Chương 8
Thẩm Nhất Ninh ngước mắt lên nhìn
Tạ Huyên, đôi mắt tròn xoe giờ đây đã ngấn lệ. Cậu nhìn chằm chằm vào vết
thương đang rỉ máu trên cánh tay trắng ngần kia, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại,
lòng thắt lại vì đau xót.
Tạ Huyên vốn đang bực bội nhưng
khi bắt gặp ánh mắt ngập nước đầy vẻ xót xa của Thẩm Nhất Ninh, trong lòng hắn
chợt nảy sinh một ý đồ xấu xa.
Hắn khẽ rên lên một tiếng đầy đau
đớn, thân hình mảnh mai hơi lảo đảo rồi tựa hẳn vào người Thẩm Nhất Ninh. Hắn
cố ý hạ thấp giọng, thanh âm run run như đang cố kìm nén tiếng khóc:
"Đau... Nhất Ninh, ta đau lắm..."
Thẩm Nhất Ninh nghe tiếng
rên rỉ ấy thì cuống cuồng cả lên. Cậu vội vàng đưa hai tay ra đỡ lấy cánh tay
của Tạ Huyên, cử chỉ dịu dàng đến
mức như đang nâng niu một miếng ngọc quý dễ vỡ.
"Công chúa, người đừng cử động! Để em thổi cho người, thổi sẽ hết đau ngay ạ."
Thẩm Nhất Ninh khẽ khom người, đôi môi hồng chúm
chím nhẹ nhàng thổi vào vết thương đang
rướm máu của hắn. Cậu vừa thổi vừa lo lắng ngẩng đầu lên quan sát sắc
mặt của Tạ Huyên, thấy hắn nhíu mày thì lại càng thêm hốt hoảng.
Tạ Huyên nhìn đỉnh đầu của cậu
đang ở ngay sát mình, từ góc
độ này hắn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt thanh khiết từ mái tóc mềm mại
của cậu. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ
cười đầy ẩn ý mà cậu không thể nhìn thấy.
Hắn tiếp tục dùng giọng điệu u sầu, đáng thương mà kể lể:
"Ta biết hoàng huynh không thích ta nhưng
không ngờ huynh ấy lại tàn nhẫn đến mức dùng thứ gai nhọn sắc lạnh này để ngăn cản ta gặp
em. Nhất Ninh có phải em cũng ghét ta
giống huynh ấy không? Có phải vì em không muốn gặp ta nên huynh ấy mới làm vậy
không?"
"Không phải! Không phải đâu ạ!" Thẩm Nhất Ninh lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lã chã rơi xuống vì cảm
giác tội lỗi chồng chất.
"Em không có ghét người
đâu."
Tạ Huyên khẽ thở dài một tiếng, hắn đưa bàn tay còn lành lặn lên nhẹ nhàng
quẹt đi giọt nước mắt đang lăn dài
trên má Thẩm Nhất Ninh, rồi
thầm thì:
"Vậy thì tốt. Chỉ cần em không ghét ta, bao nhiêu đau đớn ta cũng chịu
được. Nhưng em phải hứa chuyện hôm nay tuyệt đối không được để hoàng huynh
biết. Nếu không ta sẽ không được gặp
em nữa đâu."
Tạ Huyên vừa nói vừa nhìn sâu vào mắt Thẩm Nhất Ninh, vẻ mặt hắn
hiện rõ sự khẩn thiết pha lẫn chút sợ sệt giả tạo.
Thẩm Nhất Ninh nhìn thấy đôi mắt vốn dĩ rạng rỡ của công
chúa nay lại phủ một tầng sương mờ thì lòng đầy hối lỗi. Cậu khẽ nắm lấy vạt áo xộc xệch của Tạ
Huyên, gật đầu lia lịa:
"Vâng! Em hứa
với người, em sẽ giữ kín bí mật này. Em sẽ không để Điện hạ biết người đã đến
đây đâu!"
Tạ Huyên khẽ mỉm
cười, hắn đưa bàn tay thon dài lên dịu dàng xoa nắn khuôn mặt mềm mịn của cậu.
"Ngoan lắm.
Coi như vết thương này của ta cũng có chút giá trị."
Những năm tháng sau đó Thải tử
vẫn luôn cho người canh giữ Đông Cung nghiêm ngặt. Khi Thẩm Nhất Ninh bắt đầu
phải cùng Tạ Diễn đi học thì thời gian rảnh rỗi của cậu ngày một ít đi. Tạ Diễn
giống như một cái bóng không rời luôn thích kiểm soát từng hành động của cậu. Từ
việc hôm nay cậu dùng món gì, đọc cuốn sách nào, cho đến việc cậu kết giao với
ai, tất cả đều phải thông qua sự cho phép của hắn. Sự quan tâm thái quá ấy tựa
như một tấm lưới vô hình siết chặt lấy cậu khiến cậu cảm thấy vô cùng mệt mỏi
và nghẹt thở.
Tạ Huyên dù vẫn lén lút tìm đến
cậu nhưng số lần cả hai được ngồi lại bên nhau chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Tuy nhiên, chính sự xa cách ấy lại vô tình trở thành chất xúc tác khiến mỗi lần
gặp gỡ đều trở nên quý giá và ngọt ngào. Giữa Đông Cung quy củ và lạnh lẽo, Tạ
Huyên chính là tia nắng duy nhất sưởi ấm tâm hồn Thẩm Nhất Ninh.
Thời gian thấm thoát như thoi đưa,
chớp mắt Tạ Diễn và Tạ Huyên đã hai mươi tuổi. Thái tử ngày càng bận rộn với
chính sự vô tình đã nới lỏng chiếc lồng sắt mà hắn từng dựng lên quanh Thẩm
Nhất Ninh.
Và Thẩm Nhất Ninh, cậu thiếu niên
mười tuổi năm nào, giờ đây cũng sắp bước sang tuổi mười tám. Cậu lớn lên như
một nhành lan thanh khiết, gương mặt vẫn giữ được nét ngây thơ như cũ nhưng lại
thêm vài phần thanh tú, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng khó lòng rời mắt.
Dưới gốc cây cổ thụ già ở góc
khuất của ngự hoa viên, Thẩm Nhất Ninh đang ngồi tựa lưng vào thân cây, đôi mắt
mơ màng ngắm nhìn những cánh hoa rụng.
Tạ Huyên ngồi bên cạnh cậu, hắn
khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn khuôn mặt của Thẩm Nhất Ninh, trái tim hắn bỗng chốc
đập loạn nhịp. Tạ Huyên không muốn giấu giếm thêm nữa, bàn tay hắn vươn ra
nắm lấy bàn tay thanh mảnh của cậu.
Gương mặt Tạ Huyên vốn luôn kiêu
ngạo lúc này lại thoáng chút ngại ngùng hiếm thấy. Hắn hạ thấp giọng, thanh âm
chứa đựng sự nghiêm túc đến lạ thường:
"Ninh Ninh, chàng sắp đến lễ
trưởng thành rồi đúng không?"
Thẩn Nhất Ninh quay sang, ngơ
ngác gật đầu: "Vâng, chỉ còn ít ngày nữa thôi ạ."
Tạ Huyên siết nhẹ tay cậu, ánh
mắt hắn rực cháy một niềm khát khao mà cậu chưa từng thấy trước đây. Hắn hít
một hơi sâu rồi nói:
"Ta đã quyết định rồi. Đợi
đến ngày lễ trưởng thành của chàng, ta sẽ đích thân cầu xin phụ hoàng gả ta cho
chàng. Ta muốn danh chính ngôn thuận ở bên cạnh chàng."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY