Chương 25
[KEY=tuyet]
Bên trong đại điện, nến thắp sáng trưng, mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa khắp không gian, đối lập hoàn toàn với thứ mùi vị dơ bẩn đang bám lấy da thịt Thẩm Nhất Ninh bên dưới lớp y phục hoa lệ.
Tạ Huyên dắt tay cậu đi về phía vị trí dành cho phò mã và công chúa. Mỗi bước đi, Thẩm Nhất Ninh lại cảm nhận được luồng dịch thể đặc sệt mà Tạ Huyên vừa mới bắn vào đang từ từ rỉ ra, chậm chạp trượt xuống kẽ mông rồi thấm vào bắp đùi. Cảm giác nhớp nháp ấy khiến đôi chân cậu run rẩy. Cậu không thể khép chân lại như bình thường, vì mỗi lần di chuyển, phần đùi non lại ma sát vào lối nhỏ đang sưng tấy, ép cho tinh dịch bên trong tuôn ra nhiều hơn.
Tạ Huyên dường như cảm nhận được sự bất thường của người bên cạnh. Gã khẽ siết chặt bàn tay đang dắt cậu, lồng ngón tay mình vào giữa những ngón tay run rẩy của Nhất Ninh, rồi cúi đầu thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Ninh Ninh, kẹp chặt vào. Nếu để thứ đó chảy xuống sàn thì sẽ mất mặt lắm đó.”
Lời nói ấy như một gáo nước lạnh khiến Thẩm Nhất Ninh rùng mình, cậu cố gắng điều chỉnh dáng đi, nhưng cảm giác trướng đầy và nóng hổi từ nơi sâu nhất cứ liên tục cuộn trào, khiến mỗi bước đi đều trở nên khó khăn.
Vừa mới ngồi xuống, Thẩm Nhất Ninh đã suýt chút nữa bật ra tiếng rên rỉ. Mặt ghế gỗ cứng ngắc vô tình đè ép trực tiếp lên miệng huyệt đang sưng tấy, khiến cậu đau đớn vô cùng, lượng tinh dịch vốn đang kẹt sâu bên cũng bị ép mạnh, ồ ạt trào ra ướt đẫm cả đũng quần lót. Cảm giác chất lỏng dính nhớp, nóng hổi len lỏi giữa hai đùi non nhạy cảm khiến toàn thân cậu cứng đờ, hai chân bất giác khép chặt lại hòng ngăn chặn dòng chảy xấu hổ kia.
Nhưng Tạ Huyên dường như không muốn cho để cậu yên. Gã ngồi sát bên cạnh, một tay vẫn nắm chặt lấy tay cậu, tay kia lại thò xuống dưới, xoa đũng quần đã bị ướt nhẹp của cậu.
"Nhìn kìa, Thái tử đến rồi." Tạ Huyên thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng hổi của gã khiến Thẩm Nhất Ninh rùng mình.
Thẩm Nhất Ninh ngẩng đầu lên, đập vào mắt cậu là Tạ Diễn, gương mặt gần như giống hệt với Tạ Huyên, nhưng khí chất lại lạnh lùng và cao ngạo hơn bội phần. Ánh mắt Tạ Diễn sắc lẹm như dao, chậm rãi quét qua hàng văn võ bá quan, rồi đột ngột dừng lại trên người Thẩm Nhất Ninh.
Bị đôi mắt sắc sảo của Tạ Diễn nhìn thẳng vào, Thẩm Nhất Ninh cảm thấy như mọi bí mật nhục nhã của mình đều bị phơi bày. Cậu sợ hãi cúi gằm mặt, hơi thở trở nên dồn dập, cảm giác nhớp nháp giữa hai đùi lúc này càng khiến cậu thấy nhục nhã ê chề.
Thấy Nhất Ninh run rẩy né tránh, Tạ Huyên ngồi bên cạnh khẽ nhếch môi đầy tà ý. Gã thản nhiên luồn tay vào bên trong quần cậu, trực tiếp chạm vào làn da đùi non mềm mại đang ướt đẫm tinh dịch, Tạ Huyên chậm rãi vẽ vòng tròn quanh vùng đùi trong nhạy cảm, cố tình gom lại lớp dịch thể nhầy nhụa đang chảy xuống, rồi lại bôi trét thứ nước dâm đó ngược trở lại lên miệng huyệt sưng đỏ.
“Ưm..." Thẩm Nhất Ninh nghẹn ngào, tiếng rên rỉ uất ức kẹt lại trong cổ họng. Cậu sợ hãi nhìn quanh, sợ có ai đó phát hiện ra hành động dâm tà này.
Tạ Huyên ghé sát vành tai cậu, vừa dùng ngón tay ấn mạnh vào nếp gấp sưng tấy, vừa khẽ cười thì thầm những lời lẽ dâm loạn:
“Sao thế? Thấy anh trai thiếp nhìn mình nên hưng phấn đến mức chảy nhiều nước thế này sao? Chậc chậc, cái miệng nhỏ dưới này của phò mã thật là dâm đãng, cắn ngón tay ta chặt quá đấy...”
Thẩm Nhất Ninh run rẩy đến mức không cầm nổi chén rượu. Cảm giác bị xâm phạm ngay giữa chốn đông người, dưới ánh mắt của Thái tử và hàng trăm quan lại khiến lòng tự trọng của cậu hoàn toàn sụp đổ. Cái lỗ nhỏ sưng đỏ vì bị ngón tay gã đùa giỡn mà co rút điên cuồng, nước dâm và tinh dịch hỗn tạp bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt cả một mảng đệm ngồi bên dưới.
Trên cao, Tạ Diễn nheo mắt nhìn biểu cảm lạ thường của Nhất Ninh. Hắn nâng chén rượu lên, hướng về phía phu thê hai người, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Nhìn Ninh Ninh có vẻ không khỏe, phải chăng hoàng muội của ta đêm qua đã quá 'nhiệt tình' rồi?"
Lời nói vừa dứt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Thẩm Nhất Ninh. Cậu cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, lồng ngực thắt chặt vì sợ hãi.. Dưới bàn, ngón tay của Tạ Huyên bỗng nhiên thọc sâu vào tận bên trong lỗ dâm sưng đỏ, hung hãn ngoáy mạnh một cái khiến Thẩm Nhất Ninh suýt chút nữa là bật ra tiếng hét thất thanh, chén rượu trong tay cũng chao đảo, đổ tràn ra ngoài.
Thẩm Nhất Ninh run rẩy, bàn tay cầm chén rượu siết chặt đến mức trắng bệch. Dưới lớp quan phục chỉnh tề, ngón tay của Tạ Huyên vẫn đang cắm sâu trong lối nhỏ, tàn nhẫn ngoáy đảo khiến dòng dịch thể nóng hổi không ngừng trào ra. Cậu phải cắn chặt môi, dùng hết chút lý trí còn sót lại để nén lại tiếng rên rỉ, cố giữ cho giọng nói không quá run rẩy:
"Đa... tạ Thái tử quan tâm. Thần... thần chỉ là hơi mệt một chút, không có gì đáng ngại."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-24.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-26.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY