Chương 30
[KEY=tuyet]
Nhưng Tạ Diễn nào cho cậu cơ hội để thanh minh. Hắn cười gằn, hai bàn tay to lớn như gọng kìm siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ, bắt đầu tăng tốc độ một cách điên cuồng.
Bạch! Bạch! Bạch!
Hắn rút cây gậy to lớn ra gần hết, rồi lại tàn nhẫn thúc mạnh vào trong, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm mẫn cảm sâu trong cơ thể Thẩm Nhất Ninh, khiến cậu chỉ còn biết ưỡn người rên rỉ. Tiếng nước dâm lép nhép hòa cùng tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" vang vọng khắp căn phòng, tạo nên một bản hòa tấu dâm mĩ khiến người nghe phải đỏ mặt.
"Ưm... á á... mạnh quá... ha a... rách mất... chết mất... ách... a a a!"
Lời van xin của Thẩm Nhất Ninh nhanh chóng vỡ vụn thành những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Tạ Diễn nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp đang nhầy nhụa nước dâm giữa hai người. Càng bị thao, cái miệng nhỏ ấy lại càng dâm đãng mà mút chặt lấy cây gậy của hắn, không nỡ buông ra.
Dưới sự tấn công như vũ bão của Tạ Diễn, cơn đau ban đầu dần bị thay thế bằng khoái cảm tê dại. Điểm nhạy cảm sâu bên trong liên tục bị đầu khấc to lớn của hắn cày xới, kích thích đến mức Thẩm Nhất Ninh không kìm được mà cong người lên, ngón chân co quắp lại.
"Aaaaa!!! Không... sướng... sướng quá... hỏng mất..."
Hai mắt Thẩm Nhất Ninh trợn ngược, đầu óc trắng xóa. Bụng dưới co rút kịch liệt, dương vật nhỏ nhắn phía trước run rẩy bắn ra từng dòng tinh dịch loãng. Đồng thời, nơi tư mật phía sau cũng đạt đến giới hạn, co thắt điên cuồng, ồ ạt phun ra dâm thủy, tưới ướt đẫm cả cây gậy gân guốc của Tạ Diễn.
Tạ Diễn thấy cậu đạt đỉnh thì càng thêm hưng phấn, hắn nhe răng cười một cách biến thái, bàn tay thô bạo vỗ mạnh vào cánh mông trắng nõn đang run rẩy của cậu:
"Nhìn xem, đồ dĩ dâm, miệng thì nói không sướng mà bên dưới lại phun nhiều nước như thế này sao?”
Dứt lời, Tạ Diễn hoàn toàn không có ý định cho cậu chút thời gian nào để thở dốc, bàn tay to lớn một lần nữa bóp chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, điên cuồng tăng tốc.
Phập! Phập! Phập! Phập!
Tốc độ ra vào nhanh đến chóng mặt, cây gậy to lớn như cỗ máy không biết mệt mỏi, ra sức đâm rút, cày xới bên trong vách thịt nóng hổi.
Cơ thể Thẩm Nhất Ninh lúc này đã mềm nhũn như một vũng bùn, hoàn toàn vô lực, chỉ biết bị động xóc nảy dữ dội theo từng cú thúc mạnh bạo của hắn.
"Á... á... aaaaaa!!!"
Cái miệng nhỏ xinh của cậu há to, nước bọt trào ra không kiểm soát, cổ họng khàn đặc chỉ còn phát ra được những tiếng rên la thảm thiết. Đầu cậu đập nhẹ xuống mặt bàn, mái tóc đen rối bời xõa tung, che đi khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi của cậu.
Gân xanh trên trán Tạ Diễn nổi lên cuồn cuộn theo từng chuyển động hung hãn. Hắn si mê nhìn cái lỗ dâm của Thẩm Nhất Ninh đang bị mình thao đến mức không khép lại nổi.
"Ninh Ninh... cái lỗ nhỏ này của em thật sự là cực phẩm mà... sướng chết ta rồi!"
Sau một hồi lâu dày vò điên cuồng, Tạ Diễn gầm lên một tiếng khàn đặc đầy thú tính, đầu khấc to lớn chèn ép lên điểm nhạy cảm nhất, quy đầu nở to, phun ra từng dòng tinh dịch nóng bỏng, tưới ướt cơ thể đang co rút dữ dội của cậu.
Thẩm Nhất Ninh trợn trừng mắt, cả người giật nảy, đón nhận từng đợt tinh dịch nóng bỏng đang cuồn cuộn tràn vào bên trong mình. Lượng chất lỏng quá nhiều khiến bụng dưới của cậu hơi nhô lên, trướng đầy đến mức cậu khẽ nấc lên một tiếng.
Tạ Diễn vẫn chưa chịu rút ra, hắn cứ thế đè lấy cơ thể rệu rã của Thẩm Nhất Ninh, cảm nhận vách thịt bên trong đang vì quá tải mà co thắt, mút chặt lấy cây gậy của mình. Hắn hôn vào tấm lưng đẫm mồ hôi của cậu, giọng nói khàn đặc thỏa mãn:
“Em là của ta, Ninh Ninh.”
Câu nói đầy tính chiếm hữu ấy là thứ cuối cùng Thẩm Nhất Ninh nghe được trước khi cậu ngất lịm. Cậu không còn sức lực để phản kháng nữa, hai mắt nặng trĩu khép lại, hoàn toàn chìm sâu vào bóng tối vô tận.
...
Mãi cho đến khi ánh nắng gay gắt của buổi trưa xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào khuôn mặt tái nhợt, Thẩm Nhất Ninh mới lờ mờ tỉnh dậy.
"Ưm..."
Vừa định cựa mình ngồi dậy, một cơn đau nhức nhối lập tức ập đến khiến cậu không kìm được mà rên rỉ. Đầu đau như búa bổ, cổ họng khô khốc, nóng rát đến mức không thốt nổi nên lời.
Thẩm Nhất Ninh ôm đầu, từng mảnh ký ức vụn vỡ của đêm qua dần hiện về. Từ tửu lầu ồn ào, xe ngựa lắc lư cho đến cái bàn gỗ lạnh lẽo và sự xâm phạm thô bạo của Tạ Diễn... tất cả đều khiến cậu rùng mình ớn lạnh.
Cạch.
Tiếng cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của cậu.
Thẩm Nhất Ninh giật mình quay đầu lại. Khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Tạ Diễn bước vào, mặt cậu lập tức cắt không còn giọt máu. Nỗi sợ hãi tột độ lập tức xâm chiếm tâm trí, cậu run rẩy muốn lùi lại phía sau để chạy trốn, nhưng đôi chân bủn rủn và cơn đau xé rách khiến cậu hoàn toàn vô lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn tiến lại gần..
Tạ Diễn chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp vươn tay bế cậu lên.
"Thả... thả em ra..."
Thẩm Nhất Ninh hoảng loạn giãy dụa, nhưng chút sức tàn của cậu chẳng khác gì gãi ngứa đối với hắn.
Tạ Diễn chẳng thèm quan tâm đến sự kháng cự yếu ớt của con mèo nhỏ trong lòng, hắn điềm nhiên bế Thẩm Nhất Ninh đến bên bàn trà, đặt cậu ngồi lên đùi mình.
"A..."
Tư thế này khiến trọng lượng cơ thể dồn hết xuống mông. Lỗ nhỏ sưng tấy sau trận hoan lạc đêm qua vô tình cọ xát trực tiếp vào quần Tạ Diễn, khiến Thẩm Nhất Ninh khẽ kêu lên đau đớn, nước mắt lưng tròng.
Tạ Diễn dường như không hề để tâm đến sự đau đớn của cậu. Hắn một tay siết chặt eo Thẩm Nhất Ninh, tay kia thong thả múc một muỗng canh, đưa đến bên môi cậu.
"Ngoan, uống chút canh đi cho tỉnh rượu."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-29.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY