Chương 33
[KEY=tuyet]
Tạ Huyên cũng bước tới, gã ngồi xổm xuống bên cạnh, đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cậu, dịu giọng an ủi:
"Ninh Ninh ngoan. Đừng sợ, ổn hết rồi. Có ta ở đây, không ai dám làm hại em nữa đâu."
Nghe được những lời an ủi dịu dàng ấy, bức tường phòng vệ cuối cùng trong lòng Thẩm Nhất Ninh hoàn toàn sụp đổ. Cậu không kìm nén được nữa, vùi mặt vào lồng ngực Tạ Diễn mà òa khóc nức nở.
Tạ Diễn ôm chặt cậu vào lòng, kiên nhẫn vỗ về, trấn an cậu.
Được một lúc sau, tiếng khóc nhỏ dần rồi tắt hẳn. Thẩm Nhất Ninh vì quá sợ hãi và mệt mỏi nên đã kiệt sức thiếp đi ngay trong vòng tay ấm áp của hắn.
Tạ Diễn nhìn khuôn mặt ngủ say nhưng vẫn còn vương vấn nét sầu bi của người trong lòng, ánh mắt hắn trở nên thâm trầm khó đoán. Hắn nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho cậu, rồi quay sang nhìn Tạ Huyên.
“"Ông già kia thế nào rồi?"
Tạ Huyên nhún vai, thản nhiên đáp:
"Hôn mê sâu rồi. Thái y bảo độc tính đã phát tác vào tim phổi, thuốc thang vô dụng. Chắc đêm nay hoặc sáng mai là đi thôi."
Tạ Diễn nghe xong không nói gì, chỉ lơ đãng "ừ" một tiếng, rồi lại quay sang ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của Thẩm Nhất Ninh.
...
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, cả kinh thành bỗng chốc rúng động bởi hai tin tức động trời.
Đầu tiên là việc Tam Hoàng tử Tạ Mẫn mưu đồ tạo phản, dẫn binh bao vây Đông Cung hòng ám sát Thái tử nhưng thất bại, hiện đã bị bắt giam chờ ngày xét xử.
Thứ hai là tin bệnh tình của Hoàng Thượng đột ngột chuyển biến xấu và đã băng hà vào giờ Tý đêm qua.
Tiếng chuông báo tử từ trong cung vọng ra vang rền khắp các ngõ ngách, cờ tang được treo lên, dân chúng và bá quan văn võ đều khoác lên mình màu áo tang trắng xóa.
Sau khi tang lễ của Tiên đế vừa hoàn tất, triều đình không thể một ngày vô chủ. Dưới sự thúc giục của các đại thần, lễ đăng cơ của Tân đế Tạ Diễn được gấp rút tiến hành ngay ba ngày sau đó.
Thấm thoắt đã một tháng trôi qua kể từ ngày đại lễ.
Tạ Diễn giờ đây đã là Hoàng đế, ngày ngày bận rộn chính vụ. Tạ Huyên dù là công chúa nhưng có công hộ giá nên vẫn được phong chức, nắm giữ binh quyền trong tay.
Thẩm Nhất Ninh tuy vẫn giữ danh phận Phò mã, nhưng phủ Phò mã bên ngoài đã gần như bỏ hoang. Tạ Diễn lấy lý do Trưởng công chúa Tạ Huyên bận việc triều chính, nên đã đặc cách ban cho hai người một cung điện riêng ngay trong hoàng cung để tiện làm việc.
Tàng Kiều Cung, cái tên hoa mỹ ấy thực chất là một chiếc lồng son được trang hoàng lộng lẫy giành riêng cho Thẩm Nhất Ninh.
Lúc này, trong tẩm điện của Tàng Kiều Cung, Thẩm Nhất Ninh đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, nhìn ngắm những cánh hoa rơi ngoài vườn ngự uyển. Cậu mặc một bộ y phục lụa mỏng, tóc dài xõa tung, cổ chân mảnh khảnh bị buộc bởi một sợi xích vàng dài, đầu kia gắn chặt vào chân giường khắc hình rồng phượng.
Cạch.
Tiếng cửa mở vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu. Thẩm Nhất Ninh giật mình quay lại, thấy Tạ Diễn vừa bãi triều bước vào. Hắn xua tay cho cung nữ lui hết ra ngoài, rồi mỉm cười đi về phía cậu:
"Ninh Ninh, Trẫm về rồi đây. Hôm nay ở nhà có ngoan không?"
"Em...em ngoan lắm."
Thẩm Nhất Ninh vội vàng gật đầu, giọng nói run rẩy, đôi mắt cụp xuống không dám nhìn thẳng vào Tạ Diễn.
Tạ Diễn nghe vậy thì hài lòng vô cùng. Hắn chậm rãi quỳ một chân xuống trước mặt cậu, bàn tay to lớn nâng bàn chân trần trắng muốt đang bị sợi xích vàng trói buộc lên, thành kính đặt một nụ hôn lên đó, đầu lưỡi ướt át liếm mắt cá chân sưng đỏ vì bị còng sắt cọ xát.
Kể từ sau ngày đăng cơ, Tạ Diễn và Tạ Huyên đã lấy cớ bảo vệ để giam lỏng cậu hoàn toàn trong tẩm cung hoa lệ này. Ban đầu, bọn hắn chỉ hạn chế không cho cậu ra khỏi cửa, nhưng vì không thể chịu được bị giam cầm nên cậu đã nhiều lần tìm cách bỏ trốn, thậm chí là tuyệt thực để chống cự.
Nhưng sự phản kháng ấy chỉ đổi lại những màn dạy dỗ tàn bạo hơn. Sau vài lần bị hai anh em thay phiên nhau hành hạ đến mức ngất đi, ý chí phản kháng của Thẩm Nhất Ninh đã hoàn toàn bị bẻ gãy, từ một Thẩm Nhất Ninh kiêu ngạo ngày nào giờ đã trở thành một món đồ chơi ngoan ngoãn bảo gì nghe nấy.
Tạ Diễn dường như rất thích thú với vẻ ngoan ngoãn hiện tại của cậu. Hắn không dừng lại ở bàn chân, đôi môi nóng bỏng bắt đầu di chuyển dần lên trên.
Bàn tay to lớn của Tạ Diễn thô bạo vén vạt áo lụa mỏng manh lên cao, để lộ cơ thể trắng muốt chi chít vết hôn của cậu.
Tạ Diễn hôn lên đầu gối tròn trịa, rồi dần dần tiến sâu vào vùng đùi non nhạy cảm bên trong.
Thẩm Nhất Ninh run rẩy kịch liệt, mười đầu ngón chân quắp lại vì kích thích, hai tay cậu bấu chặt vào thành ghế gỗ, cắn môi chịu đựng sự xâm phạm của hắn.
Cậu muốn khép chân lại để che đi nơi xấu hổ kia, nhưng nhớ đến những hình phạt đáng sợ của hai anh em họ, cậu lại không dám cử động. Thẩm Nhất Ninh chỉ đành bất lực thả lỏng cơ thể, ngoan ngoãn mở rộng hai chân cho Tạ Diên tùy ý chơi đùa.
Tạ Diễn vùi mặt vào háng cậu, tham lam hít một hơi thật sâu mùi hương dâm mị nồng nàn tỏa ra từ nơi tư mật:
“Bé cưng nứng rồi hả? Để Trẫm thỏa mãn em nhé?”
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-32.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-34.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY