Chương 3
"Sau này những việc thế này cứ để ta lo." Tạ Diễn thản nhiên nói. "Ngươi chỉ việc ở bên cạnh ta là được rồi."
Thẩm Nhất Ninh không nghĩ ngợi gì
nhiều về câu nói đó, cậu gật đầu lia lịa, lòng tràn đầy vui mừng vì nghĩ rằng
mình và Thái tử đã trở thành bạn bè.
Khi chú chim đã rúc vào tấm khăn
lụa mà ngủ say, Tạ Diễn mới nhẹ nhàng đặt khăn xuống bàn. Hắn quay sang nhìn Thẩm
Nhất Ninh, thấy cậu cũng bắt đầu lim dim vì mệt mỏi.
Tạ Diễn không kìm lòng được, hắn
khẽ đưa tay lên vén những lọn tóc mai đang lòa xòa trước trán cậu sang một bên.
Ngón tay hắn dừng lại trên làn da mịn màng của cậu, chăm chú nhìn ngắm dáng vẻ
ngủ gật đầy đáng yêu này. Trong khoảnh khắc ấy, sự lạnh lùng thường ngày trên
gương mặt Thái tử hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một ánh mắt dịu dàng đến lạ
thường.
Tạ Diễn cứ thế ngồi yên lặng lẽ
ngắm nhìn gương mặt của Thẩm Nhất dưới ánh nến chập chờn. Phải một lúc lâu sau,
hắn mới nhẹ nhàng luồn tay xuống dưới người cậu, cẩn thận bế thân hình gầy gò
ấy lên.
Thẩm Nhất Ninh lúc ngủ rất ngoan,
đầu cậu tựa vào lồng ngực hắn, dù có bị hắn bế lên cậu cũng không hề tỉnh dậy.
Tạ Diễn bước từng bước chậm rãi
về phía chiếc giường lớn, rồi nhẹ tay đặt cậu xuống lớp nệm gấm mềm mại. Sau đó
hắn cũng nằm xuống bên cạnh, kéo tấm chăn lụa bao phủ lấy cả hai, rồi vòng tay
ôm trọn lấy Thẩm Nhất Ninh vào lòng. Cảm giác có một sinh linh bé nhỏ ấm áp nằm
gọn trong vòng tay khiến hắn thấy bình yên lạ kỳ.
Thẩm Nhất Ninh trong cơn mơ khẽ
cựa mình rồi rúc sâu vào lòng hắn như một thói quen. Tạ Diễn khẽ mỉm cười, hắn
nhắm mắt lại, tận hưởng mùi hương dịu nhẹ và nhịp tim đều đặn của cậu rồi cũng
dần chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, Thẩm Nhất Ninh
thấy mình ngày nào cũng được vào cung. Cậu được chạy nhảy trong ngự hoa viên
rộng lớn, được cùng Thái tử cho chim ăn và cùng nhau đọc sách. Niềm vui sướng
ấy lớn đến mức khiến khóe môi cậu khẽ cong lên ngay cả khi đang ngủ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng
đầu tiên len lỏi qua khe cửa khép hờ, Thẩm Nhất Ninh khẽ cựa mình tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt cậu chính là gương mặt tuấn tú của Tạ Diễn ở khoảng
cách cực gần.
Vì đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn
nên cậu cứ ngỡ mình vẫn còn đang ở trong giấc mơ ban nãy. Thẩm Nhất Ninh ngây ngốc
nhìn hắn, rồi không kìm được mà đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, nhẹ nhàng xoa xoa gò
má của Tạ Diễn. Cậu lầm bầm trong cổ họng:
"Trong mơ mà Điện hạ cũng
đẹp trai thế này sao"
Đúng lúc đó, đôi lông mi dài của
Tạ Diễn khẽ động, hắn chậm rãi mở mắt ra. Ánh mắt sâu thẳm ấy trực tiếp đối
diện với đôi mắt tròn xoe vẫn còn vương chút mơ màng của Thẩm Nhất Ninh.
Không gian trong phòng như
ngừng lại. Thẩm Nhất Ninh
sững người, bàn tay nhỏ bé định chạm vào lông mi hắn bỗng chốc khựng lại giữa
không trung. Cậu chớp mắt liên tục, cái miệng nhỏ hơi há ra vì kinh ngạc.
Chứng kiến bộ dạng lúng túng và
đáng yêu ấy của đối phương, Tạ Diễn không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Thẩm Nhất Ninh nghe thấy tiếng
cười thì càng thêm bối rối, hai má cậu bé đỏ bừng lên như quả táo chín, bàn tay
đang giơ giữa chừng vội vàng rụt lại, giấu nhẹm vào dưới lớp chăn gấm. Cậu lắp
bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Điện... Điện hạ, người tỉnh
rồi ạ?"
Tạ Diễn nhìn điệu bộ lúng túng
của cậu, hắn khẽ nghiêng người, xoa nhẹ đầu Thẩm Nhất Ninh. Hắn
chậm rãi nói, giọng vẫn còn vương chút ý cười:
"Nếu ta không tỉnh, chẳng
phải sẽ lỡ mất cảnh tượng em muốn xoa mặt ta trong lúc ta đang ngủ sao?"
Thẩm Nhất Ninh nghe xong vậy thì
hai má đỏ bừng như muốn bốc cháy. Cậu vội vàng rụt hẳn người vào trong chăn,
chỉ chừa lại đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thẹn thùng nhìn hắn. Cậu lắp bắp biện
bạch, giọng nói nhỏ xíu:
"Thần... thần không có...
Thần chỉ thấy lông mi của Điện hạ rất dài, nên mới..."
Nói đến đây cậu bỗng im bặt vì
nhận ra mình vừa lỡ lời thú nhận việc mình định xoa mặt hắn.
Tạ Diễn thấy cậu nhóc hệt như một
chú rùa nhỏ đang cố thu mình vào mai thì ý cười trong mắt càng đậm hơn. Hắn
không tiếp tục trêu cậu nữa mà nhẹ nhàng vén tấm chăn lụa ra, rồi đưa
tay về phía cậu:
"Được rồi, không trêu em nữa.
Mau dậy thôi, nếu không chú chim nhỏ của em sẽ đói đến mức bay đi mất
đấy."
Thẩm Nhất Ninh nghe hắn nhắc đến
chú chim nhỏ thì quên cả thẹn thùng, cậu vội vàng lồm cồm bò dậy, bàn tay nhỏ
nhắn nắm lấy tay Tạ Diễn để leo xuống giường.
Tạ Diễn gọi thị nữ bê nước ấm vào
rồi hắn tự mình lau
mặt cho cậu, động tác hắn nhẹ nhàng đến mức như đang chạm vào một cánh hoa
mỏng.
Thẩm Nhất Ninh ngoan ngoãn đứng
yên, đôi mắt lim dim tận hưởng sự chăm sóc của Tạ Diễn, lòng thầm nghĩ Điện hạ
quả nhiên là người tốt nhất thế gian.
Đúng lúc này, từ phía ngoài điện
vang lên tiếng thông báo trầm đục của thái giám:
"Khởi bẩm Điện hạ, có thánh
chỉ của Hoàng thượng truyền tới!"
Tạ Diễn khẽ nhướng mày. Hắn nắm
lấy tay Thẩm Nhất Ninh dắt cậu bước ra đại điện.
Trước sự chứng kiến của mọi người,
vị thái giám già bắt đầu dõng dạc đọc thánh chỉ.
“Con trai út của Thẩm Thượng thư – Thẩm Nhất Ninh, thiên tư thông minh, hiền lành, nay đặc cách phong làm Thư đồng cho Thái tử, bắt đầu từ hôm nay chính thức chuyển vào Đông Cung sinh sống và học tập.”
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-2.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY