỏ vẫn còn
đang run rẩy sau trận phun trào. Hắn nhìn gương mặt tái bệch của cậu, khàn
giọng nói:
"Nó nhớ anh đến phát điên
rồi. Anh cho nó vào nhé?"
Lục Hy sợ hãi lắc đầu, đôi tay
gầy gò cố đẩy vai hắn ra nhưng Lục Dã đã túm lấy một bên chân cậu, kéo cao lên
ngang hông mình, phơi bày nơi tư mật nhất ra trước mắt. Hắn không đợi cậu đồng
ý, vội
vàng cầm lấy cự vật thô to của mình,
bắt đầu dùng quy đầu hung hãn thúc mạnh vào miệng lồn đang khép mở của anh
trai.
"Á——!"
Lục
Hy thét lên đầy tuyệt vọng, cậu cảm thấy cơ thể mình như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua, cự vật khủng khiếp ấy cứ
thế nong rộng từng thớ thịt non nớt, cưỡng ép lấn sâu vào bên trong khoang thịt
chật hẹp.
Cơn
đau xé toạc khiến hai chân cậu duỗi thẳng, mười đầu ngón tay bấu chặt vào vai
Lục Dã, cắm sâu vào da thịt hắn.
Lục
Dã nghiến răng, cơ bắp toàn thân căng cứng, hắn gầm nhẹ một tiếng rồi hung hãn
thúc mạnh một cái, đem toàn bộ cự vật lút sâu tận gốc vào trong lỗ lồn nhỏ hẹp của cậu.
"Đau...
Lục Dã... đau quá... hức..."
Lục
Hy ngửa cổ thở dốc, cả người như bị đóng đinh lên cánh cửa gỗ. Cảm giác căng
chướng đến mức như bị xé rách khiến cậu hoàn toàn tê liệt, chỉ biết nức nở
trong vô vọng. Lục Dã vùi đầu vào cổ cậu, vừa thở dốc vừa thong thả thưởng thức
sự bao bọc chật chội và nóng ấm bên trong, giọng khàn đặc:
"Nhìn
xem, nó vào hết rồi này, giỏi quá."
Hắn
đứng yên để cậu làm quen với kích thước của mình, bàn tay to lớn của hắn nhàn nhã vỗ về cánh mông trắng
ngần đang run rẩy
của cậu, tư thái dịu dàng an ủi cứ như thể kẻ đang thô
bạo cưỡng hiếp cậu không phải là hắn.
Nhưng sự dịu dàng giả tạo của Lục Dã chỉ kéo dài được vài giây
ngắn ngủi, ngay khi
cảm nhận được vách thịt bên trong của Lục Hy đã bắt đầu quen với cự vật của
mình, hắn liền đột ngột túm chặt lấy hai bên mông cậu, nhấc bổng cả người Lục
Hy lên rồi hung hãn thúc mạnh một cú tận gốc.
Phập!
Tiếng va chạm da thịt vang lên chói tai trong
không gian yên tĩnh.
Lục Hy trợn trừng mắt, cả người co rút lại \,
tiếng hét đau đớn nghẹn ứ ngay nơi cổ họng. Cảm giác bị đâm xuyên qua đột ngột khiến đại não cậu hoàn toàn
trống rỗng, nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa, thấm đẫm cả gương mặt trắng
bệch.
Lỗ lồn nhỏ hẹp bị nong rộng đến
cực hạn, run rẩy bao bọc lấy thứ vật thể to lớn vừa thô bạo xông vào. Cú thúc
sâu đến mức dường như chạm đến tận cùng tử cung, khiến Lục Hy chỉ còn biết bất lực bấu chặt lấy vai em trai,
đôi chân thon dài quắp chặt lấy hông hắn mà nấc lên từng hồi.
Lục Dã
vùi mặt vào hõm cổ cậu, hơi thở đục ngầu, hắn gằn giọng:
"Kẹp
chặt như vậy... anh muốn kẹp chết em luôn à?"
Dứt lời, hắn liền bóp chặt lấy mông cậu rồi bắt
đầu những cú thúc dồn dập và tàn nhẫn. Cánh
cửa sau lưng Lục Hy rung lên theo từng nhịp thúc hung hãn của em trai.
Lồn nhỏ hẹp bị cự vật thô to nong
rộng đến mức đỏ bừng, nước dâm rỉ ra theo kẽ hở rồi chảy dài xuống đùi. Tiếng
va chạm xác thịt "bạch bạch" vang lên liên hồi trong căn phòng tĩnh
lặng, hòa cùng tiếng nức nở vụn vỡ của Lục Hy, tạo nên một bản nhạc đầy
nhục nhã.
Lục Hy bị đóng đinh trên cửa, đôi chân
thon dài vô lực quắp chặt lấy hông Lục Dã, đầu cậu ngửa ra sau, mái tóc bết
dính mồ hôi dán chặt vào trán. Cơn đau ban đầu dần bị thay thế bởi một luồng
điện tê dại khủng khiếp. Mỗi lần quy đầu thô tàn của Lục Dã cày xới qua điểm mẫn cảm sâu bên trong, Lục Hy lại
run bắn lên, tiếng rên rỉ bắt đầu biến điệu, mang theo sự nũng nịu và dâm mỹ
không thể che giấu.
"Ưm... a... Lục Dã... nhẹ... nhẹ một
chút... ha... chết mất..."
Nhìn dáng
vẻ lẳng lơ và tội nghiệp của anh trai, Lục Dã càng thêm hăng máu, hắn ghì chặt
lấy cậu, mỗi cú thúc đều như muốn đâm
nát khoang thịt mềm mại bên trong.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY