Chương 23
[KEY=tuyet]
Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào đống vải đỏ rách nát vương vãi khắp sàn nhà.
Thẩm Nhất Ninh khẽ cử động mi mắt, cậu khó khăn lắm mới hé mở được đôi mắt đã sưng húp vì khóc suốt đêm. Cơn đau từ hạ thân ập đến như hàng ngàn mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào đại não, khiến cậu khẽ rên một tiếng khàn đặc.
Cả cơ thể cậu như bị nghiền nát thành từng mảnh, xương cốt rệu rã, đặc biệt là nơi tư mật, cảm giác sưng tấy, nóng rát cùng đống tinh dịch đặc sệt, nhầy nhụa vẫn đang không ngừng rỉ ra khiến cậu thấy ghê tởm đến cực độ.
Cậu run rẩy muốn ngồi dậy, nhưng vừa nhấc người lên, một bàn tay to lớn đã đè chặt cậu xuống.
"Tỉnh rồi sao? Đừng cử động, chàng vẫn còn yếu lắm."
Giọng nói ấy trầm thấp và dịu dàng vô cùng nhưng lại khiến Nhất Ninh sởn gai ốc.
Cậu cứng đờ quay đầu lại, đập vào mắt cậu là gương mặt xinh đẹp của Tạ Huyên. Gã không mặc y phục, chỉ khoác hờ một chiếc áo trong lỏng lẻo, để lộ lồng ngực rắn chắc đầy những vết móng tay cào cấu do Thẩm Nhất Ninh để lại trong cơn điên loạn đêm qua.
Nhìn thấy gã, Thẩm Nhất Ninh sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Bất chấp cơn đau thấu xương đang hành hạ khắp da thịt, cậu vẫn cố lết đi một cách khổ sở hòng trốn thoát . Tư thế bò lết khiến hai cánh mông trắng muốt của cậu không ngừng rung rinh theo từng chuyển động, để lộ nơi tư mật đã bị chơi đến sưng đỏ, vẫn còn đang nhầy nhụa nước dâm lẫn tinh dịch còn sót lại.
Đáy mắt Tạ Huyên tối sầm lại, tham lam dán chặt vào lối nhỏ tàn tạ đang phơi bày trước mắt. Gã không hề tức giận, ngược lại còn thấy hưng phấn dị thường khi nhìn thấy con mồi của mình đang chật vật lết đi trong đau đớn. Nhìn lỗ dâm bị mình chà đạp đến sưng tấy cùng đống tinh dịch hỗn tạp vẫn không ngừng tuôn trào ra từ kẽ mông trắng muốt, cổ họng Tạ Huyên khô khốc, cự vật hôm qua vừa được thỏa mãn lại một lần nữa trướng to đến phát đau.
Ngay khi ngón tay Thẩm Nhất Ninh vừa chạm vào mép giường, một bàn tay to lớn đã nhanh như cắt tóm chặt lấy cổ chân mảnh khảnh, thô bạo lôi tuột cậu trở lại. Tạ Huyên lật ngửa cậu ra, thân hình vạm vỡ của gã lập tức đè lên cơ thể đang run bần bật vì sợ hãi của cậu.
Tạ Huyên chen đùi vào giữa hai chân cậu, trực tiếp chà xát lên nơi tư mật sưng đỏ đang không ngừng co rút vì đau đớn. Gã ghì chặt cậu, thanh âm trầm thấp vang lên như tiếng quỷ sai gọi hồn:
“Chàng định đi đâu?”
Thẩm Nhất Ninh hoàn toàn sụp đổ, nước mắt trào ra ướt đẫm khuôn mặt tái nhợt. Cậu nức nở, giọng nói khàn đặc vì rên la cả đêm:
“Xin... xin ngài tha cho ta.”
Nhưng Tạ Huyên dửng dưng như không nghe thấy. Gã cúi đầu, đầu lưỡi ướt át chậm rãi liếm sạch những giọt lệ mặn chát đang lăn dài trên gò má trắng mịn của cậu. Ánh mắt gã hiện rõ vẻ thỏa mãn, say sưa thưởng thức sự tan vỡ của người dưới thân.
Sự bệnh hoạn của Tạ Huyên khiến Thẩm Nhất Ninh càng thêm tuyệt vọng. Cậu nhắm chặt mắt, nức nở de dọa:
“Ta… ta sẽ vào cung… xin Hoàng thượng cho ta hòa ly!”
Nụ cười trên môi Tạ Huyên vụt tắt. Sắc mặt gã lập tức sa sầm xuống, u ám đến rợn người.
Bàn tay to lớn vừa mới dịu dàng mơn trớn gò má cậu bỗng chốc bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải ngẩng lên đối diện với ánh mắt hung tàn của gã. Gã ghé sát vào mặt cậu, lạnh lùng nói:
“Làm nhục công chúa xong mà không muốn chịu trách nhiệm là tội chém đầu đấy. Chàng muốn kéo cả Thẩm gia chôn cùng sao?”
Thẩm Nhất Ninh run rẩy. Cả người cậu lạnh toát, đôi môi sưng mọng lắp bắp phản bác trong tuyệt vọng:
“Nhưng… nhưng ngươi đâu phải là công chúa…”
Nghe câu nói ấy, Tạ Huyên bỗng nhiên phì cười. Tiếng cười điên dại của hắn vang vọng khắp căn phòng khiến Thẩm Nhất Ninh sợ hãi.
Thế nhưng chẳng mấy chốc, vẻ hung tàn ban nãy của gã đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một gương mặt dịu dàng đến rợn người. Ngón tay cái của gã nhẹ nhàng miết lên đôi môi sưng đỏ của cậu, rồi thì thầm:
“Đúng vậy, ta không phải công chúa. Nhưng nếu Phụ hoàng biết đứa con gái ngài yêu thương lại là một Hoàng tử thì không chỉ ta, mà cả nhà chàng đều sẽ phải chết.”
Gã cúi thấp hơn, chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi cậu, hơi thở nóng rực phả vào khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Nhất Ninh:
“Chàng chưa từng nghe qua lời đồn trong cung sao? Nếu hoàng thất có hai hoàng tử song sinh cùng ra đời, Bệ hạ ắt gặp tai ương, giang sơn sẽ đại loạn.”
Đôi mắt phượng hẹp dài của gã cong lên, lóe lên tia sáng hưng phấn đầy bệnh hoạn. Gã áp sát trán mình vào trán cậu, mỉm cười thì thầm:
“Chàng muốn chết cùng ta sao? Nếu có thể cùng chàng xuống suối vàng làm một đôi uyên ương thì ta cũng thấy vui vẻ lắm đấy.”
Từng lời nói ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào người, khiến sống lưng Thẩm Nhất Ninh lạnh toát. Cả người cậu đờ đẫn, tâm trí vốn đã rệu rã sau một đêm dài bị chà đạp nay càng trở nên trống rỗng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy trái tim cậu.
Thấy vẻ mặt thất thần của cậu, Tạ Huyên hài lòng mỉm cười.
Bàn tay to lớn của gã nhẹ nhàng luồn vào mái tóc đen rối bời của cậu, chầm chậm vuốt ve. Gã ghé sát vào tai cậu, giọng nói trở nên mềm mỏng đầy dụ dỗ:
“Nhưng nếu chàng ngoan ngoãn sống cùng ta cả đời thì sẽ chẳng ai phải chết cả.”
Hắn hôn nhẹ lên vành tai cậu, thì thầm:
“Ta vui, chàng cũng giữ được mạng cho Thẩm gia. Mọi người cùng vui, đúng không nào?”
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-22_24.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-24.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY