Chương 4
Dứt lời, hai ngón tay thô ráp đang chôn sâu trong đóa hoa ướt át của nàng bắt đầu điên cuồng
gia tăng tốc độ.
Phập... phập... phập...
Âm thanh dâm mĩ của ngón tay va
chạm với dòng mật dịch trơn nhầy vang lên liên hồi trong không gian tĩnh mịch.
Sở Vĩnh không chỉ đơn thuần thô bạo đâm rút, hắn còn ác ý dùng móng tay cào nhẹ vào những vách thịt non mềm mẫn cảm bên trong hoa huyệt, ép đóa hoa e ấp phải
tiết ra càng nhiều mật dịch để hầu hạ ngón tay hắn.
"A... ưm... không... xin
ngài..."
Tô Vũ Tịch khóc nấc lên, cả người
run rẩy kịch liệt như lá rụng trước gió. Cảm giác vừa đau đớn, vừa tê dại kèm
theo luồng khoái cảm xa lạ đánh úp khiến thần trí nàng trở nên mờ mịt. Nàng
muốn khép chân lại, muốn đẩy bàn tay ác ma kia ra, nhưng lời đe dọa đáng sợ lúc nãy khiến nàng chỉ dám cắn chặt môi dưới, bất lực
chịu đựng sự tàn phá của gã đàn ông bên trên.
Đột nhiên, động tác của Sở Vĩnh
khựng lại, đầu ngón tay
hắn vừa chạm đến một lớp màng mỏng ở sâu bên trong.
Cảm nhận được vật ấy, đáy mắt Sở Vĩnh lập tức lóe lên một tia điên cuồng, hô hấp của hắn trở nên dồn dập, gân xanh trên trán không ngừng giật giật vì hưng phấn quá độ.
"Ha..."
Sở Vĩnh cúi xuống nhìn khuôn mặt đẫm lệ của Tô Vũ Tịch, nụ cười trên môi hắn
càng lúc càng méo mó, tà ác: "Cái màng này của bé cưng có phải giữ lại để cho ta phá không?"
"Ưm...
Sở Vĩnh... ta xin ngài, đừng mà..." Tô Vũ Tịch hoảng loạn liều mạng lắc
đầu, đôi tay yếu ớt vươn ra cố gắng đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn.
Nhưng
phản ứng yếu ớt đó của nàng chỉ càng kích thích thú tính bạo ngược trong lòng
Sở Vĩnh, hắn lạnh lùng rút hai ngón tay đang ướt đẫm nước xuân ra, cảm giác
trống rỗng đột ngột khiến đóa hoa nhỏ của Tô Vũ Tịch co rút lại, dâm thủy không
ngừng chảy ra theo mép đùi non trắng
muốt, cảnh tượng dâm mĩ đến mức khiến người ta miệng đắng lưỡi khô.
Sở
Vĩnh đứng dậy, nhanh chóng lột sạch y phục trên người, phô bày cơ thể tráng
kiện và cặc bự gân guốc đỏ lựng vì kìm nén dục vọng quá lâu.
Hắn
quỳ giữa hai chân Tô Vũ Tịch, hai bàn tay to lớn như kìm sắt giữ chặt lấy bắp
đùi nàng, ép nàng banh rộng háng ra, hắn áp sát cự vật nóng rực của mình vào
ngay miệng huyệt đang khép mở vì sợ hãi, quy đầu khổng lồ ma sát qua lại trên
những cánh hoa sưng đỏ.
"Nhìn
cho kỹ, Tô Vũ Tịch." Giọng Sở Vĩnh khàn đục như dã thú săn mồi: "Kẻ
chiếm lấy lần đầu tiên của em, chính là Sở Vĩnh ta."
Nói rồi, không để cho Tô Vũ Tịch kịp hoàn hồn, Sở
Vĩnh liền siết chặt eo nhỏ, hung hăng thúc mạnh cặc bự vào sâu bên trong hoa
huyệt chật hẹp, tàn nhẫn xuyên thủng lớp
màng trinh tiết mỏng manh kia.
"Aaaaaa!"
Tô Vũ
Tịch đau đớn thét lên một tiếng chói tai, hai mắt nàng trợn ngược, đầu óc trống
rỗng, lồng ngực trắng nõn phập phồng kịch liệt, cả người nàng co rúm lại như con tôm luộc, theo bản năng muốn trốn chạy khỏi thứ hung khí
khổng lồ đang tàn nhẫn cắm sâu trong cơ thể mình.
Sự
chật chội và nóng hổi từ vách thịt
non mềm bao vây lấy quy đầu khiến Sở Vĩnh không kìm được gầm lên một tiếng trầm
thấp như thú hoang. Cự vật của hắn bị những
lớp thịt ruột gắt gao cắn nuốt, khoái cảm
xen lẫn đau đớn tê dại đánh úp khiến gã đàn ông gần như phát điên. Hắn cúi đầu, đôi mắt đỏ ngầu si mê nhìn chằm
chằm vào nơi giao hợp giữa hai người, những vệt máu đỏ tươi uốn lượn chảy ra từ
huyệt nhỏ, nở rộ trên nền da trắng tuyết tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ đến cực
điểm, hoàn toàn kích thích thú tính tàn bạo trong hắn.
"Khốn
kiếp... kẹp chặt như vậy..." Hắn nghiến răng, giọng nói khàn đặc vì dục
vọng.
"Đau...
hức... rút ra... làm ơn..." Tô Vũ Tịch nức nở, giọng nói vỡ vụn, hai tay
yếu ớt cào loạn trên tấm lưng rắn chắc của hắn, để lại những vệt móng tay mờ
nhạt, hạ thân nàng đã hoàn toàn tê dại, chỉ còn
lại cảm giác nóng rát như bị lửa thiêu đốt.
"Rút
ra?" Sở Vĩnh cười gằn. "Trò vui bây giờ mới thực sự bắt đầu mà, bé
cưng."
Nói
rồi, hắn nắm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, bắt đầu chậm rãi rút ra rồi
lại hung hăng đâm lút cán vào tận cùng, mỗi một cú thúc của hắn đều như một
nhát dao đâm sâu vào nơi mềm yếu nhất, khiến cơ thể Tô Vũ Tịch giật nảy lên
theo từng nhịp đâm rút, tiếng rên rỉ đau đớn của nàng hòa cùng tiếng da thịt va
chạm “bạch bạch”, tạo thành một bản giao hưởng hoang dại và dâm mỹ.
"A...
đừng... đừng mà... chậm một chút... đau quá..."
Sở
Vĩnh hoàn toàn phớt lờ lời van xin của nàng. Hắn hiện tại chẳng khác nào con dã thú mất hết nhân tính, chỉ biết tuân theo bản năng nguyên thủy nhất mà ra
sức luật động, giày vò con mồi dưới thân. Hắn nâng hai chân thon dài của nàng
lên, gác lên vai mình, tư thế này khiến hoa huyệt non nớt buộc phải mở rộng ra
hết cỡ, để hắn có thể tiến vào càng sâu hơn.
Cự vật to lớn không ngừng ra vào nơi chật hẹp, quy đầu thô to tàn nhẫn ma sát với vách thịt nhạy cảm, mang theo máu tươi và mật dịch trơn trượt ra bên ngoài.
Dần dà, dưới
sự va chạm mãnh liệt, cơn đau xé rách ban đầu dần lắng xuống, thay vào đó là
cảm giác trướng căng đến cực điểm, một luồng khoái cảm xa lạ, tê dại bắt đầu
nhen nhóm trong cơ thể, lan tràn ra khắp tứ chi, khiến Tô Vũ Tịch chỉ còn biết
ngửa cổ rên rỉ.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-5_27.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY