Chương 7
Bàn
tay bị hất ra lơ lửng giữa không.
Sở
Vĩnh cười lạnh một tiếng. Hắn vươn tay, dùng lực bóp chặt hai má phấn nộn của
nàng, ép khuôn mặt nhỏ nhắn phải ngẩng lên đối diện với mình. Lực đạo trên tay
hắn không hề nhẹ, khiến hai má nàng đau nhức, đôi môi anh đào bị ép chu lên một
cách méo mó, đáng thương vô cùng.
"Em
nghĩ em có quyền lựa chọn sao?"
Hắn
cúi sát mặt nàng, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói trầm thấp mang theo sự đe dọa:
"Còn sức làm loạn à? Tốt nhất là em
nên ngoan ngoãn một chút. Nếu không, ông đây không ngại đè em ra chịch thêm vài
hiệp nữa đâu, xem cái miệng nhỏ này còn dám bướng nữa không."
Hơi
thở nóng rực của hắn phả vào mặt khiến Tô Vũ Tịch rùng mình ớn lạnh. Lời đe dọa
của hắn không giống như nói đùa. Nàng nhìn thấy sự điên cuồng và dục vọng chưa
tắt hẳn trong đáy mắt hắn.
Nỗi
sợ hãi một lần nữa bóp nghẹt lấy trái tim nàng. Nếu lại bị hắn giày vò thêm lần
nữa, nàng chắc chắn sẽ chết mất.
Cơ
thể Tô Vũ Tịch run lên bần bật, đôi mắt ngập nước cụp xuống, che giấu đi sự uất
hận và bất lực. Nàng không dám giãy giụa nữa, hai tay buông thõng xuống, hoàn
toàn từ bỏ ý định chống cự.
Thấy
nàng đã chịu im lặng, Sở Vĩnh mới hài lòng buông tay ra. Trên làn da trắng nõn
lập tức hiện lên mấy dấu ngón tay đỏ ửng chói mắt.
Hắn cầm lấy cái yếm lụa màu đỏ, chậm rãi đeo lên cổ nàng,
rồi vòng tay ra sau lưng thắt dây lại. Những ngón tay thô ráp của hắn cố tình
lướt qua làn da nhạy cảm ở sống lưng, trượt dọc theo đường cong cơ thể, tỉ mỉ
mặc từng lớp áo cho nàng như đang thưởng thức một món đồ chơi quý giá. Tô Vũ Tịch
chỉ biết cắn chặt môi, nhắm mắt lại, nuốt ngược nước mắt vào trong, để mặc cho hắn
tùy ý chơi đùa.
Sở
Vinh hài lòng nhìn "tác phẩm" của mình đã được gói ghém kỹ càng trong
bộ y phục chỉnh tề, hắn nhếch mép cười nhạt rồi ra hiệu cho nàng đi ra ngoài.
Cánh
cửa gỗ nặng nề mở ra, ánh nắng ban mai chói chang ập vào khiến Tô Vũ Tịch nheo
mắt lại, cảm giác choáng váng ập đến.
Ở
giữa sân, Sở Sát đã an tọa trên một chiếc kiệu gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Hắn
ngồi đó, lưng thẳng tắp, thần thái cao ngạo và lạnh lùng như một vị thần đang
nhìn xuống chúng sinh, hoàn toàn không có ý định xuống đỡ tân nương của mình.
Ánh mắt hắn lướt qua nàng, hờ hững và thiếu kiên nhẫn, như đang giục nàng nhanh
chóng bước lên chiếc kiệu ở phía sau.
Dù
trong lòng trăm ngàn lần không muốn, nhưng trước ánh nhìn sắc lẹm đó, Tô Vũ
Tịch cũng chỉ đành cắn răng lê bước chân nặng trĩu tiến về phía trước.
Nhưng
ngay khoảnh khắc nàng nhấc chân lên, một cơn đau buốt từ hạ bộ
truyền thẳng lên đại não khiến mặt nàng tái mét.
"Ưm..."
Tô Vũ
Tịch suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống, phải vội vàng bám vào khung cửa để đứng
vững.
Hoa
huyệt đêm qua bị Sở Vĩnh dày vò tàn bạo giờ đây đã sưng tấy, đỏ ửng và vô cùng
nhạy cảm. Mỗi một bước di chuyển, hai bên đùi non trắng nõn lại cọ xát vào hai
mép thịt đang sưng vù đau rát ở giữa. Sự ma sát của da thịt cùng với lớp vải
quần lót cọ vào vết thương khiến nàng đau điếng người, cảm giác như bị dao cứa
vào nơi mềm mại nhất.
Không
chỉ có đau đớn, mà còn có cả sự
nhục nhã ê chề còn bủa vây lấy tâm trí nàng. Tinh
dịch mà Sở Vĩnh để lại bên trong theo từng chuyển động của nàng mà rỉ ra một
chút, nhớp nháp và ẩm ướt, trượt dọc xuống đùi trong.
Tô Vũ Tịch cắn chặt môi đến bật máu để ngăn tiếng rên rỉ
thoát ra. Nàng cố gắng điều chỉnh dáng đi, bước từng bước nhỏ để giảm bớt sự ma
sát, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ hành hạ nàng. Quãng đường ngắn ngủi từ cửa phòng ra
đến kiệu hoa đối với nàng lúc này dài dằng dặc như đi trên than hồng.
Khi Tô Vũ Tịch vừa an toạ, bốn gã kiệu phu
lực lưỡng đã đồng loạt nhấc bổng cỗ kiệu lên vai, bước đi thoăn thoắt.
Chẳng
bao lâu sau, đoàn kiệu đã đến trước cổng tẩm điện nguy nga tráng lệ của Hoàng
thượng.
"Hạ
kiệu!"
Tiếng hô của thái giám tổng quản vang lên lanh lảnh.
Sở
Sát bước xuống trước, tà áo thêu rồng cuộn lên theo từng cử động dứt khoát. Hắn phất tay áo, ánh
mắt hờ hững lướt qua đám nô tài đang nín thở quỳ rạp dưới đất, rồi chẳng nói
chẳng rằng, đi vòng về phía kiệu sau.
Khi Tô
Vũ Tịch đang khó khăn dịch chuyển cơ thể đau nhức để chuẩn bị bước xuống thì bất
ngờ có một bàn tay chìa ra trước mặt nàng.
Tô Vũ Tịch sững sờ ngước lên thì bắt gặp sườn mặt lạnh tanh không chút cảm
xúc của Sở Sát. Nàng chần chừ, dù trong lòng đầy rẫy nghi hoặc và sợ hãi, nhưng nàng
biết mình không có quyền từ chối, đành cắn môi, rụt rè đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn
tay lạnh lẽo của hắn.
Bàn
tay Sở Sát siết nhẹ lấy tay nàng, hơi lạnh từ lòng bàn tay hắn truyền sang
khiến Tô Vũ Tịch rùng mình.
Hai
người sóng vai nhau bước qua ngưỡng cửa cao ngất của tẩm điện. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng bước chân vang nhẹ trên nền đá, từng nhịp
đều đặn.
Bên
trong tẩm điện, mùi trầm hương thượng hạng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí
trầm mặc, uy nghiêm đến ngạt thở. Những cây cột lớn sơn son thếp vàng sừng
sững, chạm khắc rồng phượng tinh xảo như đang nhìn xuống những kẻ phàm trần
bước vào.
Ở vị
trí cao nhất, trên chiếc long ỷ và phượng tọa lộng lẫy, hai bóng người quyền
lực nhất thiên hạ đã an tọa.
Hoàng
thượng mặc long bào vàng rực rỡ, dù tuổi đã trung niên nhưng vẫn toát lên khí
thế của bậc đế vương, ánh mắt sắc sảo nhìn xuống cặp tân lang tân nương đang
tiến vào. Bên cạnh ngài, Hoàng hậu trong bộ phượng bào đỏ thắm, khuôn mặt hiền
từ nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự dò xét sắc bén.
Áp
lực vô hình đè nặng lên vai Tô Vũ Tịch.
Tô Vũ Tịch rũ mắt, không dám nhìn thẳng vào long nhan. Cảm
giác đau rát từ nơi tư mật càng thêm rõ rệt khi nàng phải cố gắng giữ dáng đi
đoan trang trước mặt hai người. Mỗi bước chân đều là một cực hình, nhưng nàng
biết, chỉ cần một chút sơ suất, cũng có thể gây ra tai họa.
"Nhi
thần/Thần thiếp tham kiến phụ hoàng, mẫu hậu."
Cả
hai đồng thanh quỳ xuống hành lễ.
Lúc đầu gối chạm xuống nền gạch lạnh lẽo, một cơn đau
nhói từ hạ bộ truyền lên khiến Tô Vũ Tịch suýt chút nữa bật ra tiếng rên rỉ.
Nàng phải cắn chặt đầu lưỡi, dùng nỗi đau thể xác để trấn áp sự run rẩy, cố
gắng duy trì tư thế quỳ lạy chuẩn mực.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-8_27.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY