Chương 32

   [KEY=tuyet]

Sau khi bóng dáng hai người đàn ông khuất hẳn sau cánh cửa, căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Thẩm Nhất Ninh ngồi co ro trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

Bên ngoài, tiếng hò hét cùng tiếng binh khí va chạm mỗi lúc một gần hơn. 

Thẩm Nhất Ninh không dám nhúc nhích, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi cứ thôi thúc cậu. Cậu rón rén bước xuống giường, chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, lén lút tiến lại gần cửa sổ hé mở nhìn ra ngoài sân.

Cảnh tượng bên ngoài khiến cậu suýt chút nữa hét lên.

Bên ngoài, hàng trăm binh lính mặc giáp trụ sáng loáng đang bao vây lấy Tạ Diễn, cầm đầu là Tam Hoàng Tử Tạ Mẫn.

Tạ Mẫn ngồi trên lưng ngựa cao lớn, tay cầm thanh kiếm sắc bén chỉ thẳng vào mặt Tạ Diễn đang đứng ung dung giữa vòng vây, quát lớn:

"Tạ Diễn! Ngươi to gan lớn mật, dám mưu hại Phụ hoàng. Hôm nay ta thay trời hành đạo, bắt kẻ nghịch tặc nhà ngươi về quy án!"

Tạ Diễn đứng giữa vòng vây chẳng mảy may tỏ ra sợ hãi. Hắn chắp tay sau lưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ:

"Ồ? Sao ta không biết mình đã làm gì nhỉ?"

Tạ Mẫn tức đến đỏ mặt tía tai, hắn ta không ngờ Tạ Diễn đến nước này vẫn còn dám chối bay chối biến. Hắn tức giận gầm lên:

"Ngươi đừng hòng chối cãi! Từ khi ngươi về thì Phụ Hoàng mới bị bệnh, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy!"

Tạ Diễn tặc lưỡi, lắc đầu bất lực:

"Phụ hoàng bệnh tình nguy kịch là do mệnh trời, ta làm con tận hiếu dâng thuốc, sao lại thành kẻ đầu độc? Đệ muốn tranh ngai vàng đến phát điên rồi à?"

"Ngươi...!!!"

Tạ Mẫn nghẹn họng, mặt đỏ tím, hắn biết mình không thể đấu võ mồm lại với tên hồ ly này, liền vung tay ra lệnh cho đám binh lính phía sau:

"Đừng nghe hắn ngụy biện! Xông lên! Bắt sống Tạ Diễn! Ai lấy được đầu hắn, ta thưởng vạn lượng vàng!"

Đám Ngự Lâm Quân nghe lệnh, đồng loạt rút kiếm muốn lao lên.

Rầm! Rầm! Rầm!

Nhưng lúc này, một đội kỵ binh mặc giáp đen tuyền, sát khí đằng đằng bất ngờ ập vào từ phía sau, bao vây ngược lại đám quân của Tạ Mẫn.

Dẫn đầu là Tạ Huyên. Hắn không nói một lời, vung thương chém bay đầu ba tên lính đang định xông lên, máu tươi bắn tung tóe lên bộ y phục hồng đào xinh đẹp, trên tay hắn giơ cao một cuộn giấy vàng, dõng dạc tuyên bố:

"Thánh chỉ của Hoàng thượng ở đây! Truyền ngôi cho Thái tử Tạ Diễn! Kẻ nào chống lệnh, giết không tha!"

Sự xuất hiện đột ngột của Tạ Huyên cùng thánh chỉ trong tay như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào khí thế đang hừng hực của phe Tạ Mẫn. Đám Ngự Lâm Quân nhìn thấy thánh chỉ, rồi lại nhìn Tạ Diễn, bắt đầu chần chừ, không dám tiến lên nữa.

Tạ Mẫn trố mắt nhìn cuộn giấy kia, hắn lắc đầu nguầy nguậy, không dám tin vào mắt mình:

"Không thể nào! Không thể nào! Phụ hoàng đã hứa... Ngài đã hứa sẽ truyền ngôi cho ta! Thánh chỉ đó chắc chắn là giả! Là do các ngươi làm giả để lừa gạt thiên hạ!"

Hắn gào lên như một con thú bị ép vào đường cùng. Bao nhiêu toan tính, bao nhiêu mưu mô bấy lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói ngay trước mắt khiến hắn phát điên.

Ánh mắt Tạ Mẫn vằn lên tia máu điên cuồng, hắn nhìn chằm chằm vào nụ cười khinh miệt trên môi Tạ Diễn và vẻ mặt lạnh lùng của Tạ Huyên. Hắn biết, hôm nay nếu hắn không liều chết một phen thì chỉ có con đường chết.

"Giết! Giết hết bọn chúng cho ta!"

Tạ Mẫn điên cuồng vung kiếm, chỉ thẳng về phía hai anh em:

"Thánh chỉ là giả! Bọn chúng mưu sát Phụ hoàng, giả mạo thánh chỉ! Giết chết hết bọn chúng cho ta!!!"

Tiếng gầm rú của hắn như giọt nước làm tràn ly, kích động đám binh lính thân tín lao lên như con thiêu thân.

Trong nháy mắt, Đông Cung biến thành một bãi chiến trường đẫm máu.

Trong phòng, Thẩm Nhất Ninh bịt chặt miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn qua khe cửa sổ. Cả người cậu run lẩy bẩy, đôi chân mềm nhũn khụyu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cậu chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng chém giết tàn khốc đến thế này. Những cái đầu lăn lóc, những vũng máu lênh láng ngay trước mắt khiến dạ dày cậu quặn thắt.

Cậu nhắm chặt mắt, không dám nhìn nữa, chỉ biết co ro trong góc phòng, cầu nguyện cho cơn ác mộng này mau chóng qua đi.

Chẳng mấy chốc, đám quân của Tạ Mẫn đã bị tiêu diệt gần hết. Bản thân Tạ Mẫn cũng bị thương nặng, trên người chi chít vết chém.

Keng!

Thanh kiếm trên tay Tạ Mẫn bị Tạ Diễn đánh văng ra xa. Hắn chưa kịp định thần thì đã bị một mũi kiếm sắc bén kề sát cổ, ép phải quỳ sụp xuống đất.

"Tam đệ, đệ thua rồi."

Tạ Diễn cúi đầu nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình với ánh mắt thương hại pha lẫn chế giễu.

Tạ Mẫn trừng mắt nhìn hắn đầy căm hận, nhưng chưa kịp mở miệng chửi rủa thì Tạ Diễn đã chán ghét phẩy tay, ra lệnh cho đám lính:

"Lôi xuống. Giam vào ngục, chờ ngày xét xử."

Đợi đám lính lôi Tạ Mẫn đi khuất, Tạ Diễn mới cùng Tạ Huyên xoay người bước vào trong phòng.

Vừa bước vào, đập vào mắt hai người là hình ảnh Thẩm Nhất Ninh đang co ro một góc dưới sàn nhà, cả người cậu run lên bần bật như một con thú nhỏ bị dọa sợ đến mất hồn.

Thấy cảnh tượng ấy, vẻ tàn độc trong mắt Tạ Diễn lập tức biến mất. Hắn vội vàng sải bước tiến đến, đau lòng bế cậu lên.

"A..."

Thẩm Nhất Ninh giật bắn mình, theo bản năng muốn vùng vẫy bỏ chạy. Nhưng Tạ Diễn đã nhanh chóng siết chặt vòng tay, không cho cậu cơ hội chạy trốn, bàn tay to lớn vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cậu trấn an.

[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-31.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-33.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!