Chương 9
Thẩm Nhất Ninh ngẩn người, gương mặt cậu trong phút chốc đỏ bừng lên vì lời
bày tỏ quá đỗi đường đột và táo bạo ấy. Trái tim vốn bình lặng của cậu thiếu
niên mười tám tuổi khẽ đập chệch một nhịp, mang theo một cảm giác tê dại lạ
lùng lan tỏa khắp lồng ngực.
Thế nhưng, sắc hồng trên
mặt chưa kịp lan rộng thì đã nhanh chóng tan biến, thay vào đó là vẻ mặt đầy lo âu.
Cậu nhẹ nhàng rút bàn tay mình ra khỏi cái nắm tay của Tạ Huyên. Ánh mắt cậu
dời đi, trốn tránh cái nhìn
rực cháy của đối phương.
"Công chúa xin người đừng
nói đùa như vậy."
"Ta không nói đùa!" Thanh
âm của Tạ Huyên trở nên nôn nóng.
Thẩm Nhất Ninh thở dài, cậu quay
lại nhìn Tạ Huyên bằng ánh mắt chất chứa muôn vàn tâm sự.
Dạo gần đây quyền uy của Tạ Diễn
quá lớn, việc hắn can thiệp sâu vào triều chính đã khiến Hoàng thượng bắt đầu
nảy sinh lòng kiêng kị.
Mà Thẩm gia của cậu từ lâu đã
được xem là phe cánh trung thành nhất của Thái tử. Thẩm Nhất Ninh hiểu rõ nếu
lúc này cậu trở thành Phò mã, Thẩm gia sẽ lập tức trở thành cái gai trong mắt
Hoàng đế. Vậy nên dù có rung động thì cậu cũng không dám vì một chút tình cảm
riêng tư ấy mà đánh đổi cả gia tộc mình.
Cậu cúi đầu, bàn tay siết chặt
vạt áo lụa:
"Thần xin lỗi."
Không gian dưới gốc cây cổ thụ
bỗng chốc trở nên đông cứng. Lời của Thẩm Nhất Ninh như một gáo nước lạnh tạt
thẳng vào trái tim chân thành của Tạ Huyên.
Chưa để hắn kịp phản ứng, cậu đã vội
vã đứng dậy cúi người hành lễ:
"Điện hạ sắp quay về rồi,
thần xin phép cáo lui trước. Mong Công chúa sớm tìm được một phò mã tốt hơn ạ."
Dứt lời, Thẩm Nhất Ninh liền xoay
người bước đi, bóng lưng mảnh mai của cậu nhòe đi dưới ánh nắng chiều tà.
Tạ Huyên chết lặng dưới gốc cây
cổ thụ. Bàn tay vẫn còn vương hơi ấm nhưng trái tim bên trong hắn thì lại lạnh
lẽo vô cùng. Hắn đứng đó trơ mắt nhìn bóng lưng mảnh mai ấy khuất dần. Khi bóng
dáng ấy hoàn toàn biến mất, gương mặt vốn dĩ xinh đẹp rực rỡ như gió xuân của
hắn bỗng chốc trở nên vặn vẹo méo mó đến đáng sợ.
Hắn ngửa mặt lên trời cười lớn.
"Hahahaha!"
Tiếng cười của Tạ Huyên vang vọng
khắp ngự hoa viên tĩnh mịch. Hắn siết chặt nắm đấm, lực mạnh đến mức móng tay
đâm sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra theo kẽ tay, nhỏ từng giọt xuống nền đá
lạnh lẽo.
"Tìm một phò mã tốt hơn sao?
Thật nực cười!"
Đôi mắt Tạ Huyên đỏ ngầu, bên
trong chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng. Nếu sự chân thành hèn mọn này cũng
không đủ để đổi lấy một cái gật đầu của cậu, vậy thì hắn sẽ dùng đến cách khác.
Tạ Huyên siết chặt bàn tay đang
chảy máu, cảm giác đau đớn khiến tâm trí hắn càng thêm méo mó. Hắn nhìn chằm
chằm vào vệt máu đỏ tươi trong lòng bàn tay, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng:
"Chàng nhất định phải là của
ta"
Trong khi đó Thẩm Nhất Ninh đã về
tới Đông Cung. Cứ nghĩ tới Tạ Huyên, lòng cậu lại nặng trĩu. Hình ảnh đôi mắt thất
vọng ấy cứ ám ảnh lấy tâm trí cậu không dứt, cậu không muốn khiến đối phương
buồn nhưng cậu cũng đã không còn cách nào khác.
Vừa đẩy cửa bước vào, Thẩm Nhất
Ninh liền sững người khi thấy rõ người đang ngồi bên trong.
Tạ Diễn đã ngồi đó từ bao giờ, một
nửa gương mặt bị bóng tối bao phủ khiến hắn trở nên càng đáng sợ.
Tạ Diễn không ngẩng đầu lên, hắn
chậm rãi nâng tách trà, giọng nói trầm khàn vang lên:
"Về rồi sao?"
Thẩm Nhất Ninh cảm thấy sống lưng
lạnh toát. Cậu đứng chôn chân tại cửa, đôi bàn tay vốn đã đổ mồ hôi giờ đây
càng thêm run rẩy. Cậu cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng sự hoảng
loạn vẫn lộ rõ qua từng hơi thở:
"Điện hạ, người... người về
sớm hơn em tưởng."
Tạ Diễn chậm rãi đặt tách trà
xuống bàn. Hắn ngước mắt lên, đôi đồng tử sắc lạnh găm chặt vào khuôn mặt đang hoảng
hốt của Thẩm Nhất Ninh.
"Ninh Ninh, em đang run."
Tạ Diễn
vươn tay, những ngón tay thon dài khẽ vuốt ve gò má cậu.
“Em vừa làm chuyện
xấu gì sao?”
Cái lạnh từ đầu ngón tay của Tạ
Diễn truyền qua da thịt khiến cậu khẽ rùng mình, đôi mi dài run rẩy rũ xuống để
tránh đi ánh nhìn sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can của hắn. Cậu cố gắng đè
nén tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, lắp bắp đáp lời:
"Em... Em không có. Chỉ là
gió ngoài hoa viên hơi lạnh, em đứng hóng gió hơi lâu nên người có chút không
khỏe thôi ạ."
Cậu cố gắng giữ cho giọng mình
không run rẩy, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã siết chặt đến trắng bệch.
Tạ Diễn không đáp lời ngay, hắn
cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu hồi lâu. Ánh mắt hắn thâm trầm như vực thẳm,
chẳng rõ là tin hay không tin. Sau một lúc lâu sau hắn mới thu tay lại.
"Vậy sao? Lần sau nhớ khoác
thêm áo, đừng để bản thân nhiễm lạnh." Hắn thong thả nói, giọng điệu dịu
dàng nhưng lại khiến cậu lạnh sống lưng. "Ngồi đi, chúng ta còn có chuyện
quan trọng cần bàn."
Thẩm Nhất Ninh thở phào nhẹ nhõm. Cậu vội vàng ngồi xuống cùng Tạ Diễn bàn luận chính sự.
Cuộc thảo luận kéo dài
đến tận khuya mới kết thúc.
...
Đêm hôm đó khi Thẩm Nhất Ninh
đang ngủ thì một bóng đen cao lớn bất ngờ đẩy cửa bước vào.
Tạ Diễn không thắp đèn, hắn bước
đến bên giường, lặng lẽ nhìn dáng vẻ ngủ say của Thẩm Nhất Ninh. Lúc này lớp
mặt nạ dịu dàng giả tạo ban chiều đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một
gương mặt méo mó tràn đậy dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Trong bóng tối tịch
mịch, tiếng thở dốc dồn dập của Tạ Diễn càng trở nên rõ ràng
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY