Chương 27
[KEY=tuyet]
Đúng lúc này, từ phía xa vang lên tiếng gọi của Tạ Huyên:
“Ninh Ninh...”
Nghe tiếng gọi của Tạ Huyên từ phía hành lang, Thẩm Nhất Ninh sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, cả cơ thể gầy yếu run bần bật trong vòng tay Tạ Diễn. Cậu hoảng loạn muốn đẩy hắn ra để chỉnh đốn lại trang phục, nhưng đôi chân đã bị hắn chơi đến nhũn ra, chỉ có thể vô lực tựa vào kẻ vừa xâm hại mình.
Trái ngược với vẻ hoảng sợ của cậu, Tạ Diễn chỉ khẽ nhếch mép cười nhạt, đáy mắt hắn hiện rõ vẻ hưng phấn bệnh hoạn khi thấy con mồi nhỏ bé đang run rẩy vì sợ hãi.
Hắn không hề vội vã, đôi mắt phượng híp lại, chậm rãi rút ngón tay thon dài đang cắm sâu trong lỗ dâm sưng đỏ của cậu ra.
Tạ Diễn thản nhiên đưa ngón tay dính đầy dịch thể trắng đục ấy lên, quẹt mạnh lên đôi môi đang run rẩy của Thẩm Nhất Ninh, ép cậu phải nếm mùi vị dơ bẩn của chính mình.
"Ninh Ninh, em nhìn xem lỗ dâm của em dâm đãng đến mức nào này."
Hắn chậm rãi dùng vạt áo lụa đắt tiền của Thẩm Nhất Ninh để lau đi lớp dịch thể trên tay mình, rồi thản nhiên chỉnh lại cái quần lót ướt đẫm đang xộc xệch của cậu.
Nghe tiếng bước chân của Tạ Huyên càng lúc càng gần, Thẩm Nhất Ninh sợ đến mức không dám thở mạnh, nước mắt lã chã rơi xuống gò má tái nhợt.
Tạ Diễn nheo mắt, thong thả thưởng thức vẻ mặt tuyệt vọng của cậu, hắn khẽ nhếch môi, trong lòng dâng lên một khoái cảm vặn vẹo khó tả.
Hắn ghé sát môi vào tai cậu đe dọa:
“Ta sẽ sớm đến tìm em.”
Dứt lời, hắn thản nhiên vỗ nhẹ vào má cậu một cái như đang khen ngợi, rồi mới thong thả xoay người rời khỏi hoa viên, bóng dáng cao lớn của hắn nhanh chóng khuất hẳn vào bóng tối, biến mất như chưa từng tồn tại.
Thẩm Nhất Ninh mất đi điểm tựa, cả người lảo đảo ngã quỵ xuống mặt đất lạnh lẽo. Cậu run rẩy kéo lại y phục, cố gắng đứng dậy giả vờ như chưa có gì xảy ra.
Khi cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì bóng dáng quen thuộc của Tạ Huyên đã lừng lững xuất hiện từ phía sau.
Nhìn thấy Thẩm Nhất Ninh đứng dựa tường, mặt mũi trắng bệch, Tạ Huyên nheo đôi mắt phượng lại, bước từng bước chậm rãi về phía cậu. Mỗi tiếng bước chân nện xuống sàn gạch lạnh lẽo như dẫm thẳng lên trái tim đang đập loạn xạ của Thẩm Nhất Ninh.
Tạ Huyên dừng lại trước mặt cậu, ánh mắt sắc bén như loài thú săn mồi quét một lượt từ đầu đến chân Thẩm Nhất Ninh. Gã không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa tay lên, miết nhẹ lên vạt áo trước ngực cậu.
"Sao thế? Sắc mặt chàng khó coi quá."
Tạ Huyên thì thầm, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười nhưng không chạm đến đáy mắt. Gã cúi người xuống, chiếc mũi cao thẳng hít hà quanh cổ Thẩm Nhất Ninh như một con chó đánh hơi thấy mùi lạ.
"Trên người chàng... sao lại có mùi khó chịu gì thế này?"
Tim Thẩm Nhất Ninh như ngừng đập. Cậu cứng đờ người, hai tay giấu sau lưng run rẩy kịch liệt, cậu cố gắng kẹp chặt hai chân đang bủn rủn để ngăn dòng nước dâm dơ bẩn bên dưới không tiếp tục rỉ ra. Cậu lắp bắp:
"Ta... ta chỉ là thấy hơi mệt... nên ra đây hóng gió..."
"Hóng gió sao?"
Tạ Huyên lặp lại, ánh mắt thâm sâu dừng lại trên khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của cậu một lúc lâu rồi mới chậm rãi dời đi. Gã không vạch trần, cũng chẳng tra hỏi thêm, chỉ "ừ" nhẹ một tiếng.
Bàn tay to lớn của gã nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh đang run rẩy của Thẩm Nhất Ninh, kéo cậu về phía mình:
"Gió đêm lạnh lắm, về thôi."
Cảm nhận được gã không có ý định hỏi gì thêm, Thẩm Nhất Ninh mới lén lút thở phào nhẹ nhõm.
...
Suốt mấy ngày sau đó, Thẩm Nhất Ninh đều nơm nớp lo sợ, mỗi tiếng động nhỏ hay tiếng bước chân người lạ đều khiến cậu giật mình thon thót.
Thế nhưng, một ngày, hai ngày, rồi ba ngày trôi qua... Tạ Diễn vẫn bặt vô âm tín. Hắn như thể đã thực sự bốc hơi khỏi thế gian, không hề bén mảng đến quấy nhiễu cuộc sống của cậu thêm lần nào nữa.
Sự im lặng này khiến Thẩm Nhất Ninh dần thả lỏng cảnh giác. Có lẽ... đêm đó hắn chỉ cao hứng trêu đùa cậu một chút? Dù sao hắn cũng là Thái tử cao quý, làm sao có thể để mắt đến một nam nhân thấp hèn như cậu mãi được.
Nghĩ vậy, tảng đá đè nặng trong lòng cậu cuối cùng cũng được gỡ bỏ đôi chút.
Một tháng sau, tin dữ từ trong cung bất ngờ truyền đến, Hoàng thượng lâm bệnh nặng, long thể nguy kịch. Vì là Trưởng công chúa, Tạ Huyên buộc phải lập tức tiến cung để ngày đêm túc trực bên giường bệnh Hoàng thượng.
Trước khi lên xe ngựa, Tạ Huyên vẫn không yên tâm. Hắn đứng trước cửa, bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Nhất Ninh, ánh mắt sâu thẳm dặn dò:
"Ngoan ngoãn ở nhà đợi ta về. Đừng chạy lung tung, bên ngoài bây giờ loạn lạc, nguy hiểm lắm đấy."
Thẩm Nhất Ninh gật đầu lia lịa, ngoài mặt thì tỏ ra ngoan ngoãn vâng lời để Tạ Huyên yên tâm rời đi, nhưng khi gã vừa rời đi, lời cảnh cáo của Tạ Huyên nhanh chóng bị cậu ném ra sau đầu. Khó khăn lắm mới được tự do, làm sao cậu có thể ngu ngốc mà tự giam mình trong bốn bức tường ngột ngạt này được chứ?
Dạo gần đây, khi không còn bị Tạ Diễn kiểm soát nữa, Thẩm Nhất Ninh đã lén lút kết giao được với vài người bạn mới. Bọn họ đều là những công tử hào sảng, đã mấy lần rủ rê cậu đi uống rượu ngắm trăng nhưng vì bị Tạ Huyên kiểm soát nên cậu đành ngậm ngùi từ chối. Đêm nay gã rốt cuộc cũng đi rồi, không còn ai canh giữ cậu nữa, cậu nhất định phải đi chơi cho thật đã để bù lại những ngày tháng trước kia.
...
Ẻm mà không bị hai tên kia kiềm chế thì chắc cũng là playboy rồi đó 😊
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-26.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-28.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY