Chương 5
Chứng kiến cảnh tượng đó, ánh mắt Tạ Diễn lập tức trở nên u ám. Hắn và Tạ Huyên vốn là anh em sinh đôi, từ cốt cách đến sở thích đều giống nhau đến đáng sợ, chỉ cần liếc qua một cái, hắn liền hiểu rõ đứa em này đang toan tính điều gì.
Tạ Diễn chậm rãi
buông đôi đũa xuống, tiếng va chạm với bát sứ vang lên khô khốc trong
không gian im ắng. Hắn không đứng dậy chào đón đứa em trai quý giá của mình, mà ngược lại còn khẽ nhếch
môi, chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi mới mở miệng:
"Huyên Nhi, hôm
nay muội có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ?"
Giọng nói của Tạ Diễn lạnh lẽo,
không mang theo một chút hơi ấm nào. Hắn hơi nghiêng đầu, che khuất tầm mắt của Tạ Huyên đang hướng về
phía Thẩm Nhất Ninh, rồi tiếp
tục nói:
"Ta nhớ phụ hoàng luôn khen muội là người hiểu lễ nghĩa biết chừng mực.
Vậy mà hôm nay ngay cả việc chào hỏi hoàng huynh cũng quên mất là sao"
Tạ Huyên dường như chẳng nghe thấy lời trào phúng lạnh lẽo từ anh trai sinh đôi của mình. Đôi mắt
hắn vẫn dán chặt vào Thẩm Nhất Ninh,
như thể cả thế gian này chỉ còn lại mỗi bóng dáng nhỏ bé ấy.
Hắn phớt lờ hoàn toàn sự tồn tại
của Tạ Diễn, Tạ Huyên khẽ nhấc tà váy hồng nhạt, bước chân vòng qua người Tạ
Diễn để tiến đến chỗ Thẩm Nhất Ninh.
Hắn cúi thấp người xuống. Mùi
hương hoa hồng nồng nàn từ y phục của Tạ Huyên bỗng chốc bao vây lấy Thẩm Nhất
Ninh, khiến cậu bé hơi ngại ngùng mà rụt cổ lại. Tạ Huyên nhìn chằm chằm vào
đôi mắt trong veo ấy, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười, giọng nói ngọt ngào lạ
thường:
"Ngươi tên là gì? Sao lại ngồi ăn cháo ở đây? Có muốn về cung của ta
không, chỗ ta có nhiều thứ
thú vị hơn ở chỗ hoàng huynh của ta nhiều."
Thẩm Nhất Ninh ngơ ngác nhìn vị "công chúa" xinh đẹp đang áp sát
mặt mình. Cậu chưa từng thấy ai rực rỡ và lộng lẫy đến vậy, nhưng sự vồn vã đột
ngột này khiến cậu thấy lo sợ hơn là thích thú. Hai bàn tay nhỏ bé bối
rối xoắn chặt lấy vạt áo không biết phải trả lời sao cho phải phép. Trong cơn
hoảng loạn, Thẩm Nhất Ninh theo bản năng quay sang nhìn Tạ
Diễn, đôi mắt ngập nước như một chú thỏ nhỏ đang tìm kiếm sự che chở trước bầy sói.
Tạ Diễn khẽ nheo mắt, hơi
lạnh tỏa ra từ người hắn lúc này còn rét hơn cả mùa đông buốt giá. Hắn chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, tiếng "cộc" vang lên
giữa đại điện tĩnh mịch nghe thật chói tai. Tạ Diễn vươn tay ra nắm
chặt lấy cổ tay của Tạ Huyên, lực đạo mạnh đến mức khiến Tạ Huyên phải
khẽ nhíu mày vì đau đớn.
"Huyên Nhi." Tạ Diễn đứng dậy, bóng người cao lớn của hắn bao trùm
lấy Tạ Huyên, giọng nói khàn đặc đầy đe dọa. "Muội quá giới hạn rồi.
Đi về đi, đừng để ta phải bảo người đuổi muội ra khỏi Đông Cung."
Tạ Huyên cúi xuống nhìn cổ tay mình đang bị siết chặt đến đỏ ửng, rồi lại ngước lên nhìn thẳng vào
đôi mắt đầy sát khí của anh
trai mình. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại, khóe môi đỏ mọng còn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích.
Hắn chậm rãi rút tay ra khỏi tay của Tạ Diễn, động tác thong dong như thể
chẳng có chuyện gì xảy ra. Trước khi xoay người đi, Tạ Huyên vẫn không quên
liếc nhìn Thẩm Nhất Ninh một cái đầy tình tứ rồi hắn ghé sát vào tai Tạ Diễn,
hạ thấp giọng chỉ đủ để hai anh em nghe thấy:
"Hoàng huynh, huynh càng muốn giấu, muội lại càng thấy hứng thú. Đông
Cung của huynh kín cổng cao tường thật đấy nhưng cũng không ngăn được gió xuân
đâu."
Nói rồi, Tạ Huyên xoay
người chậm rãi bước ra khỏi đại điện.
Bầu không khí trong đại điện bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ. Tạ Diễn đứng lặng hồi
lâu, lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt. Sự phẫn nộ cùng cảm giác bất an như một cơn sóng dữ
cuộn trào khiến hắn phải siết chặt nắm đấm để ngăn bản thân không đuổi theo và đánh đứa em trai cùng huyết thống của mình.
Chỉ đến khi hắn cảm nhận được một bàn tay nhỏ bé đang rụt rè nắm lấy góc áo
mình, hơi thở của hắn mới dần ổn định lại. Cái níu tay yếu ớt ấy như một liều thuốc xoa dịu cơn điên đang bùng
cháy trong huyết quản hắn. Tạ Diễn xoay người lại, thu lại vẻ hung tợn ban nãy,
thay vào đó là sự dịu dàng thường thấy:
"Đừng sợ, hắn đi rồi."
Tạ Diễn nhẹ giọng nói, hơi thở
của hắn đã bình ổn nhưng sâu trong đáy mắt vẫn còn vương lại một chút u ám. Hắn
chậm rãi dẫn Thẩm Nhất Ninh ngồi xuống ghế, hai tay hắn đặt lên vai cậu, ép cậu
phải đối diện trực tiếp với mình.
"Ninh Ninh, nghe ta nói." Giọng Tạ Diễn bỗng trở nên nghiêm nghị
lạ thường, hắn nhìn xoáy vào đôi mắt trong veo của đứa nhỏ. "Cái người mặc
váy hồng lúc nãy, bất kể là ở đâu, bất kể muội ấy nói gì, em cũng tuyệt đối không được lại gần.
Em có hiểu không?"
Thẩm Nhất Ninh chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy sự ngơ ngác: "Tại sao ạ? Vị công
chúa đó trông rất đẹp mà?"
Ánh mắt Tạ Diễn tối sầm lại. Hắn siết nhẹ vai cậu, giọng nói trầm thấp đầy áp
lực:
"Muội ấy không tốt như em
tưởng đâu." Tạ Diễn gằn từng chữ. "Ninh Ninh, những thứ đẹp đẽ
trên đời này thường sẽ có độc. Nếu em lại gần, muội ấy sẽ bẻ gãy cánh
của em, giấu em vào một cái lồng tối tăm mà em sẽ không bao giờ có thể thoát ra
được. Hiểu không?"
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY