Chương 1
Vì đây là tác phẩm mình tự sáng tác nên chắc chắn không tránh khỏi những thiếu sót. Rất mong nhận được những góp ý chân thành và nhẹ nhàng từ các bạn để mình hoàn thiện truyện hơn. Cảm ơn mọi người :3333
.........
Bầu trời thành phố Hà Nội hôm nay bị phủ bởi một lớp mây xám xịt, cơn mưa phùn kéo dài
khiến không khí trong căn biệt thự nhà họ Lục trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Lục Hy
ngồi lặng
lẽ trên
ghế sofa đắt tiền giữa
phòng khách. Cậu cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, các đốt ngón tay vì dùng lực mà hơi trắng bệch.
Hôm nay
là ngày con trai ruột của
nhà họ Lục trở về.
Tiếng
bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Mẹ cậu ngồi xuống cạnh cậu, bà vươn tay vỗ
nhẹ lên mu bàn tay lạnh ngắt của
Lục Hy, giọng nói dịu dàng như gió xuân:
"Hy Hy, đừng lo lắng quá. Dù có chuyện gì xảy ra con vẫn luôn là con trai của mẹ.
Đợi đứa trẻ kia về rồi, mẹ sẽ đối xử công bằng với cả hai đứa, sẽ không để ai phải chịu uỷ khuất đâu."
Lục Hy ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn trong
trẻo giờ đây phủ một tầng sương mỏng. Cậu nhìn người mẹ đã yêu thương mình suốt
bao năm qua, máy móc gật đầu một cái, thanh âm khàn khàn:
"Vâng."
Thế nhưng khi bà Lục quay đi để dặn dò
người làm chuẩn bị bữa tối, ánh sáng trong mắt
Lục Hy cũng theo đó mà tắt lịm, chỉ còn lại một khoảng trống tịch mịch.
Cậu không phải kẻ ngốc.
Hai chữ "công bằng" thốt ra từ
miệng người bề trên nghe thì có vẻ bao dung nhưng thực chất lại là lời nói dối
vụng về nhất thế gian này.
Làm sao có thể công bằng giữa một đứa trẻ máu mủ ruột rà
và một kẻ chiếm chỗ suốt 17 năm?
Đúng lúc này, tiếng động cơ xe vang lên ngoài sân.
Lục Hy thấy tim mình hẫng đi một
nhịp, cậu vô thức nín
thở, đôi mắt không tự chủ được mà dán chặt vào cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn
tinh xảo phía đại sảnh, đôi tay vốn đã trắng bệch giờ đây lại càng thêm run
rẩy.
Cạch.
Cánh cửa lớn nặng nề bị đẩy ra.
Lục Dã bước vào.
Hắn mặc một chiếc áo khoác đen đơn
giản đã bị thấm ướt một mảng ở vai, mái tóc ngắn hơi rối vì dính nước lòa xòa
trước trán. Khác với vẻ trau chuốt bóng bẩy của những thiếu gia nhà giàu mà Lục
Hy thường thấy, trên người Lục Dã toát ra một vẻ phong trần, góc cạnh như một
loài dã thú sinh trưởng giữa nghịch cảnh khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Lục Dã đứng giữa đại sảnh, đôi giày thể
thao cũ kỹ dính đầy bùn đất của hắn giẫm lên tấm thảm dệt tay đắt đỏ để lại
những vệt bẩn khó coi.
Nhưng Lục Dã chẳng thèm quan tâm. Hắn liếc nhìn những bình
hoa cổ và những ánh đèn chùm pha lê phía trên đầu bằng một vẻ dửng dưng đến lạnh
lẽo. Sự xa hoa này chỉ khiến hắn nhớ lại quãng thời gian mình phải lăn lộn nơi
cống rãnh. Hắn trở về đây vốn không phải để nhận người thân, mà để kéo kẻ đang
chiếm đoạt vị trí của mình cùng xuống vũng bùn.
Thế nhưng khi tầm mắt hắn va phải người
thiếu niên đang co rúm trên ghế sofa, mọi suy nghĩ trong đầu Lục Dã bỗng chốc
đông cứng lại.
Hắn sững người.
Lục Hy ngồi đó, dưới ánh đèn vàng ấm áp
trông cậu sạch sẽ đến mức khó tin. Làn da cậu trắng sứ, mái tóc mềm mại, đôi
mắt ngậm nước đầy vẻ sợ hãi và bất an như một con thú nhỏ bị dồn vào đường
cùng.
Sự hiện diện của Lục Hy hoàn toàn trái
ngược với thế giới đầy rẫy bạo lực và những lời chửi thề mà Lục Dã từng sống.
Cơn thịnh nộ đang bốc cháy hừng hực trong
lòng Lục Dã bỗng chốc bị dập tắt, rồi sau đó một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tâm trí
khiến cổ họng hắn khô khốc.
Ánh mắt Lục Dã từ lạnh lùng bỗng chốc trở
nên thâm trầm mang theo sự chiếm hữu mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
Lục Dã không bước tiếp mà cứ đứng đó nhìn
chằm chằm vào Lục Hy.
Bà Lục thấy hắn im lặng, sợ hắn cảm thấy lạ lẫm nên
vội bước tới nắm lấy tay hắn:
"Dã, sao lại để ướt hết thế này? Mau vào
thay quần áo kẻo cảm lạnh. Để mẹ bảo người làm pha nước nóng cho con."
Lục Dã khẽ rút tay ra, động tác không nhanh
không chậm nhưng đầy sự xa cách. Hắn nhìn bà Lục, rồi lại dời mắt về phía sofa
nơi Lục Hy vẫn đang ngồi bất động.
"Đây là ai?" Lục Dã hỏi, giọng
hắn trầm và khàn, nghe như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau.
Bà Lục hơi khựng lại trước thái độ của con trai, nhưng rồi
vẫn dịu dàng dắt hắn tiến về phía sofa: "Đây là Hy... là anh trai của con.
Hai đứa bằng tuổi nhau, sau này sống chung một nhà thì bảo ban nhau nhé."
Hai chữ "anh trai" vừa thốt ra đã khiến tim Lục
Hy thắt lại một nhịp, cậu run rẩy ngẩng đầu lên bỗng bắt gặp ánh mắt Lục Dã.
Hắn nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, rồi dừng lại rất lâu trên
đôi tay trắng trẻo đang bấu chặt lấy gấu áo của cậu.
Lục Dã không gọi "anh", cũng
chẳng tỏ thái độ cáu kỉnh như bà Lục lo sợ. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, thanh âm
mang theo chút ý vị không rõ ràng:
"Anh trai sao?"
Lục Hy bỗng cảm thấy lạnh dọc sống lưng, lí nhí chào một
câu:
"Chào... chào em, Lục Dã."
Đôi mắt Lục Dã vẫn dán chặt lấy cậu, rồi hắn bỗng nhiên
áp sát.
Lục Hy theo bản năng rụt người ra sau, nhưng lưng cậu đã chạm phải
thành ghế, hoàn toàn không còn đường lui. Hơi lạnh từ người hắn xộc thẳng vào khiến cậu không tự chủ được
mà rùng mình khó chịu.
"Anh sợ tôi à?" Lục Dã hỏi, thanh
âm rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe.
Lục Hy mím môi, đôi mắt ngậm nước nhìn hắn
không biết phải trả lời sao cho đúng.
Bà Lục đứng bên cạnh không nghe thấy họ nói
gì, chỉ thấy Lục Dã chủ động tiếp cận Lục Hy thì trong lòng mừng rỡ, tưởng rằng
hai đứa trẻ hợp nhau. Bà cười bảo:
"Đúng rồi, cứ làm quen với nhau đi.
Hy, con dẫn em lên phòng xem phòng mới nhé, mẹ đã dặn người dọn dẹp xong xuôi
cả rồi."
Lục Hy dù không muốn những cũng chỉ đành
gật đầu đứng dậy, cậu lướt qua người Lục Dã, đi trước dẫn đường.
Lục Dã thong thả đi sau lưng cậu, ánh mắt hắn dán chặt vào bóng lưng gầy gò của người thiếu niên.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/02/chuong-2.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY