Chương 31
[KEY=tuyet]
Thẩm Nhất Ninh mím chặt môi, quay ngoắt mặt đi, cự tuyệt ý tốt giả tạo của hắn.
Thấy vậy, nụ cười trên môi Tạ Diễn cứng lại. Hắn buông thìa xuống, bàn tay đang ôm eo cậu bỗng chốc siết chặt lại, ghé sát vào tai cậu thì thầm:
"Sao thế? Không muốn ăn à? Hay là... chúng ta vận động thêm một chút cho đói hẳn rồi ăn nhé?"
Thẩm Nhất Ninh biết Tạ Diễn không nói đùa. Hắn là một kẻ điên, một kẻ điên được làm được. Cậu đành run rẩy quay đầu lại, cam chịu há miệng ăn từng muỗng canh từ tay hắn.
Tạ Diễn nhìn không chớp mắt vào đôi môi sưng đỏ đang mấp máy nuốt lấy nước canh của cậu, yết hầu hắn giật mạnh liên hồi, hơi thở cũng theo đó mà trở nên nặng nề. Mỗi lần Thẩm Nhất Ninh nuốt xuống, hắn lại cảm thấy háng mình trướng đau hơn, bàn tay đang ôm eo cậu vô thức siết chặt, như muốn khảm cậu vào trong da thịt mình.
Sau khi bát canh đã cạn, Tạ Diễn mới hài lòng đặt bát xuống. Hắn không buông cậu ra mà thuận thế ôm chặt Thẩm Nhất Ninh vào lòng, cằm tựa lên hõm vai gầy guộc của cậu, hít hà hương thơm thanh khiết trên người cậu.
Thẩm Nhất Ninh cứng đờ người. Sự tiếp xúc thân mật này khiến cậu nổi da gà. Cậu khẽ cựa quậy, cố gắng dùng tay đẩy lồng ngực hắn ra, lí nhí nói:
"Buông... buông ta ra... Ta ăn xong rồi..."
Nhưng vòng tay của Tạ Diễn như gọng kìm sắt, không hề lung lay. Hắn càng siết chặt hơn, ghì chặt tấm lưng cậu vào lồng ngực mình, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
"Ngoan nào, để ta ôm một lát."
Rầm!
Cánh cửa phòng đóng kín bất ngờ bị đạp tung ra.
Thẩm Nhất Ninh hoảng hốt ngẩng đầu lên, đồng tử cậu co rút lại khi nhìn thấy khuôn mặt hầm hập sát khí của Tạ Huyên.
Nhìn thấy Thẩm Nhất Ninh đang ngồi gọn trong lòng Tạ Diễn, trên người chỉ khoác hờ một lớp áo lót mỏng manh, để lộ làn da trắng nõn đầy những vết hôn và dấu răng mới tinh, Tạ Huyên tức giận bước tới.
Gã vươn tay, thô bạo bóp chặt chặt cằm Thẩm Nhất Ninh, ép cậu phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mình:
"Ta đã bảo chàng ngoan ngoãn ở nhà đợi ta về cơ mà? Chàng coi lời nói của ta là gió thoảng bên tai sao?"
Thẩm Nhất Ninh run rẩy kịch liệt, cậu muốn vùng vẫy để thoát ra, muốn giải thích nhưng vì quá sợ hãi mà không thốt nổi nên lời. Cậu sợ hãi nhìn sang Tạ Diễn cầu cứu, nhưng vòng tay của Tạ Diễn vẫn siết chặt lấy eo cậu, hoàn toàn không có ý định buông ra.
"Đừng làm em ấy sợ. Nhẹ tay chút đi."
Tạ Huyên bị gạt tay ra, lửa giận trong mắt bùng lên nhưng rồi lại nhanh chóng bị gã kiềm chế. Gã liếc nhìn Thẩm Nhất Ninh đang run rẩy trong lòng anh trai mình một cái, rồi hậm hực kéo ghế ngồi xuống đối diện, tự rót cho mình một chén trà.
Thẩm Nhất Ninh mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc cậu mụ mị. Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao người vốn dĩ cực đoan và độc đoán như Tạ Huyên lại có thể bình thản đến thế?
Sự im lặng kỳ quặc bao trùm căn phòng.
Tạ Diễn dường như chẳng quan tâm, hắn thong thả dùng ngón tay đùa giỡn với lọn tóc rối của Thẩm Nhất Ninh, rồi mới nhàn nhạt cất tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này:
"Tình hình Phụ hoàng thế nào rồi?"
Tạ Huyên chẳng thèm liếc nhìn anh trai mình lấy một cái, ánh mắt gã vẫn dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Nhất Ninh. Gã thản nhiên nhấp một ngụm trà, lạnh lùng nói:
"Sắp chết rồi. Chắc không sống được quá một tuần nữa đâu."
Tạ Diễn nghe xong cũng chẳng tỏ vẻ gì, hắn chỉ lơ đãng "ừ" nhẹ một tiếng, bàn tay vẫn tiếp tục vuốt ve mái tóc mềm mượt của người trong lòng.
Thẩm Nhất Ninh nghe vậy thì bàng hoàng đến mức quên cả sợ hãi. Hai mắt cậu mở to hết cỡ, môi run rẩy lắp bắp mãi mới thành lời:
"Hai... hai ngươi nói gì cơ? Hoàng thượng... người là phụ hoàng của hai ngươi mà... tại sao lại..."
Thấy vẻ mặt bàng hoàng của cậu, Tạ Diễn khẽ cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cậu trấn an, nhưng lời nói thốt ra lại khiến người ta phải lạnh gáy:
"Ông ta muốn giết ta, dọn đường cho Tam đệ lên ngôi. Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng cha ta thì có đấy. Vậy nên..."
Ánh mắt Tạ Diễn bỗng trở nên sắc lạnh, hắn cúi thấp đầu, thì thầm vào tai cậu:
"...chúng ta đành phải ra tay trước thôi. Đừng sợ, Ninh Ninh, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi."
Thẩm Nhất Ninh nghe xong thì sững sờ, cả người cậu như hóa đá.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng la hét hỗn loạn phá vỡ sự tĩnh mịch bên trong phòng.
"Bẩm Điện hạ! Nguy rồi!"
Một tên thái giám thân tín hốt hoảng chạy vào bẩm báo.
“Tam Hoàng tử đang dẫn theo Ngự Lâm Quân bao vây Đông Cung! Hắn... hắn đang rêu rao khắp nơi rằng Điện hạ mưu hại Hoàng thượng, đòi xông vào bắt người để trị tội!"
Nghe đến đây, mặt Thẩm Nhất Ninh cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy bấu chặt lấy vạt áo Tạ Diễn.
Trái ngược với sự hoảng loạn của cậu, Tạ Diễn và Tạ Huyên chỉ liếc nhìn nhau, trong mắt hiện lên tia sát khí lạnh lẽo. Tạ Huyên thong thả đặt chén trà xuống bàn:
"Con chó hoang đó cuối cùng cũng chịu nhe nanh rồi sao?"
Tạ Diễn đứng dậy, bế thốc Thẩm Nhất Ninh đang mềm nhũn lên, hắn điềm tĩnh sải bước về phía giường, rồi nhẹ nhàng đặt cậu xuống.
"Ninh Ninh ngoan."
Tạ Diễn hôn lên đôi môi đang run rẩy của cậu, dịu giọng trấn an:
“Bên ngoài bây giờ rất loạn, đao kiếm không có mắt, em ra đó sẽ gặp nguy hiểm. Em cứ ở yên trong này đợi ta về, đừng chạy lung tung nhé."
Nói rồi, hắn quay sang Tạ Huyên đang đứng khoanh tay dựa cửa, hất cằm ra hiệu:
"Đi trước đi."
Tạ Huyên không đáp lời. Gã đứng thẳng người dậy, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm vào Thẩm Nhất Ninh đang co ro trên giường một lúc lâu, rồi mới xoay người rời đi theo lối đi bí mật.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-30.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-32.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY