Chương 3
"Ưm... a..."
Đầu lưỡi nóng ẩm và
thô ráp của Sở Vĩnh không ngừng quấn lấy núm vú hồng hào nhỏ xinh, hắn ra sức mút mát tạo nên những âm thanh ướt át dâm mĩ
vang vọng khắp không gian tĩnh lặng.
Cảm giác tê dại như
luồng điện chạy dọc từ đầu ngực lan ra khắp tứ chi khiến Tô Vũ Tịch không kìm
được mà bật ra những
tiếng rên rỉ vỡ vụn, cả người run lên bần bật.
Sở Vĩnh tham lam há to
miệng ngậm lấy hơn nửa bầu vú trắng nõn vào trong khoang miệng ấm nóng, hai má
hóp lại, dùng sức mút mạnh như muốn hút cạn sinh khí của nàng. Dưới sự tấn công
dồn dập ấy, bầu ngực tròn trịa bị ép đến biến dạng, lúc thì bị hút sâu vào, lúc
lại bị đẩy ra, dính đầy nước bọt bóng loáng của gã đàn ông.
"Chậc chậc, vú
của em đúng là cực phẩm mà."
Sở
Vĩnh nhả đầu vú đã bị mút
đến sưng đỏ ra, giọng nói khàn đục đầy vẻ thoả mãn bệnh hoạn. Hắn ngẩng đầu
lên, sợi chỉ bạc kéo dài từ khóe môi hắn đến đầu ngực đang run rẩy của nàng, tạo nên một
cảnh tượng dâm loạn đến mức khiến Tô Vũ Tịch xấu hổ muốn chết.
Nhưng Sở Vĩnh đâu chịu
buông tha dễ dàng như vậy, bàn tay to lớn của hắn lập tức chụp lấy bầu vú còn lại, năm ngón
tay thô bạo siết chặt, ra sức nhào nặn khiến khối thịt mềm mại trắng hồng phải biến dạng dưới sức lực
của hắn.
"A... đau quá...
dừng lại..." Tô Vũ Tịch đau đớn ưỡn cong người lên, lồng ngực trắng nõn phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh túa ra
thấm ướt những sợi tóc mai đen nhánh dính bết vào gò má ửng hồng.
Sau khi chơi đùa chán chê, Sở
Vĩnh mới chịu buông tha cho hai bầu ngực tội nghiệp đã
bị hắn giày vò đến thảm thương. Hai trái đào tiên trắng nõn giờ đây chi chít những
dấu hôn đỏ sẫm và dấu răng xanh tím, trông vừa dâm mĩ lại vừa
đáng thương.
Hắn hài lòng liếm môi, bàn
tay to lớn thô ráp đầy vết chai sạn bắt đầu trượt dần xuống dưới,
rồi dứt khoát len vào giữa cặp đùi non mềm
đang cố kẹp chặt của nàng.
"Ưm..."
Tô Vũ Tịch giật thót người, cảm
giác bị ngón tay thô ráp chạm vào
vùng tư mật nhạy cảm khiến nàng rùng mình, nàng hoảng hốt
kẹp chặt hai chân lại hòng che giấu
nơi đó, nhưng sức
lực yếu
ớt của nàng làm sao chống lại được gã đàn ông đang động dục.
Bàn tay Sở Vĩnh dễ dàng lách qua khe hở giữa hai
đùi, trực tiếp chạm vào mép hoa huyệt đang đóng
chặt, mật dịch trơn nhầy lập tức
tuôn ra ướt đẫm tay hắn.
Sở
Vĩnh lập tức rút tay ra, rồi đưa lên
trước mặt nàng, ép nàng nhìn rõ thứ nước dâm trong suốt đang chảy dọc từ tay hắn nhỏ xuống ga giường.
"Chà chà..."
Sở Vĩnh nhếch mép cười tà, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt:
"Miệng thì kêu gào thảm thiết, sống chết
đòi giữ gìn trinh tiết cho Đại ca ta, thế mà ở dưới này... chậc, sao lại chảy
nước nhiều thế này hả? Em nhìn xem, ướt nhẹp cả tay ta rồi, cái lỗ nhỏ này
của em đói khát đàn ông đến thế sao?"
"Không... hức... không
phải..."
Tô Vũ Tịch nhìn thấy cảnh tượng
dâm loạn ấy thì mặt đỏ bừng, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui
xuống. Nàng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi như mưa:
"Ta không có...ưm... là do ngài mà... hức... đừng nói nữa..."
Tô Vũ Tịch nức nở, cố gắng khép hai chân lại hòng che đi cảnh tượng dâm đãng bên dưới, nhưng đã bị hai bàn tay to
lớn của Sở Vĩnh ngăn cản.
"Còn muốn che?"
Sở Vĩnh thô
bạo banh rộng chân nàng sang hai bên, phơi bày trọn vẹn đóa hoa ướt
át đang rỉ nước ra trước mắt hắn.
Sở Vĩnh đột ngột thúc mạnh hai
ngón tay thon dài vào
sâu trong âm đạo đang ướt
đẫm nước xuân của nàng.
"Aaa!"
Tô Vũ Tịch thét lên một tiếng
chói tai, cả người nàng cong lên, co rúm lại như con tôm luộc, cảm giác bị dị
vật lạnh lẽo xâm nhập vào nơi tư mật chưa từng có ai chạm tới khiến nàng đau
đớn vô cùng, vách thịt non mềm bên trong vốn chật hẹp, giờ đây lại bị hai ngón tay
to lớn cưỡng ép nong rộng ra hết
cỡ.
"Đau... rút ra...
ưm..."
Nàng hoảng loạn vặn vẹo vòng
eo thon nhỏ, cố gắng đẩy bàn tay xâm lược kia ra ngoài. Nhưng hành động giãy giụa
yếu ớt đó của nàng chẳng khác nào gãi ngứa, thậm chí còn vô tình kích thích thú
tính trong hắn càng thêm sục sôi.
Sở Vĩnh hừ lạnh một tiếng,
bàn tay to lập tức vươn ra, đè chặt lấy vòng
eo đang uốn éo của nàng xuống giường, khóa chặt nàng tại chỗ không cho nhúc
nhích dù chỉ một li.
"Ngoan ngoãn chút đi!"
Sở Vĩnh cúi thấp đầu, hơi thở
nóng rực phả thẳng vào vành tai đang run rẩy của nàng, giọng nói trầm đục mang
theo sự đe dọa tàn nhẫn:
"Còn dám nhúc nhích, ta sẽ
mang em ra ngoài kia, lột sạch y phục rồi chà đạp trước mặt bàn dân thiên hạ.
Để xem lúc đó, cái danh tiết cao quý này của em còn đáng giá mấy đồng?"
Lời đe dọa tàn nhẫn ấy khiến Tô Vũ Tịch sợ hãi, nàng không còn dám nhúc
nhích nữa, chỉ có thể nằm đó lặng lẽ nức nở. Nàng biết Sở Vĩnh là kẻ điên, và hắn hoàn toàn có thể làm ra những chuyện đồi bại
đó.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-2_25.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-4_65.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY