Chương 6

 

Phản xạ đầu tiên của Tô Vũ Tịch là hoảng loạn, nàng vội vàng vơ lấy tấm chăn gấm, kéo nó lên cố gắng che đi cơ thể trần trụi đầy rẫy những dấu vết hoan ái dâm mĩ của mình.

Sở Vĩnh nhìn hành động ấy của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm. Hắn thong thả bước đến bên giường, từng bước chân nện xuống sàn gỗ như dẫm lên nhịp tim đang đập loạn xạ của nàng.

Hắn dừng lại ngay sát mép giường, từ trên cao nhìn xuống Tô Vũ Tịch đang co rúm lại như nhìn một con chuột nhỏ. Không nói một lời, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng vươn tới, nắm lấy mép chăn.

"Đừng..." Tô Vũ Tịch yếu ớt thốt lên, tay sống chết giữ chặt.

Nhưng sức lực của một cô gái vừa trải qua trận hoan ái kinh hoàng làm sao so được với hắn. Sở Vĩnh chỉ cần dùng một chút sức tấm chăn đang che trên người nàng đã bị giật phăng xuống, ném sang một bên.

Không khí lạnh lẽo lập tức ập vào, Tô Vũ Tịch rùng mình, theo bản năng co người lại, dùng hai tay che đi hạ bộ đang sưng tấy.

Sở Vĩnh cúi người xuống, chống hai tay hai bên sườn nàng, giam cầm nàng trong lồng ngực vững chãi của mình. Hơi thở nam tính nồng đậm phả vào mặt nàng, mang theo sự áp bức nghẹt thở.

"Che cái gì?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo ý cười cợt nhả nhưng tàn nhẫn vô cùng. "Chỗ nào trên người em mà tôi chưa nhìn thấy? Chỗ nào mà tôi chưa sờ qua, chưa nếm qua?"

Ngón tay thô ráp của hắn lướt nhẹ trên xương quai xanh chi chít dấu hôn, rồi trượt xuống bầu ngực, và dừng lại ở vùng bụng phẳng lì. Hắn ấn nhẹ một cái, hài lòng khi thấy nàng rùng mình.

"Đêm qua em rên rỉ dâm đãng dưới thân ta, hai chân kẹp chặt lấy hông ta cầu xin ta bắn vào trong. Lúc đó sao không thấy em biết xấu hổ?" Hắn ghé sát vào tai nàng, thì thầm những lời lẽ thô tục nhất để sỉ nhục nàng. "Bên trong cái lồn nhỏ này bây giờ vẫn còn ngập tràn tinh dịch của tôi đấy, em ngại cái gì chứ?"

Từng câu từng chữ của hắn như những cái tát giáng thẳng vào mặt Tô Vũ Tịch, xé toạc chút tự trọng cuối cùng còn sót lại. Nước mắt tủi nhục trào ra, lăn dài trên má. Nàng ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, sự căm hận và tuyệt vọng đan xen trong đáy mắt.

"Đồ khốn..." Giọng nàng khản đặc, run rẩy vì uất ức. "Anh là đồ cầm thú! Anh cút đi!"

"Cầm thú sao?"

Sở Vĩnh không những không tức giận mà còn bật cười khẽ, hắn cúi thấp đầu, chóp mũi cọ xát vào làn da mịn màng trên má nàng, si mê hít hà mùi hương còn vương vấn dư vị hoan ái nồng nàn.

"Em nói đúng, tôi chính là tên khốn nạn đã đè em dưới thân mà chịch cả đêm qua, là kẻ đã bắn đầy tinh dịch vào trong tử cung của em."

Lời thừa nhận trơ trẽn ấy khiến Tô Vũ Tịch nghẹn lời, nàng còn chưa kịp phản ứng thì đầu lưỡi ướt átcủa hắn đã vươn ra, tỉ mỉ liếm đi giọt nước mắt mặn chát đang lăn dài trên khóe mi nàng, động tác vừa thân mật lại vừa biến thái đến rợn người.

Cảm giác ươn ướt dính dấp trên mặt khiến Tô Vũ Tịch rùng mình ghê tởm, da gà nổi khắp cánh tay. Nàng muốn quay đầu tránh né nhưng lại bị bàn tay của hắn giữ chặt gáy, ép buộc nàng phải hứng chịu hành động âu yếm bệnh hoạn này.

Đột nhiên, cánh cửa phòng một lần nữa bị đẩy ra.

Từ phía cửa, một bóng người cao lớn bước vào.

Là Sở Sát.

Hắn mặc một bộ y phục màu vàng, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh băng như tảng đá ngàn năm, không hề có lấy một tia cảm xúc. Đôi mắt hẹp dài sắc bén của hắn quét qua khung cảnh hỗn loạn trên giường lớn, rồi ánh mắt vô cảm ấy dừng lại trên cơ thể trần trụi đầy dấu vết bầm tím của Tô Vũ Tịch. Không có kinh ngạc, cũng chẳng có chút thương hại nào, hắn nhìn nàng như nhìn một vật thể vô tri vừa hoàn thành nhiệm vụ.

Tô Vũ Tịch giật nảy mình, theo bản năng co rúm người lại, cố che đi cơ thể nhơ nhuốc của mình.

"Chơi đủ chưa?"

Giọng nói của Sở Sát vang lên, lạnh lùng và đều đều, hắn liếc nhìn hai người trên giường với vẻ mất kiên nhẫn.

"Nhanh mặc quần áo vào đi. Sắp đến giờ dâng trà rồi."

Nhắc đến hai chữ “dâng trà”, nỗi uất ức trong lòng Tô Vũ Tịch trào dâng mãnh liệt, nàng muốn gào lên, muốn lao đến chất vấn Sở Sát. Rõ ràng đêm qua là đêm tân hôn của nàng và hắn, tại sao người nằm trên giường với nàng, người cưỡng bức nàng lại là Sở Vĩnh? Tại sao hắn lại có thể bình thản bước vào đây như không có chuyện gì xảy ra?

Tô Vũ Tịch hé miệng, đôi môi run rẩy muốn thốt lên chất vấn hắn.

Nhưng khi nàng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo, sắc lẹm như dao của Sở Sát, mọi dũng khí vừa nhen nhóm lập tức tan biến sạch sẽ. Ánh mắt đó vừa như cảnh cáo, vừa như đe dọa, khiến cổ họng nàng nghẹn đắng, không thể thốt ra được nửa lời.

Trước sự uy áp đáng sợ của người đàn ông này, nàng chỉ có thể cắn chặt môi, nuốt ngược nước mắt và nỗi tủi nhục vào trong.

Sau đó, Sở Sát liền đi ra ngoài, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đến ngột ngạt.

Sở Vĩnh thong thả đứng dậy, ung dung tiến về phía chiếc bàn tròn gỗ lim. Hắn cầm lấy bộ y phục gấm thêu hoa mẫu đơn tinh xảo đã được chuẩn bị sẵn, rồi quay lại bên giường, giũ nhẹ lớp lụa mềm mại trên tay, ý định muốn đích thân mặc nó lên người nàng.

Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào da thịt, Tô Vũ Tịch như con chim nhỏ bị kinh động, cả người run bắn lên. Nàng vùng vẫy hất mạnh tay hắn ra, ánh mắt nhìn hắn đầy sự chán ghét và kinh tởm.

"Đừng chạm vào tôi! Tôi tự mặc được!"

 [LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-5_27.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-7_27.html]

 


🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!