Chương 35
[KEY=tuyet]
Đúng lúc này, cánh
cửa tẩm điện nặng nề bỗng bị đẩy mạnh
ra.
Tạ Huyên thong dong bước
vào, tà váy đỏ rực như lay động theo từng nhịp bước chân tao nhã của gã. Nhìn hai thân thể trần trụi đang điên cuồng giao
phối trên ghế,
đôi mắt phượng khẽ nheo lại thích thú.
Gã bước nhanh đến bên ghế.
Thẩm Nhất Ninh lúc này đã mơ hồ
không rõ, đôi mắt ngập nước lờ đờ hé mở, cố gắng nhìn rõ bóng dáng đang tiến lại gần.
Tạ Huyên cúi người xuống, ánh mắt tà ác dán
chặt vào vùng bụng dưới đang phập phồng kịch liệt của cậu, bàn tay thô ráp
thản nhiên vươn ra, tóm gọn lấy gậy thịt hồng hào đang ngoan ngoãn dựng đứng giữa hai chân cậu.
"Ưm...!"
Bị tập kích bất ngờ, Thẩm Nhất
Ninh không kìm được mà bật ra những tiếng rên rỉ
ngọt ngào,
eo nhỏ vô thức ưỡn lên, tựa như con cá
nhỏ đang giãy chết trên thớt gỗ.
"Chà, chim nhỏ chắc muốn bắn lắm
rồi nhỉ?" Tạ Huyên cười khẩy, ngón cái ác ý nhấn mạnh lên lỗ sáo nhỏ xíu, chặn lại dòng dịch
trong suốt đang rỉ ra vì hưng phấn.
"A... Đừng... Đừng sờ chỗ đó... A a a..."
Thẩm Nhất Ninh bị kích thích đến mức hai mắt đẫm lệ, yếu ớt lắc đầu cầu xin
sự thương xót từ chính kẻ đang hành hạ mình.
Thế nhưng Tạ
Huyên nào có để tâm đến lời cự tuyệt yếu ớt ấy, bàn tay to lớn của hắn bao
trọn lấy thân gậy phấn hồng, bắt đầu tuốt lộng lên xuống một cách điêu luyện.
“A...haaa” Chim nhỏ non nớt bị lòng bàn tay thô ráp ma sát tạo ra khoái cảm
kịch liệt, khiến Thẩm Nhất Ninh không nhịn được mà ngửa cổ rên rỉ.
Tạ
Diễn đang điên cuồng đưa đẩy thấy vậy cũng cười hùa theo, hắn cúi xuống cắn nhẹ vào
vành tai đỏ ửng của cậu, thì thầm:
"Ninh
Ninh, em mở mắt to ra mà nhìn, cơ thể em thành thật hơn cái miệng dối trá này nhiều
đấy."
Lời vừa dứt, eo gã đàn ông lại càng thêm
hung hăng đóng cọc. Hắn ghì chặt vòng eo
mảnh khảnh của Thẩm Nhất Ninh, mỗi cú thúc
đều lút cán, quy đầu to lớn nghiền nát điểm nhạy cảm yếu ớt sâu bên trong, ép phần
bụng dưới phẳng lì nảy lên theo nhịp địt tàn khốc của hắn.
Bạch...
bạch... bạch...
Tiếng
va chạm xác thịt vang lên dồn dập không dứt.
Vách
thịt mềm mại bên trong bị gậy thịt
khổng lồ chà đạp đến mức co rút kịch liệt, từ miệng
huyệt đỏ bừng đã bị thao lỏng, từng luồng dâm thủy trong suốt không kìm được mà
ồ ạt phun trào, ướt đẫm cả nệm ghế dưới thân.
Cùng
lúc đó, vật nhỏ đáng thương phía trước trong tay Tạ Huyên cũng đã trướng to
đến cực hạn, quy đầu đỏ lựng rỉ nước, lỗ
sáo nhỏ liên tục mấp máy, khổ sở cầu xin
được giải phóng.
Thế
nhưng, ngón tay Tạ Huyên vẫn tàn nhẫn ấn chặt lên lỗ sáo, bịt kín đường ra.
“Ư… Cho em bắn… hức… căng quá… vỡ mất…”
Thẩm
Nhất Ninh khóc nấc lên,
nước mắt giàn giụa, cả người vặn vẹo muốn thoát ra khỏi bàn tay của gã. Cảm
giác phía trước bị chặn đứng khiến cậu bứt
rứt đến phát điên, chỉ có thể há
miệng thở dốc đứt quãng, trông vừa đáng thương lại vừa gợi tình đến cực điểm.
Nhưng
Tạ Huyên hoàn toàn làm ngơ trước lời van xin thảm thiết ấy. Nụ cười trên môi gã
càng thêm tà ác, bàn tay thô ráp không những không buông tha mà còn tăng tốc độ
tuốt lộng, ép buộc chim nhỏ phải chịu đựng khoái cảm
cực độ mà không được phép xuất tinh.
Sau
hàng trăm cú thúc như vũ bão, Tạ Diễn mới gầm nhẹ một tiếng, gân xanh trên trán
nổi lên cuồn cuộn, cánh tay rắn
chắc siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ đã chi chít dấu tay xanh tím, tàn nhẫn đâm một cú lút cán, chôn sâu quy đầu
to lớn dữ tợn vào tận cùng vách thịt non mềm đang co rút run rẩy.
"Hự!"
Dòng
tinh dịch nóng hổi như dung nham ồ ạt trào ra, tưới ướt đẫm vách thịt đỏ hồng lẳng lơ đang co giật điên cuồng vì khoái cảm.
Cảm
giác nóng rực lan tỏa từ bên trong khiến cậu không chịu nổi mà trợn
trắng mắt, cơ thể mảnh mai căng cứng như dây đàn sắp đứt.
Đúng
lúc này, Tạ Huyên cũng chịu buông ngón tay cái đang chặn đứng lỗ sáo ra.
Phụt...
phụt...
Được
giải thoát khỏi sự kìm hãm, dương vật
nhỏ nhắn trắng hồng của Thẩm Nhất Ninh run rẩy kịch liệt, từng luồng tinh dịch
trắng đục bị dồn nén phụt mạnh ra ngoài, bắn tung tóe lên bụng nhỏ trắng nõn.
"Aaaaaa...."
Thẩm
Nhất Ninh hét lên một tiếng thất thanh, đầu ngã ngửa ra sau, cả người co giật
từng cơn, khoái cảm mãnh liệt đánh úp khiến đầu óc cậu trắng xóa, tứ chi bủn
rủn hoàn toàn mất đi tri giác.
Cậu nằm xụi lơ trên ghế như một con búp bê vải rách nát,
lồng ngực phập phồng kịch liệt cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí, đôi mắt đen
láy lờ đờ mất tiêu cự, trên khóe
mắt ửng hồng vẫn còn đọng lại những giọt lệ chưa kịp khô.
Tạ
Diễn thỏa mãn rút dương vật to
lớn ướt đẫm dâm dịch ra khỏi cơ thể cậu. Lỗ nhỏ
bị nong rộng quá độ nhất thời chưa khép lại được, từng dòng tinh dịch
trắng đục hòa lẫn với nước dâm trong suốt ồ ạt trào ra, chảy dọc theo bắp đùi trắng muốt xuống sàn nhà.
Khi
Thẩm Nhất Ninh còn chưa kịp hoàn hồn thì Tạ Diễn đã cúi xuống, bế xốc cậu lên, hắn
tàn nhẫn tách rộng hai chân cậu ra thành hình chữ M, phơi bày toàn bộ hạ thân
tàn tạ sưng đỏ ngay trước mặt Tạ Huyên.
"Ưm... không... buông ra...
tha cho em..."
Thẩm Nhất Ninh hoảng loạn lắc
đầu, nước mắt lại trào ra ướt đẫm khuôn mặt kiều diễm. Cậu yếu ớt vùng vẫy, móng tay cào cấu vào cánh tay
rắn chắc đang giữ chặt mình nhưng chút sức lực ấy chẳng khác nào gãi ngứa cho hắn.
Tạ Huyên nhìn chằm chằm vào cái
miệng nhỏ đỏ tươi đang co rút đóng mở như mời gọi kia, yết hầu hắn giật
mạnh. Gã đàn ông nhếch mép cười tà ác,
nhanh chóng cởi bỏ y phục vướng víu, để lộ cự vật dữ tợn gân guốc đã
cương cứng đến phát đau của mình.
"Ngoan nào, Ninh Ninh.”
Lời
nói của Tạ Diễn vừa dứt, Tạ Huyên đã thô bạo nắm lấy hông cậu,
điều chỉnh tư thế rồi không chút do dự thúc mạnh một cái.
Phập!
"Aaaaa!!!"
Tiếng hét
đau đớn xé lòng vang lên. Cự vật nóng hổi thô to lại một
lần nữa hung hăng xé mở lối vào, lấp đầy miệng huyệt chưa kịp khép lại, kéo Thẩm Nhất Ninh trở lại địa ngục khoái cảm không
lối thoát.
...
Từ đó
trở đi, cuộc đời của Thẩm Nhất Ninh
hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Tàng Kiều Cung lộng lẫy trở thành
nấm mồ chôn vùi thanh xuân và tự do của cậu, sợi xích vàng ròng trên cổ chân cũng chưa bao giờ được tháo bỏ.
Ngày qua ngày, Thẩm Nhất Ninh dần
quên mất khái niệm thời gian, quên mất bản thân cũng từng là một một nam nhân tự do, cậu bị ép phải quen với việc không mặc y phục, quen với việc chứa đựng cự vật to lớn của bọn họ.
Sự phản kháng yếu ớt cuối cùng
cũng lụi tàn theo năm tháng. Giờ đây, Thẩm Nhất Ninh chỉ còn là một con chim
hoàng yến bị bẻ gãy cánh, ngoan ngoãn nằm trong lồng son, ngày đêm mở rộng hai
chân để đón nhận thứ tình yêu bệnh hoạn từ hai vị
chủ nhân.
Thẩm Nhất
Ninh biết, kiếp này cậu vĩnh viễn không thể thoát khỏi bàn tay của Tạ Diễn và
Tạ Huyên được nữa.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY