Chương 6
Nghe vậy, Thẩm Nhất Ninh hoảng
hốt lắc đầu nguầy nguậy. Cậu vội vàng nắm lấy tay Tạ Diễn, khẳng định chắc
nịch:
"Em không muốn! Em sẽ nghe
lời Điện hạ mà, em sẽ không đi theo người đó đâu."
Nhận được lời hứa hẹn ngây thơ
của cậu, tảng đá đè nặng trong lòng Tạ Diễn mới được trút bỏ. Hắn đưa tay
lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má hồng hào của Thẩm Nhất Ninh. Tạ Diễn chăm chú nhìn
vào từng biểu cảm trên khuôn mặt cậu, nhìn đôi hàng mi dài cong vút đang khẽ
run lên vì sợ hãi cùng đôi mắt ngấn nước chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng hắn. Sự phụ thuộc tuyệt đối này của cậu khiến dục vọng độc chiếm trong
lòng hắn được xoa dịu đôi chút.
"Ngoan lắm. Bây giờ ta phải đi
học. Em cứ ở lại Đông Cung này, muốn chơi gì cũng được, nhưng tuyệt đối không
được bước chân ra khỏi cửa điện, hiểu chưa?"
Thẩm Nhất Ninh ngoan ngoãn gật
đầu.
Tạ Diễn đứng dậy, thong thả
chỉnh lại y phục, rồi liếc nhìn đám thái giám và cung nữ đang đứng khép nép bên
ngoài, giọng nói trở lại với vẻ lãnh đạm vốn có:
"Trông chừng cho kỹ. Nếu
Thẩm công tử có nửa điểm sơ suất thì các ngươi biết hậu quả rồi đấy."
Dặn dò xong, Tạ Diễn quay sang
nhìn Thẩm Nhất Ninh một lần cuối rồi mới xoay người
rời đi.
Sau khi bóng dáng cao gầy của Tạ
Diễn khuất sau bức bình phong, đại điện Đông Cung trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.
Thẩm Nhất Ninh ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ lớn, đôi chân ngắn ngủn khẽ đung
đưa trong không trung. Cậu nhìn theo hướng Tạ Diễn vừa đi, trong đầu vẫn không
ngừng nhớ về vị công chúa xinh đẹp vừa nãy. Dù Tạ Diễn đã cảnh báo, nhưng trong
đôi mắt ngây thơ của Thẩm Nhất Ninh, gương mặt rực rỡ và nụ cười tựa gió xuân
của người kia vẫn là thứ gì đó quá đỗi thu hút.
Thế nhưng sự bình yên ấy không
kéo dài được lâu. Từ phía cửa sổ bên hông điện, một tiếng động lạch cạch khe
khẽ vang lên. Thẩm Nhất Ninh giật mình, cậu căng mắt nhìn về phía cửa sổ thì
thấy một cái đầu nhỏ nhắn đang lấp ló sau cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo.
"Suỵt!"
Tạ Huyên đưa một ngón tay lên môi
làm dấu. Ngay sau đó thân hình mảnh mai khéo léo nhảy vào trong điện, động tác
nhẹ nhàng như một chú mèo nhỏ. Hắn vẫn mặc bộ váy hồng ban sáng nhưng vạt áo đã
hơi xộc xệch, trên tóc còn vướng một chiếc lá trúc.
Thấy Thẩm Nhất Ninh đang nhìn
mình bằng đôi mắt đầy vẻ cảnh giác, Tạ Huyên không tiến tới ngay mà đứng yên
tại chỗ, xòe hai bàn tay ra để cho cậu thấy mình không mang theo vũ khí gì.
"Ngươi đừng sợ. Ta không
phải kẻ xấu đâu." Tạ Huyên nhỏ giọng nói, gương mặt xinh đẹp nở một nụ
cười có chút ngượng nghịu. "Ta chỉ là thấy hoàng huynh đi rồi nên mới lẻn
vào đây xem ngươi thế nào thôi."
Thẩm Nhất Ninh vẫn còn nhớ lời Tạ
Diễn nói, cậu rụt người lại, lí nhí đáp:
"Điện hạ bảo... công chúa
rất đáng sợ."
Tạ Huyên nghe vậy thì sững người,
rồi hắn bỗng bật cười, tiếng cười không còn vẻ ngạo mạn lúc nãy mà nghe thật
trong trẻo. Hắn tiến lại gần hơn một chút, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào
cậu:
"Huynh ấy nói dối đấy. Huynh
ấy lúc nào cũng muốn giữ những thứ tốt đẹp nhất cho riêng mình thôi. Ngươi nhìn
xem ta có chỗ nào giống người xấu đâu?"
Tạ Huyên vừa nói vừa lấy từ trong
tay áo ra một gói nhỏ bọc bằng giấy thấm dầu. Hắn tỉ mỉ mở từng lớp giấy rồi
đưa ra trước mặt cậu:
"Đây là bánh hoa hồng ta vừa
lấy ở chỗ mẫu hậu. Ngon lắm, ngươi ăn thử không?"
Mùi thơm dịu ngọt của bánh lan
tỏa trong không gian. Thẩm Nhất Ninh vốn là một đứa trẻ ham ăn, lại thấy vị
công chúa này chẳng có vẻ gì là người xấu cả, trái lại còn rất thân thiện và dễ
gần. Trái tim cậu bắt đầu có chút lung lay. Cậu khẽ liếm môi, đôi mắt tròn xoe
không rời khỏi chiếc bánh.
Tạ Huyên tinh ý nhận ra sự dao
động đó, hắn tiến lại gần hơn, hạ thấp giọng đầy mời gọi:
"Sao thế? Em vẫn còn sợ
hoàng huynh sao? Huynh ấy đi học rồi, còn lâu mới quay lại. Mau ăn đi, kẻo bánh
nguội sẽ không còn ngon nữa."
Thẩm Nhất Ninh do dự một chút rồi
rụt rè đưa tay ra nhận lấy chiếc bánh.
"Cảm ơn công chúa ạ."
Thẩm Nhất Ninh cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt lịm của mật ong và hương thơm nồng nàn của hoa hồng tan ngay đầu lưỡi.
Cậu không nhịn được mà nheo mắt lại vì thỏa mãn:
"Ngon thật ạ!"
Tạ Huyên nhìn bộ dáng ngây ngô
của cậu, bàn tay hắn vô thức đưa lên, xoa nhẹ vào đầu Thẩm Nhất Ninh một cách
đầy sủng ái:
"Ngoan lắm. Nếu thích thì
sau này ngày nào ta cũng sẽ mang đến cho em. Ta là người tốt mà, đúng
không?"
Tạ Huyên vừa nói vừa nheo mắt
cười, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến Thẩm Nhất Ninh cảm thấy căn điện u tối này
bỗng chốc bừng sáng cả lên. Thẩm Nhất Ninh ngậm miếng bánh trong miệng, đôi má
phúng phính phồng lên vì nhai, nghe câu hỏi của hắn thì cậu vô thức gật đầu lia
lịa. Trong suy nghĩ đơn thuần của cậu, người cho mình bánh ngon thì chắc chắn
không thể là kẻ xấu.
"Vâng, Công chúa là người
tốt nhất ạ!" Thẩm Nhất Ninh đáp, ánh mắt nhìn Tạ Huyên đã bớt đi vẻ cảnh
giác.
Tạ Huyên khẽ cười khẩy trong lòng.
Tốt nhất sao?
Nếu Tạ Diễn nghe được câu này, có lẽ huynh ấy sẽ phát điên mất.
Tạ Huyên đưa tay lên nhẹ
nhàng quẹt đi mẩu vụn bánh còn vương
nơi khóe môi Thẩm Nhất Ninh.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY