Chương 13

 

Bàn tay còn lại của Lục Dã cũng bắt đầu không yên phận, hắn luồn tay vào bên trong lớp áo ngủ mỏng manh của cậu, lần mò đến hạt đậu nhỏ trước ngực rồi bắt đầu mân mê chơi đùa.

"Lục Dã... đừng mà... hức... đau..."

Lục Hy nức nở van xin, nhưng Lục Dã chẳng mảy may động lòng, trái lại hành động của hắn càng thêm tàn nhẫn.

Ngón tay hắn chậm rãi miết nhẹ lên hạt đậu nhạy cảm như cố ý trêu ngươi, rồi đột ngột dùng lực véo mạnh như muốn bứt rời nó khỏi khuôn ngực trắng muốt của cậu.

Cơn đau đột ngột khiến Lục Hy giật bắn người, tiếng hét vụn vỡ nghẹn lại nơi cổ họng, cả người cậu cong lên, run rẩy dữ dội trong vòng tay của em trai.

Nhìn vào đỉnh hồng đang sưng tấy trên khuôn ngực trắng muốt của Lục Hy, ánh mắt Lục Dã tối sầm lại:

"Đau sao? Thế mà nơi này lại cương cứng lên để mời gọi em đây này. Anh lẳng lơ như vậy, bảo em làm sao dừng lại được?"

Vừa nói, hắn vừa tiếp tục gia tăng lực đạo ở tay, ép buộc Lục Hy phải chịu đựng cảm giác đau đớn xen lẫn tê dại đang lan khắp cơ thể.

"Anh sai rồi... Lục Dã... anh sai rồi... huhu..."

Lục Hy khóc nức nở, cả người không ngừng giãy giụa trong tuyệt vọng, cố thoát khỏi sự kìm kẹp của em trai.

Dáng vẻ yếu ớt đáng thương ấy của cậu không khiến Lục Dã mềm lòng, trái lại còn khiến sự hung ác trong mắt hắn bùng lên dữ dội hơn. Bàn tay còn lại của hắn không chút do dự mà luồn vào trong quần cậu, trực tiếp nắm lấy chim nhỏ đang mềm rũ bên trong.

Hắn giả vờ buông một tiếng thở dài, đôi mắt tối sầm dán chặt vào gương mặt trắng bệch vì kinh hoàng của Lục Hy:

"Sao mềm thế này? Là do em chưa đủ nỗ lực hả?"

Lục Hy run rẩy, theo bản năng muốn khép chặt hai chân lại để tự bảo vệ nhưng đã bị đầu gối của Lục Dã chặn đứng. Cảm giác nơi tư mật bị bàn tay thô ráp ấy bao trọn khiến cậu xấu hổ đến mức muốn chết đi ngay lập tức.

Cậu hoảng loạn lắc đầu không ngừng, nước mắt trào ra giàn giụa, thanh âm đứt quãng vì sợ hãi:

"Không... không phải... Lục Dã, em bỏ tay ra đi... làm ơn..."

Nhưng Lục Dã nào có nghe. Bàn tay to lớn của hắn bao trọn lấy chim nhỏ của cậu rồi bắt đầu sục lên xuống một cách thô bạo.

Sự ma sát mạnh mẽ từ lòng bàn tay thô ráp khiến vùng da non nớt của Lục Hy nhanh chóng đỏ ửng lên, cơn đau rát xen lẫn cảm giác kích thích đột ngột khiến cậu thét lên một tiếng vụn vỡ. Cả người Lục Hy cong lại, run rẩy kịch liệt dưới sự giày vò của em trai. Cậu muốn đẩy hắn ra nhưng sức lực đã hoàn toàn cạn kiệt, chỉ biết tựa người vào cửa, bật lên những tiếng rên rỉ đầy nhục nhã.

Nhìn biểu cảm thống khổ của anh trai, ánh mắt Lục Dã càng trở nên tàn nhẫn hơn. Hắn không hề có ý định dừng lại, nhịp tay mỗi lúc một nhanh và mạnh hơn.

Hắn ghé sát tai cậu, thanh âm trầm đục đầy vẻ mỉa mai:

"Nhìn đi, chẳng phải cứng rồi đó sao?"

“Không...ưm...huhu...không phải...”

Lục Hy nức nở lắc đầu. Dù trong lòng gào thét muốn đẩy ra, nhưng chim nhỏ vẫn vô thức dựng đứng trong lòng bàn tay Lục Dã. Nỗi nhục nhã dâng trào khiến lồng ngực cậu phập phồng, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cậu cảm thấy mình thật bẩn thỉu và đê tiện khi có thể dễ dàng bị khơi gợi bởi chính bàn tay của em trai mình.

Lục Dã khẽ cười một tiếng, thanh âm trầm thấp dán sát vào vành tai đã đỏ bừng của anh trai, hơi thở nóng hổi thổi vào khiến Lục Hy run bắn lên như bị điện giật:

"Không phải sao? Vậy để em xem anh còn cứng miệng được đến bao giờ."

Hắn đột ngột buông tha cho chim nhỏ của cậu, nhưng chưa để Lục Hy kịp thở phào, bàn tay thô ráp ấy đã trượt thẳng xuống giữa hai chân cậu, rồi chẳng chút báo trước mà trực tiếp thọc mạnh một ngón tay vào lỗ lồn nhỏ hẹp vẫn còn khô khốc.

"A...!"

Lục Hy đau đến mức thét lên, cả người co rúm lại, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt trắng bệch. Sự xâm nhập đột ngột khi chưa có bất kỳ sự chuẩn bị nào khiến cậu cảm thấy như cơ thể mình như đang bị xé toạc ra. Cậu nức nở, đôi chân run rẩy cố gắng khép lại theo bản năng nhưng chỉ càng làm ngón tay của Lục Dã đâm sâu hơn vào bên trong.

Nhưng Lục Dã căn bản không quan tâm, hắn dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cậu trên đỉnh đầu, tay kia không ngừng nhấn sâu vào, chà mạnh lên vách thịt non mịn bên trong.

"Chậc, khô quá."

Lục Dã nhướn mày , hắn rút ngón tay ra, nhìn xuống chim nhỏ của anh trai đang run rẩy ứa ra thứ nước dâm lấp lánh, hắn tà ác quẹt lấy một ít, sau đó lại một lần nữa thọc mạnh ngón tay vào bên trong.

Lần này nhờ có chút nước dâm bôi trơn, ngón tay hắn dễ dàng đâm vào sâu bên trong, ngang ngược xuyên qua từng nếp gấp thịt, thô bạo khuấy đảo đến mức màng ruột bên trong cũng phải co rút lại.

"Ưm... ha... không... không muốn... bỏ ra..."

Lục Hy cảm thấy một luồng điện tê dại bắt đầu lan tỏa từ hạ bộ chạy thẳng lên khiến cả người cậu nhũn ra như vũng nước, chỉ có thể tựa sát vào lồng ngực vững chãi của Lục Dã mà nức nở, cảm giác trơn trượt xen lẫn đau rát khiến cậu không tự chủ được mà ưỡn hông về phía trước.

Lục Dã nhìn vách thịt hồng hào đang tham lam mút lấy ngón tay mình, khàn giọng nói:

"Sướng đến mức này cơ à?"

Hắn vừa nói vừa gia tăng tốc độ, ngón tay thô ráp liên tục đâm rút, tiếng nước nhớp nháp không ngừng vang lên khiến mặt Lục Hy đỏ bừng vì nhục nhã. Cậu chỉ biết bất lực bấu chặt lấy vai em trai, để mặc cho hắn tùy ý chơi đùa.

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-14.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!