Chương 9
Nhìn thấy những giọt nước mắt uất ức lăn dài trên gò má tái nhợt của nàng, Sở Vĩnh chẳng những
không nảy sinh nửa phần trắc ẩn, trái lại, ý cười nơi đáy mắt hắn càng thêm tà
ác, vặn vẹo. Hắn nhếch môi, để lộ một nụ cười nửa miệng đầy vẻ thỏa mãn của kẻ
săn mồi đã dồn con mồi vào bước đường cùng.
Bàn tay to lớn thô ráp không chút kiêng dè, luồn vào vạt áo đã xộc
xệch, chạm vào làn da trắng ngần đang run rẩy, rồi hắn thô bạo nắn bóp bầu ngực tròn trịa của nàng.
"Nếu đã thông suốt bổn phận
của mình rồi..." Sở Vĩnh kề sát môi vào cổ nàng, chất giọng khàn đặc phả
ra hơi thở nóng rực, "Thì đừng có tỏ vẻ thanh cao nữa."
Hắn đột ngột xoay người nàng lại,
dùng sức đẩy mạnh khiến Tô Vũ Tịch ngã nhào lên chiếc bàn giữa phòng. Tiếng chén sứ va vào nhau kêu loảng xoảng, vài chiếc còn rơi xuống nền gạch vỡ tan tành, nhưng hắn chẳng mảy may để tâm.
Hắn áp sát người xuống, bàn tay như gọng kìm bóp chặt lấy eo nàng, ấn nàng xuống mặt gỗ lạnh lẽo.
"Nằm lên bàn đi." Hắn
ra lệnh, thanh âm trầm thấp nhưng đầy uy quyền. "Dang rộng hai chân ra cho
ta."
Tô Vũ Tịch bàng hoàng, gương mặt
không còn một giọt máu. Nàng dùng chút sức tàn cố đẩy lồng ngực vững chãi của hắn ra, đôi môi run rẩy mấp máy: "Không... làm ơn..."
Sở Vĩnh khẽ hừ lạnh một tiếng, dễ
dàng nắm gọn hai cổ tay nàng khóa chặt lên đỉnh đầu.
"Em định cầu cứu ai? Thái tử
sao?" Hắn cười gằn, tiếng cười nghe chát chúa trong gian phòng vắng.
"Chính miệng ngài ấy đã nói rồi đấy thôi, mạng của em, thân xác của em đều
do ngài ấy định đoạt. Mà ý của Thái tử, chính là để em phục vụ ta."
Hắn cúi thấp xuống, chóp mũi tham lam hít hà hương thơm trên người nàng: "Muốn sống yên ổn ở cái phủ Thái tử này thì biết điều một
chút. Ở đây chẳng có ai giúp em đâu. Ngoan ngoãn nghe lời, ta còn có thể cho em
chút thể diện. Bằng không, em càng phản kháng, người chịu khổ cũng chỉ có mình
em thôi."
Tai
Tô Vũ Tịch ù đi, lời nói
của hắn như những lưỡi dao sắc lẹm, cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của nàng. Cánh tay đang giãy dụa cũng dần buông lỏng, rũ xuống mặt bàn một cách tuyệt vọng. Nàng
biết, từ khoảnh khắc Sở Sát quay lưng đi, cuộc đời nàng đã chính thức rơi vào
hầm tối không lối thoát.
Thấy con mồi đã hoàn toàn từ bỏ ý định chống cự, Sở Vĩnh chậm
rãi nới lỏng gọng kìm nơi cổ tay nàng. Hắn lùi lại một bước, khoanh tay trước
ngực, ánh mắt
hắn vẫn không rời khỏi gương mặt đẫm lệ của nàng.
"Nằm lên bàn. Giang rộng hai
chân ra."
Thanh âm của hắn vang lên giữa
không gian tĩnh mịch, khô khốc và lạnh lẽo như tiếng xích sắt kéo lê trên mặt
đá.
Tô Vũ Tịch run rẩy, bờ vai
gầy guộc co rúm lại theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Nàng biết mình không còn
đường lui. Sau lưng nàng là cánh cửa đã đóng chặt và xa hơn nữa là sự ruồng bỏ
tàn nhẫn của người chồng trên danh nghĩa. Nàng nhắm chặt mắt, để mặc cho những giọt
lệ nóng hổi lăn dài trên đôi gò má tái nhợt.
Tô Vũ
Tịch lóng ngóng leo lên bàn, tư thế
thảm hại như một kẻ sắp chịu cực hình. Tiếng lụa là ma sát vào nhau nghe sột
soạt, nặng nề như tiếng lòng đang vỡ vụn của nàng.
Dưới cái nhìn soi mói của Sở
Vĩnh, Tô Vũ Tịch run rẩy đưa tay xuống thắt lưng. Những ngón tay nàng run cầm
cập, loay hoay mãi mới tháo được dải thắt lưng bằng lụa. Chiếc quần trung y màu
trắng tuyết dần buông lơi, để lộ ra đôi chân thon dài đang không ngừng run rẩy
vì sợ hãi.
Nàng chậm chạp cởi bỏ lớp vải
cuối cùng che chắn cuối cùng còn sót lại, rồi theo lời hắn, nàng nhắm
nghiền mắt, từ từ dang rộng hai chân ra.
Trong ánh sáng lờ mờ của tẩm
điện, lỗ lồn hồng
nhuận hiện ra rõ trước mắt hắn. Cánh
hoa mềm mại, phấn hồng ấy đang không ngừng co thắt, run rẩy theo từng nhịp thở
dồn dập và tiếng khóc không thành tiếng của nàng.
Sở Vĩnh
nhìn chằm chằm vào cảnh
tượng trước mắt, hơi thở của hắn bắt đầu trở nên nặng nề và đục ngầu dục vọng.
Hắn tiến lại gần hơn, bóng tối từ cơ thể cao lớn của hắn hoàn toàn bao trùm lấy
cơ thể đang phơi bày của nàng, tựa như một vực thẳm đen ngòm sắp nuốt chửng lấy
nhành hoa nhỏ nhoi giữa bão tố.
Hắn nheo mắt, ngón tay thô ráp vốn đã quen cầm chuôi kiếm giờ đây
lại chạm vào nhụy hoa đang run rẩy giữa hai kẽ đùi nàng. Xúc cảm mềm mại, trơn
láng như mỡ đông ấy khiến hắn không khỏi trầm trồ. Hắn khẽ miết nhẹ, sự mềm mại này như một loại ma lực, khiến tâm trí hắn mụ mị,
chẳng nỡ buông tay.
Hắn không chút chần chừ mà cúi thấp
thân hình cao lớn xuống, đem toàn bộ gương mặt vùi vào giữa hai chân nàng. Đôi môi nóng rực như lửa đốt ngậm lấy hai cánh
hoa mềm mại kia vào miệng, cái lưỡi
nóng bỏng không ngừng liếm mút một cách điêu luyện.
Tô Vũ Tịch nức nở, tiếng khóc
nghẹn ngào hòa vào không
gian u tối của tẩm điện. Nàng thấy cơ thể mình như không còn thuộc về mình nữa.
Một luồng điện tê dại từ lồn nhỏ đột ngột
xộc thẳng lên đại não, khiến toàn thân nàng nhũn ra như nước. Nàng muốn cắn
chặt môi để giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng, nhưng khoái cảm lạ lẫm kia lại
quá đỗi mạnh mẽ, khiến những tiếng rên rỉ ngọt ngào, đứt quãng vẫn không nhịn
được mà thoát ra khỏi kẽ răng.
"Ưm... không... dừng
lại..."
Tiếng van xin của nàng lúc này
nghe chẳng khác nào một lời mời gọi đầy tình tứ. Trong cơn mê loạn, hai chân nàng vô thức khép lại, ôm chặt lấy đầu Sở Vĩnh như thể đang níu giữ, đòi hỏi nhiều hơn.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-10_27.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY