Chương 24
[KEY=tuyet]
Lời đe dọa ấy đã bóp nát chút hy vọng mong manh cuối cùng của Thẩm Nhất Ninh. Cậu như con rối đứt dây, hoàn toàn buông xuôi, không còn chút ý chí phản kháng nào nữa.
Thấy con mồi trong lòng đã chịu khuất phục, Tạ Huyên hài lòng vô cùng.
Gã kéo chăn lên, che đi thân thể đầy dấu vết của cậu, rồi vòng tay ôm chặt lấy eo Thẩm Nhất Ninh từ phía sau, kéo cậu sát vào lồng ngực mình.
“Ngoan lắm.”
...
"Hức..."
Tiếng nức nở tuyệt vọng vừa trào lên nơi cổ họng đã lập tức bị Tạ Huyên chặn đứng.
Tạ Huyên thô bạo ghì chặt gáy Thẩm Nhất Ninh, hung hăng chiếm lấy đôi môi đang run rẩy cậu. Đầu lưỡi nóng rực dễ dàng cạy mở hàm răng đang cắn chặt, xông thẳng vào khoang miệng ẩm ướt của cậu mà càn quét. Gã cuốn lấy chiếc lưỡi rụt rè đang cố trốn tránh trốn tránh của cậu, tham lam mút mát, nuốt trọn từng tiếng rên rỉ vụn vỡ cùng nước bọt của người dưới thân. Nụ hôn sâu ấy khiến Nhất Ninh không thở nổi, chỉ còn biết vô lựu\c hé miệng mặc cho gã điên cuồng đoạt lấy.
Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của hắn cũng không chịu yên phận, bắt đầu di chuyển khắp cơ thể trần trụi của cậu. Gã lướt dọc từ hõm lưng mịn màng xuống vòng eo thanh mảnh, rồi cuối cùng dừng lại ở nơi tư mật đã bị giày vò đến sưng tấy.
Cảm nhận được ngón tay thô ráp đang ác ý ấn vào miệng huyệt sưng đau, Thẩm Nhất Ninh hoảng loạn, cậu cố gắng đẩy lồng ngực gã ra.
“Đừng... sắp đến giờ dự tiệc mừng Thái tử về rồi... dừng lại đi...”
Nhưng Tạ Huyên như kẻ điếc, gã hoàn toàn bỏ ngoài tai lời cầu khẩn ấy. Ngón tay gã vẫn tiếp tục khuấy đảo bên trong lối nhỏ sưng tấy, ép buộc Thẩm Nhất Ninh phải mở rộng cơ thể để đón nhận sự xâm phạm của mình.
Đã hai tuần trôi qua kể từ đêm tân hôn ác mộng ấy. Ban ngày Thẩm Nhất Ninh vẫn đi làm như thường, nhưng cứ hễ đêm xuống, Tạ Huyên lại như một con thú đói khát quấn lấy cậu mà đòi hỏi không ngừng.
Đặc biệt là từ khi Thái tử hồi kinh, Tạ Huyên dường như trở nên bồn chồn hơn hẳn. Gã cả ngày dính chặt lấy cậu như sam, ánh mắt u tối lúc nào cũng dán chặt lên người cậu, ngay cả việc cậu đi làm gã cũng không muốn cho đi.
Hôm nay là tiệc tẩy trần cho Thái tử do Hoàng thượng đích thân tổ chức, văn võ bá quan không một ai được phép vắng mặt. Vậy mà Tạ Huyên vẫn không chịu buông tha cho cậu. Mãi cho đến khi gã đã trút hết dục vọng, thỏa mãn bắn sâu vào trong cơ thể cậu, Tạ Huyên mới hài lòng rút cự vật ra khỏi lối nhỏ đã sưng tấy của cậu.
Thẩm Nhất Ninh mệt mỏi thở dốc, cậu liếc nhìn bầu trời bên ngoài đã bắt đầu chuyển màu, lòng cậu nóng như lửa đốt. Thẩm Nhất Ninh muốn đứng dậy, muốn gột rửa sự nhơ nhuốc này, nhưng ngay cả việc nhấc một ngón tay lúc này cũng trở nên quá sức đối với cậu.
Thấy cậu chật vật muốn đứng dậy, Tạ Huyên liền cúi xuống bế cậu lên. Thế nhưng, gã không hề đưa cậu đi tẩy rửa như mọi lần mà lại vươn tay vớ lấy bộ y phục hoa lệ đã được chuẩn bị sẵn trên bàn. Gã mặc kệ cơ thể cậu vẫn còn nhớp nháp mồ hôi và dịch thể, cứ thế trực tiếp mặc từng lớp áo lên người cậu.
Cảm giác quần áo cọ xát vào da thịt nhớp nháp khiến Thẩm Nhất Ninh khó chịu vô cùng, cậu yếu ớt níu lấy tay áo hắn, lí nhí cầu xin:
“Ta… ta muốn tắm rửa sạch sẽ đã… người như này làm sao đi…”
Tạ Huyên đang tỉ mỉ thắt lại đai lưng cho cậu nghe vậy thì chỉ nhếch môi cười nhạt rồi lấy cớ gạt đi:
“Không kịp đâu, sắp muộn giờ rồi. Chàng muốn để tất cả mọi người đợi mình sao? Chịu khó một chút đi.”
Không còn cách nào khác, Thẩm Nhất Ninh đành phải cắn răng mang theo cơ thể nhơ nhuốc ấy cùng gã lên xe ngựa tiến vào cung.
Suốt quãng đường đi bộ tiến vào đại điện, mỗi bước chân di chuyển đều trở thành cực hình đối với Thẩm Nhất Ninh. Do không được cọ rửa, nơi tư mật sưng đỏ không khép lại hoàn toàn lại chảy ra thứ chất lỏng đặc sệt, trượt dọc xuống đùi non trắng muốt, thấm ướt cả lớp quần lót bên trong của cậu.
Cảm giác nhớp nháp, ẩm ướt giữa hai chân khiến khuôn mặt Thẩm Nhất Ninh đỏ bừng, cậu vừa phải cố giữ dáng đi bình thường, vừa xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ vì sợ bị người khác phát hiện ra bí mật dâm đãng dưới lớp y phục chỉnh tề này.
Nhìn gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của người bên cạnh, Tạ Huyên chẳng những không có chút hối lỗi nào mà còn khẽ nhếch môi đầy thích thú. Sự trở về của Tạ Diễn như một cái gai nhọn đâm vào tim gã, khiến lòng gã có chút không yên. Gã phải để mỗi tấc da thịt trên cơ thể cậu, thậm chí là từng hơi thở cậu đều phải nhuốm mùi vị của mình, có như thế gã mới yên tâm để cậu xuất hiện trước mặt kẻ khác.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-23.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-25.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY