Chương 12
Nghe vậy, ánh mắt Lục Dã lập
tức tối lại. Hắn không nói thêm lời nào, đột
ngột đứng dậy rồi bế bổng Lục Hy lên giống như đang bế một đứa
trẻ.
Lục Hy bị hành động bất ngờ của
em trai làm cho hoảng sợ, hai tay theo bản năng bám chặt lấy vai
hắn. Cậu lắp bắp hỏi:
"Em... em làm gì vậy?"
Lục Dã thản nhiên đáp:
"Em bế anh đi đánh răng. Bố
mẹ lâu quá không thấy hai ta xuống sẽ nghi ngờ mất."
Nghĩ đến bố mẹ đang ở dưới nhà,
Lục Hy càng thêm luống cuống. Cậu đỏ bừng mặt, lí nhí phản đối:
"Anh... anh tự đi
được."
Nhưng Lục Dã chẳng buồn để tâm
đến lời từ chối yếu ớt ấy. Hắn
siết chặt vòng tay, sải bước dài về phía phòng tắm, không cho cậu
bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
...
Kể
từ sau ngày hôm đó, Lục Hy bắt đầu cố ý tránh mặt Lục Dã. Cậu đi sớm về muộn,
hoặc khi cả hai vô tình chạm mặt, cậu đều vội vàng tìm cớ rời đi ngay. Trong suy nghĩ của Lục Hy, cả hai cần có thời gian và không gian riêng để
bình tĩnh lại.
Thế
nhưng, Lục Dã hoàn toàn không nghĩ như vậy.
Thấy anh trai cố tình đẩy mình ra xa, cơn
bực bội trong lòng hắn càng dâng cao. Sự kiên nhẫn của hắn vốn đã chẳng còn bao nhiêu, nay lại bị Lục Hy lạnh nhạt xa lánh, khiến hắn
càng thêm mất kiểm soát.
Tối hôm đó, vừa ăn xong, Lục Hy đã vội vã
chạy lên lầu để trốn tránh như mọi khi. Thế nhưng, ngay khi cậu định đóng cửa
phòng lại, một bàn tay to lớn đã chặn ngang cửa.
Lục
Dã đứng đó, gương mặt đen kịt đầy vẻ âm u. Hắn dùng sức đẩy mạnh, dễ dàng lách
người vào trong phòng rồi xoay người chốt cửa lại.
Tiếng
"cạch" khô khốc vang lên khiến tim Lục Hy giật thót.
Cậu còn chưa kịp lùi lại thì Lục
Dã đã tiến tới, ép chặt cậu vào cánh cửa phía sau, không cho cậu bất kỳ đường
lui nào.
Hắn chống tay lên
cánh cửa phía sau, khóa chặt Lục Hy trong vòng tay mình, đôi mắt sâu thẳm
nhìn xoáy thẳng vào gương mặt đã tái mét của anh trai.
Lục Dã cúi đầu
xuống, hơi thở nóng rực phả lên chóp mũi cậu:
"Anh
trốn đủ chưa?"
Lục Hy run rẩy, đôi tay nhỏ bé cố sức đẩy
lồng ngực vững chãi của Lục Dã ra nhưng hắn chẳng mảy may xê dịch. Cậu nức nở,
giọng nói run run:
"Lục
Dã... em đừng như thế..."
Nghe
câu đó, Lục Dã bỗng bật
ra một tiếng cười lạnh lẽo. Hắn không những không lùi lại mà còn áp sát hơn. Hắn
ghé sát tai cậu, giọng nói đầy vẻ mỉa mai:
“Như thế… là như
thế nào?”
Hắn
nắm chặt lấy đôi tay đang cố chống cự của cậu, dễ dàng ép ngược chúng lên trên
đỉnh đầu. Ánh mắt Lục Dã tối sầm lại, hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt đã tái
đi vì sợ hãi của anh trai, chậm rãi bồi thêm:
"Anh
sợ em sẽ lại đè anh ra như chịch tối hôm đó sao?"
Lục
Hy bị những lời lẽ trần trụi ấy dọa cho khiếp vía. Cậu vùng vẫy mạnh hơn, giọng
run rẩy không thành tiếng:
"Em...
sao em có thể nói ra những lời như vậy được?"
Lục
Dã khẽ cười lạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ giễu cợt chăm chú thưởng thức sự hoảng
loạn hiện trên gương mặt anh trai:
"Tại
sao lại không? Tối đó anh đúng là bị em chịch đến phát khóc còn gì?"
Vừa
dứt lời, Lục Dã liền thô bạo chen một chân vào giữa hai chân cậu. Hắn còn cố ý
dùng đầu gối cọ mạnh vào lỗ nhỏ nhạy cảm giữa hai chân cậu. Cảm giác thô ráp từ
lớp vải quần của Lục Dã ma sát trực tiếp vào nơi tư mật khiến Lục Hy rùng mình,
cả người nhũn ra.
Lục
Dã ghé sát vào tai cậu, giọng khàn đặc:
"Nè,
hôm đó em đã cắm sâu vào cái lỗ dâm này này... Anh quên hết rồi à?"
Lục Hy bị những lời sỉ nhục của hắn làm cho
tức đến run người. Trong cơn tức giận, cậu không kìm được mà vung tay tát mạnh vào mặt Lục
Dã.
Chát.
Âm thanh khô khốc
vang lên khiến
bầu không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại.
Nhìn dấu tay đỏ
ửng dần hiện lên trên gương mặt em trai, Lục Hy chợt bừng
tỉnh. Cậu theo bản
năng định đưa tay chạm vào mặt hắn, giọng lắp bắp đầy hoảng hốt:
"Anh...
anh xin lỗi, em có sao không..."
Thế
nhưng Lục Dã không cho cậu cơ hội nói hết câu. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt tối sầm
lại đầy nguy hiểm rồi bất ngờ cúi xuống, thô bạo hôn lên đôi môi đang run rẩy
của cậu.
Lục
Hy bị nụ hôn bất ngờ này làm cho choáng váng, hơi thở trở nên rối loạn. Cậu cố gắng vùng vẫy nhưng hai tay đã bị
Lục Dã khóa chặt, hoàn
toàn không thể thoát ra, chỉ có thể bất lực để mặc cho em trai tùy ý càn quét
bên trong khoang miệng mình.
Mãi cho đến khi Lục Hy tưởng như mình sẽ chết ngạt vì thiếu oxy, Lục Dã mới chịu buông đôi môi sưng đỏ của cậu ra.
Lục Hy thực sự bị hành động bất chấp lý lẽ
của em trai dọa sợ. Không còn chút ý định phản kháng nào, cậu chỉ biết nức nở,
cuống quýt xin lỗi trong cơn hoảng loạn:
"Anh xin lỗi... Lục Dã... là anh sai
rồi, em đừng như thế nữa... anh xin lỗi mà..."
Thế nhưng, sự yếu đuối và phục tùng của Lục Hy lúc này chỉ càng khiến
thú tính trong lòng Lục Dã trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Hắn chăm chú nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cậu, bàn tay to lại chậm rãi mơn trớn quanh vùng cổ
mỏng manh, thong thả thưởng thức nỗi sợ hãi của con mồi.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY