Chương 8
Lúc này, một tiểu thái giám nâng khay trà bằng gỗ trắc chạm trổ tinh xảo
tiến vào.
Tô Vũ
Tịch khẽ rủ mi mắt, che đi tia dao
động trong đáy mắt, hai tay nàng thận
trọng nâng lấy chén sứ men xanh. Cảm giác ấm nóng từ thành chén truyền qua da thịt, khiến lòng nàng bình tâm lại đôi chút.
Hai người đồng loạt quỳ xuống, dâng trà lên cho Hoàng Hậu và Hoàng Thượng.
Lễ nghi đã xong, Tô Vũ Tịch và Sở Sát định lui ra, nhưng Hoàng hậu đã nhanh hơn một bước.
Bà mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho hai người:
"Tịch nhi, lại đây với ta."
Tô Vũ Tịch khẽ cắn môi, bước tới
gần.
Hoàng hậu nắm lấy tay nàng, bàn tay bà tuy ấm áp,
nhưng lại khiến nàng cảm thấy vô cùng áp lực.
"Sát nhi quanh năm bận rộn triều chính, nay khó
khăn lắm mới lấy được vợ."
Hoàng hậu vừa nói vừa vỗ vỗ lên mu bàn tay nàng, giọng nói dịu dàng nhưng lại
mang theo ý tứ sâu xa: "Ta và Hoàng thượng cũng đã mong mỏi từ lâu, hai
người các ngươi phải sớm sinh cho ta một đứa cháu bế bồng, cho hoàng cung này
thêm chút hơi ấm trẻ nhỏ."
Lời vừa dứt, toàn thân Tô Vũ Tịch
thoắt cái trở nên cứng nhắc. Hơi thở nàng nghẹn lại nơi cổ họng, đôi vai gầy
khẽ run lên. Nàng cúi đầu thật thấp, ánh mắt dán chặt vào mũi giày thêu hoa văn
mây lượn của chính mình, không dám thốt lên lời nào.
Trái ngược với vẻ lúng túng của
nàng, Sở Sát ngồi bên cạnh lại bình thản đến lạ lùng. Hắn chậm rãi nâng chén
trà lên, dùng nắp sứ gạt nhẹ những lá trà đang trôi nổi trên mặt nước. Động tác
của hắn ung dung, từ tốn, dường như những lời thúc giục kia chẳng hề liên quan
gì đến hắn.
Hai người bị
Hoàng Hậu giữ lại ngồi nói chuyện đến gần trưa mới được buông tha.
Tô Vũ Tịch cắn chặt môi, lê đôi chân bủn rủn theo sát bóng lưng cao lớn
của Sở Sát. Vừa cách xa tầm mắt của đám cung nhân, nàng không nhịn được nữa mà dừng lại, lồng ngực phập phồng thở dốc.
"Thái tử!"
Tiếng
gọi của nàng mang theo chút run rẩy.
Sở
Sát dừng bước. Hắn chậm rãi xoay người lại, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn
nàng.
Tô Vũ
Tịch thấy tim mình thắt lại. Nàng siết chặt lấy vạt áo, đôi mắt ầng ậng nước ngước lên nhìn hắn, giọng nói
nghẹn ngào đầy tủi nhục:
"Tại
sao? Đêm qua... đêm tân hôn của chúng ta, tại sao ngài lại để Sở Vĩnh vào
phòng? Tại sao lại để hắn làm nhục ta như vậy?"
Từng
chữ thốt ra như rút cạn chút sức lực cuối cùng của nàng. Nàng chờ đợi một lời
giải thích của hắn, dù là giả dối, dù là tàn nhẫn, miễn là có một lý do.
Thế
nhưng, Sở Sát vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng đá không cảm xúc. Hắn chỉ
khẽ liếc mắt nhìn nàng, ánh nhìn như thể nàng chỉ là một món đồ vật vô tri vô
giác.
"Đã
gả cho ta thì thân xác ngươi, mạng sống của ngươi đều thuộc về ta."
Hắn
mở miệng, giọng nói đều đều, bình thản đến mức tàn nhẫn:
"Mọi
việc trong phú Thái tử đều phải tuân theo lệnh ta. Những chuyện không nên hỏi,
tốt nhất đừng bao giờ mở miệng."
Nói
đoạn, hắn chẳng thèm để ý đến sắc mặt tái nhợt như tờ giấy của nàng, dứt khoát
xoay người đi thẳng. Tà áo bào bay nhẹ trong gió, lạnh lùng và dứt khoát, bỏ lại sau lưng bóng hình đơn độc đang run rẩy giữa nắng
trưa.
Tô Vũ
Tịch đứng lặng giữa sân, đất trời xung quanh nàng như đảo lộn, những bức tường
thành đỏ thẫm cao vút dường như đang đổ sụp xuống, đè nặng lên đôi vai gầy
guộc. Hai chân nàng mềm nhũn không còn chút sức
lực, cả người lảo đảo rồi quỵ xuống nền đất lạnh lẽo.
Nắng trưa gay gắt chiếu rọi xuống hành lang dài hun hút, dát một lớp vàng vọt lên những viên gạch men lạnh
lẽo. Tô Vũ Tịch thẫn thờ lê từng bước chân nặng nề, bóng nàng đổ dài, cô độc.
Gió từ hồ sen thổi tới, mang theo chút hơi nước ẩm, nhưng chẳng thể làm dịu đi
cái nóng hầm hập như thiêu như đốt trong lồng ngực nàng.
Về
tới tẩm điện, Tô Vũ Tịch mệt mỏi tựa vào cửa, định bụng lên giường nằm để trốn
tránh thực tại tàn khốc, nhưng hơi thở nàng đột ngột đông cứng lại.
Trên
chiếc ghế bành chạm rồng, một bóng người đang ngồi đó. Hắn tựa lưng vào thành
ghế, một chân gác lên, ngón tay dài thong dong gõ nhịp xuống mặt bàn.
Là Sở
Vĩnh.
Sự
xuất hiện của hắn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang kiệt quệ
của nàng. Tô Vũ Tịch hốt hoảng xoay người, bàn tay vừa chạm vào cửa định chạy trốn
thì một bóng hình to lớn đã áp sát sau lưng.
Rầm!
Tiếng
cánh cửa va đập nặng nề vang lên trong không gian tĩnh mịch. Sở Vĩnh đã nhanh
như cắt vươn tay chặn đứng lối thoát của nàng. Tấm lưng gầy guộc của nàng va
mạnh vào gỗ cứng đau buốt, nhưng nỗi sợ hãi còn lấn át cả nỗi đau thể xác.
Sở
Vĩnh ép sát nàng vào cửa, hơi thở nồng nặc mùi rượu xộc thẳng vào mũi khiến
nàng bát giác nhăn mày.
Tô Vũ
Tịch run rẩy như nhành liễu trước cơn bão, nàng cố thu mình lại, đôi mắt mở to
đầy vẻ tuyệt vọng nhìn gã đàn ông trước mặt.
Sở
Vĩnh hơi cúi đầu, đầu lưỡi liếm láp vành tai nàng như một loài thú dữ đang
thưởng thức con mồi đã nằm gọn trong tay, rồi thì thầm bằng chất giọng trầm
đục, khàn đặc:
"Sao
thế? Sắc mặt Thái tử phi trông tệ quá."
Hắn
khẽ cười, tiếng cười gằn nơi cổ họng nghe đầy châm chọc. Đôi tay thô ráp
của hắn lần mò lên cổ nàng, những ngón tay
chai sạn miết mạnh lên làn da trắng nõn nà để lại những vệt đỏ ửng đầy ám
muội.
"Bộ dạng này... chắc hẳn là em
đã hỏi Thái tử rõ ràng rồi nhỉ?"
Tô Vũ
Tịch nhắm nghiền mắt, hai hàng nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài. Lời nói của
hắn như những mũi kim độc đâm xuyên qua trái tim đã nát bấy của nàng.
Nàng thấy mình như một con thuyền lá giữa đại dương đen
kịt, sóng sau xô sóng trước, dìm nàng xuống vực sâu không thấy đáy.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-9_27.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY