Chương 10
Lục
Hy lúc này chỉ còn biết nấc lên từng hồi, hai tay bấu chặt lấy vai em trai. Cơn
đau xé rách ban đầu dần qua đi, thay vào đó là cảm giác căng chướng kỳ lạ.
Thấy
cậu đã bắt đầu thích nghi, Lục Dã mới chậm rãi di chuyển. Hắn vừa hôn lên những
giọt mồ hôi trên trán cậu, vừa bắt đầu những cú thúc nhẹ nhàng.
"Ưm... aa... thích
quá..."
Lục Hy lúc này đã hoàn toàn bị
khoái cảm lấn át lý trí. Cậu quàng tay ôm chặt lấy vai Lục Dã, không ngừng rên
rỉ bằng giọng điệu lẳng lơ.
Những tiếng kêu vụn vỡ ấy như mồi
lửa kích phát thú tính của Lục Dã. Hắn không
còn thỏa mãn với nhịp điệu nhẹ nhàng ban đầu. Lục Dã siết chặt lấy eo cậu, bắt đầu gia tăng tốc độ, những cú
thúc mỗi lúc một dồn dập và mạnh mẽ hơn hẳn. Tiếng va chạm xác thịt vang lên
khô khốc trong căn phòng yên tĩnh, hòa lẫn với tiếng nức nở khó nén của Lục Hy.
“Ưm... chậm chút...aa”
Dưới sự tấn công điên cuồng của
em trai, Lục Hy chỉ còn biết ngửa cổ thở dốc, cả người run rẩy đón nhận từng
đợt sóng tình đang ập tới.
Vách thịt non mềm bên trong lẳng
lơ co rút, không ngừng bao lấy, hầu hạ cự
vật của Lục Dã. Cùng lúc đó, chim nhỏ phía trước của Lục Hy cũng run rẩy kịch
liệt theo từng nhịp thúc dồn dập.
Lục Hy hoàn toàn mất kiểm soát,
chân cậu quắp chặt lấy hông Lục Dã, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên
rỉ vỡ vụn. Cảm giác sung sướng tột độ ập đến khiến da thịt cậu đỏ ửng lên, cả
người đầm đìa mồ hôi.
Thấy vậy, bàn tay Lục Dã liền bao
lấy chim nhỏ của cậu, sục lên xuống liên hồi.
"Aaa... đừng... không chịu
nổi..."
Lục Hy ngửa cổ thét lên, chim nhỏ
phía trước cùng lỗ nhỏ phía sau đồng thời phun nước, tưới ướt đẫm cả nơi giao hợp của hai
người.
Lục Dã si mê nhìn cảnh tượng dâm
mĩ ấy, hắn không kìm được mà cúi xuống hôn lên đôi môi
đang hé mở của Lục Hy, trong khi bên dưới vẫn không ngừng thúc mạnh hơn nữa.
Cơn cực khoái khiến vách thịt bên
trong co rút kịch liệt, bao chặt lấy cự vật của Lục Dã.
Lục
Dã thỏa mãn hưởng thụ sự phục vụ lẳng
lơ ấy, nhịp hông mỗi lúc một nhanh và sâu như muốn đem cả hai hòn trứng dái nhét vào trong lồn nhỏ
của cậu.
Sau một hồi lâu giã dập, cả người Lục Dã căng cứng, hắn thúc mạnh một cú vào tận sâu bên trong rồi bắt đầu bắn tinh.
Cảm nhận từng đợt tinh nóng hổi
đang không ngừng tuôn trào tàn phá bên trong mình, Lục Hy chỉ biết nức nở ôm
chặt lấy cổ hắn. Cậu run rẩy, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức, yếu ớt van xin:
"Đừng... dừng lại đi... Lục
Dã..."
Mặc cho cậu van nài, Lục Dã vẫn
ghì chặt lấy eo cậu, ép sát hai cơ thể vào nhau để đảm bảo không một giọt tinh
dịch nào thoát được ra ngoài. Hắn hưởng thụ sự run rẩy của người trong lòng,
tham lam cảm nhận sự co thắt của lỗ nhỏ đang bị lấp đầy bởi thứ chất lỏng nóng
bỏng của mình.
...
Sáng sớm hôm sau Lục Hy tỉnh dậy với cơ thể
đau nhức rã rời. Cậu khẽ rên rỉ, mơ màng quay người sang bên cạnh thì bắt gặp
gương mặt đang ngủ say của Lục Dã.
Nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy, những
cảnh tượng điên cuồng đêm qua đột ngột ùa về trong tâm trí cậu. Từng cú thúc
mạnh bạo, tiếng rên rỉ lẳng lơ của chính mình và cả cảm giác nóng rực khi bị
lấp đầy... tất cả hiện lên rõ mồn một. Lục Hy sững sờ tại chỗ, thần trí đang mơ
màng cũng lập tức tỉnh táo lại.
Dù ký ức có phần mờ nhạt, nhưng Lục Hy vẫn
nhớ như in cảnh tượng bản thân đêm qua đã chủ động câu dẫn, thậm chí là nức nở
cầu xin em trai đâm vào cơ thể mình để giải tỏa cơn nóng.
Nghĩ đến cảnh tượng nhục nhã ấy, tâm trí
Lục Hy hoàn toàn vỡ vụn. Cậu không thể hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại đi đến
bước đường này, nỗi ghê tởm bản thân cùng sự bàng hoàng ập đến khiến cậu nghẹn
ngào, nước mắt không kìm được mà lã chã tuôn rơi trên gối.
Cậu vùi mặt vào chăn, cố ngăn bản thân
không phát ra tiếng khóc, nhưng lồng ngực vẫn không ngừng phập phồng run rẩy.
Lúc này Lục Dã cũng mở mắt ra, ánh mắt hắn tỉnh táo đến lạ kỳ, không hề
có chút dấu vết nào của người vừa tỉnh ngủ. Hắn im lặng nhìn Lục Hy
đang vùi mặt vào chăn khóc nức nở một lúc lâu rồi mới thản nhiên vòng tay kéo
cậu vào lòng.
Lục Hy sững người trước cái ôm của hắn. Cậu run rẩy ngẩng mặt
lên thì bắt gặp gương mặt mang vẻ ngoan ngoãn, vô tội của Lục Dã. Hắn nhìn cậu
bằng ánh mắt dịu dàng, nhẹ giọng hỏi:
"Sao anh lại khóc vậy ạ?"
Câu hỏi của hắn khiến Lục Hy nghẹn họng.
Nhìn dáng vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra của em trai, cậu bỗng cảm thấy hoang
mang tột độ. Nếu không phải cơ thể vẫn còn đau nhức và nơi đó vẫn còn lưu lại
cảm giác căng chướng, cậu đã suýt tin rằng tất cả những gì đêm qua chỉ là một
cơn ác mộng tồi tệ.
"Em... em... chúng ta..."
Lục Hy lắp bắp, đôi môi run rẩy không thể
thốt nên lời.
Thấy dáng vẻ hoảng loạn của anh trai, Lục
Dã khẽ mỉm cười. Hắn vùi đầu vào hõm cổ cậu, tham lam hít hà mùi hương quen
thuộc trên da thịt cậu, rồi mới giả vờ ngập ngừng lên tiếng:
"Hôm qua... hôm qua là em tình nguyện
mà. Anh không cần phải cảm thấy tội lỗi đâu."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY