Chương 4
Thẩm Nhất Ninh nghe xong thì ngây
người. Cậu chớp mắt nhìn vị thái giám đang cười hớn hở chúc mừng, rồi lại ngước
lên nhìn Tạ Diễn, gương mặt đầy vẻ hoang mang:
"Điện hạ, 'chính thức chuyển
vào' nghĩa là sao ạ? Chẳng phải phụ thân chỉ bảo thần ở lại một đêm thôi
sao?"
Tạ Diễn lẳng lặng đón lấy thánh
chỉ, hắn khẽ khom người, ghé sát tai Thẩm Nhất Ninh nói dối một cách trắng
trợn:
"Chắc là tối qua phụ thân em
thấy em vui quá nên đã xin Hoàng thượng cho em ở lại đây luôn đấy. Chẳng lẽ em
không muốn chơi với ta và chú chim nhỏ nữa sao?"
Thẩm Nhất Ninh nghe vậy thì đôi chân mày nhỏ hơi nhíu lại, vẻ mặt cậu đầy
sự phân vân. Cậu cúi đầu, hai ngón tay cứ xoắn xuýt lấy nhau, giọng nói trở nên
lí nhí, không còn vẻ hăng hái như lúc nãy.
"Thần... thần
cũng muốn ở lại chơi với Điện hạ và chim nhỏ lắm. Nhưng thần còn nhỏ như vậy,
chưa bao giờ xa phụ thân và mẫu thân lâu đến thế... thần nhớ nhà..."
Vừa dứt lời, hốc mắt Thẩm Nhất Ninh đã đỏ hoe, một tầng nước mỏng bao phủ lấy con
ngươi đen láy của cậu. Cậu dù sao cũng mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, việc đột
ngột phải rời xa sự bao bọc của gia đình để ở lại chốn cung đình xa lạ vẫn là một cú sốc không hề nhỏ đối với cậu.
Tạ Diễn đứng đó, lặng
lẽ quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cậu. Hắn không hề tỏ ra mất
kiên nhẫn, trái lại còn chậm rãi ngồi xuống để tầm mắt mình ngang bằng với cậu.
Bàn tay thon dài của hắn nhẹ nhàng bao bọc lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Thẩm Nhất Ninh như một lời an ủi.
"Ninh Ninh
ngoan, em nhìn ta này." Giọng
hắn bỗng thấp xuống. " Cung
điện này rất lớn, nhưng cũng
rất trống trải. Nếu em đi rồi chim nhỏ sẽ không có người chơi cùng, ta cũng chẳng còn ai để bầu bạn. Chẳng lẽ em nỡ để ta ở lại
một mình sao?"
Hắn biết rõ điểm yếu của Thẩm Nhất Ninh là
sự lương thiện.
Quả nhiên, khi nghe hắn nói như vậy thì đôi mắt cậu khẽ dao động. Cậu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của vị Thái tử trước
mặt, trong đó dường như thực sự chứa đựng một nỗi buồn mênh mông khiến cậu
không đành lòng bỏ hắn lại một mình.
Thấy cá
đã cắn câu, khóe môi Tạ Diễn nở một nụ cười
nhạt đến mức khó nhận ra. Rồi hắn
tiếp tục nói:
"Chỉ cần
em ở lại, em muốn gì ta cũng chiều. Em muốn ăn bánh hoa hồng, ta sẽ bảo phòng bếp làm cho em. Nếu em muốn gặp phụ thân, ta sẽ lập tức cho người đón ông ấy vào. Có được
không em?"
Thẩm Nhất Ninh ngước lên
nhìn vào đôi mắt chân thành của Tạ Diễn. Lòng
cậu bắt đầu lung lay. Cậu nhìn sang chú
chim đang nhảy nhót trong lồng, rồi lại nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình, cảm giác ấm
áp từ Tạ Diễn khiến cậu không nỡ bỏ hắn lại.
Thẩm Nhất Ninh khẽ mím
môi, hít một hơi thật sâu rồi gật đầu:
"Dạ... Vậy thần
sẽ ở lại. Nhưng Điện hạ nhớ phải giữ lời nhé."
Tạ Diễn nghe xong,
đáy mắt hắn lóe lên một tia hưng phấn. Hắn nở một nụ cười dịu
dàng,
rồi vươn tay kéo cậu vào lòng, bàn tay
thon dài ấy chậm rãi vỗ về tấm
lưng gầy bé của cậu.
"Được, ta hứa
với em."
Lúc này hai người đang dùng bữa sáng. Tạ Diễn ngồi bên bàn đá, đôi mắt không rời khỏi Thẩm Nhất
Ninh đang hăm hở dùng thìa bạc múc từng miếng cháo nóng. Ánh nắng ban mai hắt qua khe cửa, đậu
lên hàng mi dài của đứa nhỏ, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ đến mức khiến Tạ
Diễn muốn đóng băng thời gian lại mãi mãi.
Thế nhưng sự tĩnh
lặng ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng gọi lanh lảnh từ phía cửa điện:
"Hoàng
huynh!"
Tiếng bước chân dồn
dập kèm theo tiếng trang sức va vào nhau lách cách báo hiệu sự xuất hiện của
một vị khách không mời. Tạ Huyên — đứa em trai sinh đôi của Tạ Diễn — hùng hổ bước vào. Trong bộ váy hồng nhạt, Tạ Huyên trông kiêu sa và lộng lẫy
chẳng khác nào một đóa phù dung.
Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài mỹ miều ấy lại là một linh hồn
ngông cuồng. Vì phải sống dưới danh phận nữ nhi từ khi mới lọt lòng nên hắn được Hoàng hậu
nâng niu như ngọc quý trên tay, nuôi
dưỡng ra một tính cách ngạo mạn, chẳng coi ai ra gì như ngày nay.
"Hoàng huynh,
nghe nói huynh vừa tìm được một tên nhóc..."
Lời nói của Tạ Huyên
bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn đứng sững giữa đại điện, đôi mắt vốn
đang tràn đầy vẻ giễu cợt giờ đây lại
dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang ngồi bên cạnh Tạ Diễn.
Tạ Huyên cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Trước mắt hắn
không phải là một tên nhóc tầm
thường như hắn vẫn tưởng, mà là một sinh linh nhỏ bé xinh xắn và thuần khiết đến
mức khiến kẻ luôn coi trời bằng vung như hắn cũng phải sững sờ.
Thẩm Nhất Ninh lúc
này cũng ngơ ngác ngẩng đầu lên, khóe miệng vẫn còn dính một chút cháo trắng,
đôi mắt trong veo nhìn vị "công chúa" xinh đẹp vừa xuất hiện với vẻ
đầy tò mò.
Gương mặt kiêu ngạo
thường ngày của Tạ Huyên bỗng chốc đỏ bừng lên một cách lạ thường, sắc đỏ
lan dần từ đôi gò má đến tận mang tai.
Hắn đứng chôn chân tại chỗ, hai tay
chợt trở nên lúng túng, không tự chủ được mà siết chặt lấy tà áo lụa hồng nhạt
đến nhăn nhúm.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY