Chương 7
"Vậy nhé, đây sẽ là bí mật giữa hai chúng ta." Tạ Huyên ghé sát lại, hạ thấp
giọng nói. "Đừng nói với
hoàng huynh là ta đã đến đây, cũng đừng nói là ta cho em ăn bánh. Nếu huynh ấy mà biết thì sẽ không cho ta đến
gặp em đâu."
Sau một hồi do dự
thì cậu khẽ gật đầu.
"Vâng, em sẽ
không nói đâu."
"Ngoan lắm."
Tạ Huyên khẽ cười, bàn tay hắn xoa xoa mái tóc mềm mại của Thẩm Nhất Ninh.
"Ta phải đi đây, nếu để đám người ngoài kia thấy ta thì phiền phức lắm."
Tạ Huyên đứng dậy,
hắn thoăn thoắt leo lên cửa sổ, tà váy lụa hồng nhạt phất phơ trong gió như một
cánh bướm rực rỡ. Trước khi nhảy xuống, hắn còn quay đầu lại nháy mắt với Thẩm Nhất
Ninh một cái đầy tinh quái.
...
Ánh nắng buổi chiều tà nhuộm đỏ
cả một góc Đông Cung. Tạ Diễn bước vào đại điện, bước chân hắn vẫn thong thả
như thường lệ nhưng mang theo một chút vội vã khó nhận ra.
Ngay khi vừa vào đến cửa, ánh mắt
hắn đã lập tức quét qua căn phòng một lượt, chỉ khi nhìn thấy Thẩm Nhất Ninh
vẫn đang ngồi yên bên chiếc lồng chim, trái tim lơ lửng của Tạ Diễn mới tạm
thời hạ xuống.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, cởi bỏ
lớp áo choàng bên ngoài giao cho thái giám rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu. Tạ Diễn không nói gì ngay, hắn chỉ im lặng quan sát Thẩm Nhất Ninh.
Hắn nhận ra ánh mắt cậu có chút né tránh, đôi bàn tay nhỏ nhắn cứ bối rối
vò vò gấu áo, khác hẳn với vẻ hớn hở chào đón hôm qua.
"Ninh Ninh." Tạ Diễn
khẽ gọi, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Lại
đây với ta."
Thẩm Nhất Ninh giật mình, cậu lật
đật chạy lại gần đứng khép nép bên cạnh hắn.
Tạ Diễn vươn tay, kéo cậu xích
lại gần hơn, đôi mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can đứa trẻ mười tuổi.
"Hôm nay ở nhà có ngoan
không? Có ai đến đây tìm em không?"
Thẩm Nhất Ninh cảm thấy tim mình
đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu không muốn nói dối Điện hạ nhưng cậu cũng
đã lỡ hứa với Tạ Huyên mất rồi. Đôi bàn tay nhỏ nhắn giấu sau ống tay áo cứ
xoắn chặt vào nhau, mồ hôi rịn ra ướt đẫm cả lòng bàn tay.
Thẩm Nhất Ninh khẽ mím môi, đôi
gò má phúng phính bỗng chốc đỏ hồng lên vì nói dối.
"Dạ... không có ai cả ạ. Em
chỉ ở đây chơi với chim nhỏ thôi."
Tạ Diễn im lặng. Hắn nhìn chằm
chằm vào đôi tai đang đỏ ửng lên của Thẩm Nhất Ninh. Hắn biết cậu đang nói dối.
Một tia u ám lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt Tạ Diễn, nhưng hắn không hề nổi giận
ngay. Ngược lại hắn còn khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt, bàn tay
hắn bắt đầu mơn trớn vuốt ve vành tai đang nóng bừng của cậu.
"Vậy sao? Ninh Ninh của ta ngoan thật đấy."
Hắn ghé sát tai cậu, thì thầm bằng một giọng nói chứa đầy ẩn ý:
"Em phải nhớ, ta ghét nhất bị
lừa. Nếu em ngoan, ta sẽ cho em tất cả. Nhưng nếu em giấu ta điều gì...
ta sẽ buồn lắm đấy."
Thẩm Nhất Ninh run rẩy, cậu chỉ
biết gật đầu lia lịa, lòng thầm hy vọng vị Thái tử sẽ không nhận ra sự khác lạ của mình.
Nhưng cậu không biết rằng mọi tâm tư của cậu đều đã bị Tạ Diễn
nhìn thấu. Hắn không vạch trần mà chỉ
khẽ xoa đầu cậu.
"Ngoan lắm."
Thế nhưng ngay sau
đó vẻ mặt Tạ Diễn lập tức trở nên lạnh lẽo. Hắn đứng dậy, quay sang ra lệnh cho
đám thị vệ đang đứng bên ngoài.
"Gỡ bỏ toàn
bộ giàn hoa mẫu đơn phía dưới cửa sổ kia. Từ ngày mai hãy rào thêm một lớp kẽm
gai dưới đó. "
Thẩm Nhất Ninh khẽ
run rẩy, cậu muốn ngăn cản nhưng cuối cùng vẫn không dám nói ra.
...
Sáng hôm sau, ngay khi bóng dáng
Tạ Diễn vừa rời khỏi Đông Cung, Thẩm Nhất Ninh đã vội chạy đến bên cửa sổ. Cậu
đứng nhón chân, đôi mắt tràn đầy vẻ lo lắng nhìn xuống khoảng sân phủ đầy gai
nhọn bên dưới, lòng thầm mong công chúa đừng đến nữa.
Nhưng thực tế luôn trái ngược với
mong cầu của cậu.
"A!"
Một tiếng kêu đau khẽ vang lên từ
phía dưới cửa sổ.
Thẩm Nhất Ninh giật mình, cậu hốt
hoảng nhìn xuống dưới và thấy Tạ Huyên đang chật vật vô cùng. Hắn không còn dáng
vẻ thong dong như hôm qua nữa, bộ váy xanh ngọc bích lộng lẫy của hắn cũng bị
móc vào những chiếc gai sắc nhọn, một vài chỗ đã bị xé rách, để lộ ra làn da
trắng ngần đang rỉ máu.
Tạ Huyên nghiến răng, gương mặt
xinh đẹp đỏ bừng lên vì tức giận và đau đớn. Hắn phải mất một lúc lâu mới có
thể leo được lên bệ cửa sổ.
Hắn nhảy xuống nền điện, đôi chân
tiếp đất không vững khiến thân hình lảo đảo, hơi thở hắn dồn dập và hỗn loạn.
Tạ Huyên không nhịn được mà mắng khẽ một tiếng:
"Hoàng huynh đúng là một tên
điên! Huynh ấy định biến cái Đông Cung này thành nhà lao chắc?"
Thẩm Nhất Ninh nhìn vết xước rướm
máu trên cánh tay trắng ngần của Tạ Huyên, lòng tràn đầy xót xa. Cậu vội vàng
chạy lại, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy không biết nên chạm vào đâu. Cậu vội
vàng lục tìm trong tay áo chiếc khăn tay thêu hoa, cuống quýt muốn lau đi những
giọt máu đang rỉ ra kia.
"Công chúa người có sao
không? Đau lắm đúng không ạ?"
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY