Chương 11

 

Nghe hắn nói vậy nhưng lòng Lục Hy vẫn chẳng nhẹ nhõm hơn được chút nào. Cậu vốn chỉ muốn đối xử thật tốt với em trai, muốn dành cho em những thứ tốt nhất để bù đắp cho những năm tháng cực khổ đã qua.

Thế nhưng, cậu không ngờ chính mình lại là kẻ đã kéo em xuống vũng bùn tội lỗi này.

Nghĩ đến việc bản thân đã làm, Lục Hy không kìm nén được nỗi đau đớn lại bật khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, chất chứa sự ân hận tột cùng, cậu cảm thấy mình thật ghê tởm, sự tội lỗi đè nặng khiến cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Dã.

Thấy cậu khóc, Lục Dã vẫn dịu dàng vỗ vai trấn an:

"Anh đừng khóc mà anh ơi."

Lục Hy cố nén tiếng sụt sùi, cậu ngẩng lên nhìn em trai mình, trong ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi. Cậu nắm lấy tay hắn, giọng nói run run mà thành khẩn:

"Xin lỗi em... hức... em có thể coi chuyện tối qua chưa từng phát sinh được không? Em muốn gì cũng được, anh sẽ bù đắp cho em tất cả những gì anh có."

Lục Hy nhìn hắn bằng ánh mắt cầu xin, hy vọng em trai sẽ đồng ý khép lại cơn ác mộng này.

Nghe vậy, ánh mắt Lục Dã bỗng tối sầm lại. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay khiến cơ thể Lục Hy dán sát vào lồng ngực mình. Một lúc sau, hắn mới cất giọng khàn đặc:

"Anh định không chịu trách nhiệm với em à?"

Lục Hy ngơ ngác, hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của em trai:

"Cái... cái gì cơ?"

Lục Dã nhìn xoáy vào đôi mắt đang đẫm nước của cậu, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lẽo:

"Anh định chơi xong rồi vứt bỏ chứ gì?"

Câu nói của hắn như một cú đấm giáng thẳng vào đầu Lục Hy, khiến cậu đứng hình vì bàng hoàng.

Dứt lời, chưa để Lục Hy kịp phản ứng, Lục Dã đã đột ngột đè cả người cậu xuống nệm.

Cảm nhận được thứ đồ thô to đang chọc thẳng vào đùi mình, Lục Hy hoảng loạn tột độ. Lục Hy cố sức vùng vẫy, hai tay ra sức đẩy lồng ngực vững chãi của Lục Dã ra, nhưng tất cả đều vô ích.

Lục Dã không để ý đến sự chống cự yếu ớt ấy mà vẫn giữ chặt lấy hai cổ tay cậu, khóa chặt trên đỉnh đầu, khiến Lục Hy chỉ còn biết bất lực nằm dưới thân hắn.

"Lục Dã, Lục Dã... em bình tĩnh lại đã..." - Lục Hy hoảng loạn nức nở cầu xin hắn.

Thấy dáng vẻ hoảng loạn ấy, Lục Dã khẽ thở dài. Hắn cúi xuống, chậm rãi liếm đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má cậu, rồi thì thầm bên tai:

"Đừng khóc mà, em sẽ không làm gì anh đâu."

Hắn dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc hơn:

"Nhưng anh không được nói mấy câu vô trách nhiệm như thế nữa, biết chưa?"

Lục Hy lúc này đã hoàn toàn bị thứ đồ vật bên dưới làm cho sợ hãi, cậu chẳng còn tâm trí đâu để phản kháng, chỉ biết sụt sùi gật đầu, ngoan ngoãn đồng ý.

Thấy cậu nghe lời, Lục Dã mới hài lòng, vẻ lạnh lùng trên mặt cũng theo đó mà dịu xuống. Hắn lại ôm chặt cậu vào lòng, bày ra dáng vẻ vô tội như thể người vừa khiến cậu sợ hãi ban nãy không phải là mình.

"Em... chuyện hôm qua..."

Lục Hy ngập ngừng muốn hỏi, nhưng trong đầu cậu lúc này hoàn toàn trống rỗng. Cậu chỉ nhớ mang máng tối qua mình đã uống ly rượu do Lâm Nhất Hải đưa, ngay sau đó ý thức liền trở nên mơ hồ rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Dù trong lòng đã lờ mờ đoán được sự thật, nhưng Lục Hy vẫn cố chấp không muốn tin. Cậu không muốn tin rằng người bạn thân nhất, người mà cậu hết mực tin tưởng lại có thể nhẫn tâm làm ra chuyện như vậy với mình.

Lục Hy cứ thẫn thờ nhìn vào khoảng không trước mắt, tim như bị bóp nghẹt. Đối với cậu, cảm giác bị phản bội còn đáng sợ và đau đớn hơn nhiều so với những tổn thương thể xác trên cơ thể.

Lục Dã lặng lẽ quan sát từng thay đổi trên gương mặt anh trai, ánh mắt hắn sâu thẳm, che giấu đi những toan tính đang cuộn trào bên trong.

Hắn im lặng một lúc lâu, ánh mắt hiện lên vẻ lưỡng lự rồi mới ngập ngừng lên tiếng:

"Em cũng không biết nói sao nữa... Tối qua thấy Lâm Nhất Hải dìu anh lên phòng, em thấy lạ nên đi theo. Vừa vào tới nơi thì đã thấy hắn đang định cởi quần áo anh. May mà em ngăn lại kịp,."

Lục Dã cố tình bỏ lửng câu nói, vẻ mặt hiện rõ vẻ khó xử. Thực tâm hắn rất muốn vạch trần bộ mặt thật của tên khốn kia ngay lập tức, nhưng nếu nói thẳng ra thì Lục Hy chắc chắn sẽ nghi ngờ tại sao hắn biết trước anh sẽ bị chuốc thuốc mà không can thiệp sớm hơn.

Vì vậy, hắn lựa chọn chỉ nói ra một nửa sự thật, khéo léo gieo vào lòng người anh trai tội nghiệp một hạt giống hoài nghi.

Hắn hy vọng bằng sự ám chỉ này, người anh trai tốt của mình sẽ tự hiểu ra bản chất của kẻ mà cậu luôn tin tưởng bấy lâu nay.

Nghe xong lời Lục Dã, cả người Lục Hy cứng đờ. Dù sự thật đã bày ra ngay trước mắt, cậu vẫn cố chấp không muốn tin. Đó là người bạn thân đã gắn bó với cậu suốt 17 năm trời, là người mà cậu tin tưởng nhất, làm sao hắn có thể nhẫn tâm hại cậu được?

Lục Hy vô thức vò góc chăn, cậu cúi gằm mặt, lảng tránh ánh nhìn xoáy sâu vào mình của Lục Dã, giọng lắp bắp:

"Chắc... chắc là có hiểu lầm gì đó thôi. Nhất Hải không phải hạng người như vậy đâu."

Giọng cậu run rẩy, nghe giống như đang cố thuyết phục chính mình hơn là trả lời Lục Dã.

 [LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-12.html]

 

 

 

 

 

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!