Chương 22

   [KEY=tuyet]

"Ninh Ninh, chàng nhìn xem, cái lỗ nhỏ này của chàng đang run rẩy chào đón ta này."

Dứt lời, Tạ Huyên bóp chặt hông cậu, con cặc to lớn, gân guốc của gã lập tức nện mạnh vào cái lỗ nhỏ non mềm đang khép chặt của cậu.

"A...! Buông... buông ta ra... đau quá... ha a..."

Thẩm Nhất Ninh thét lên đau đớn, huyệt thịt non mềm theo bản năng co bóp điên cuồng, cố gắng đẩy vật khổng lồ gân guốc kia ra ngoài.

Cảm giác bị vách thịt mềm mút chặt lấy khiến Tạ Huyên sướng đến tê dại da đầu. Gã vung tay giáng một cái tát mạnh lên bờ mông căng tròn của cậu, giọng khàn đặc đầy dục vọng:

“Đĩ dâm, kẹp chặt thế này, chàng muốn mưu sát phu nhân mình đấy à?”

Thẩm Nhất Ninh run rẩy lắc đầu, đôi tay yếu ớt vô lực chống lên lồng ngực rắn chắc của gã, cố gắng đẩy gã ra. Cậu nức nở van xin, nước mắt giàn giụa lăn dài trên gò má trắng bệch vì đau đớn.

“Đừng... làm ơn... tha cho ta...”

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt trắng bệch của cậu, Tạ Huyên chẳng những không xót xa, mà ánh mắt hắn càng thêm phần u tối. Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn đục vang lên như tiếng gầm gừ của thú săn mồi:

 “Chàng bảo ta tha, nhưng bên dưới lại kẹp ta chặt thế này... Ninh Ninh, miệng bên dưới của chàng và cơ thể chàng thật không thành thật chút nào.”

Nói xong, hắn siết chặt eo cậu, bắt đầu những cú thúc mạnh bạo không thương tiếc. Con cặc thô to rút ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào sâu bên trong, khiến Thẩm Nhất Ninh chỉ còn biết ưỡn người rên rỉ.

Đầu óc Thẩm Nhất Ninh trống rỗng, mọi giác quan của cậu lúc này đều bị thiêu rụi bởi sức nóng kinh người từ nơi giao hòa của hai người. Cậu không còn phân biệt được đâu là đau đớn, đâu là khoái lạc, chỉ biết vô lực bám chặt lấy vai Tạ Huyên, run rẩy đón nhận từng cú thúc.

Tiếng rên rỉ vụn vỡ của cậu như mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Tạ Huyên, gã càng nện càng mạnh. Mỗi cú thúc của gã đều hung hãn và tàn nhẫn như muốn đóng đinh cậu tại chỗ.

Sau một hồi lâu giã dập, gã mới gầm lên một tiếng khàn đục, rồi bắn toàn bộ tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào lỗ dâm chật hẹp của Thẩm Nhất Ninh.

Thẩm Nhất Ninh trợn trừng mắt, cả người co rút dữ dội đón nhận từng luồng tinh dịch nóng bỏng ấy. Cậu yếu ớt nằm đó, những tiếng khóc nức nở đầy tủi nhục hòa lẫn tiếng rên rỉ vô thức cứ thế bật ra không ngừng.

Nhìn Thẩm Nhất Ninh bị địt đến cả người run rẩy, Tạ Huyên mới thỏa mãn mà từ từ rút vật khổng lồ ấy ra khỏi cái lỗ dâm đã bị nong rộng. Gã nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng, hôn lấy hôn để lên trán và mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi của cậu.

“Ngoan, xong rồi... đừng khóc nữa, tại chàng kẹp ta chặt quá đấy chứ.”

Thẩm Nhất Ninh không đáp lời, cũng chẳng còn sức để đẩy gã ra. Cậu cứ thế nằm bất động trong lồng ngực gã như một con búp bê hỏng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Lời dỗ dành của Tạ Huyên nghe thật nực cười, cứ như thể cậu mới chính là kẻ tội đồ lẳng lơ đã quyến rũ gã. Trong lời gã, cậu không phải là nạn nhân bị chà đạp, mà là kẻ tội đồ đã lôi kéo gã vào cuộc hoan lạc điên rồi này.

Thẩm Nhất Ninh mệt mỏi nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi, thế nhưng cự vật thô nóng đang tì sát bên hông lại đột ngột cương cứng trở lại. Cậu run rẩy nhìn Tạ Huyên, môi mấp máy như muốn cầu xin, nhưng gã đã nhanh chóng cúi xuống, hơi thở nóng rực phả lên tai cậu:

“Chàng xem, nó lại nhớ chàng rồi... Ninh Ninh, chàng rốt cuộc đã bỏ bùa mê gì mà khiến ta không thể dừng lại được thế này?”

Lời nói vừa dứt, gã đã thô bạo lật người Thẩm Nhất Ninh lại, ép cậu quỳ rạp xuống mặt giường trong tư thế chổng mông đầy nhục nhã. Hai bắp đùi trắng muốt của cậu run rẩy không ngừng, đôi tay nhỏ nhắn yếu ớt cố gắng chống đỡ cơ thể đã bị địt đến rệu rã:

“Đừng... Huyên nhi... ta mệt rồi... làm ơn...”

Nhưng Tạ Huyên hoàn toàn ngó lơ lời van xin ấy. Gã áp sát thân hình nóng rực lên lưng cậu, cự vật cứng ngắc lại một lần nữa tiến vào lối nhỏ đã bị hành hạ đến sưng tấy.

Cảm giác bị xé rách một lần nữa khiến Thẩm Nhất Ninh run rẩy dữ dội, mười đầu ngón tay bấu chặt lấy ga giường trong tuyệt vọng, để mặc cho gã đàn ông phía sau điên cuồng cày xới lỗ dâm sưng đỏ của mình. Tiếng giường gỗ kẽo kẹt rung lắc dữ dội, hòa lẫn với tiếng va chạm xác thịt "bạch bạch" nhầy nhụa, lấn át cả tiếng nức nở yếu ớt khản đặc của Thẩm Nhất Ninh.

Mãi đến khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa, những âm thanh nhục dục trong phòng mới dần lắng xuống. Thẩm Nhất Ninh đã bị địt đến hôn mê bất tỉnh ngay trong vòng tay kẻ đã hành hạ mình. Nhìn gương mặt tái nhợt vì bị dày vò của cậu, Tạ Huyên chẳng những không hối lỗi mà còn dâng lên một sự thỏa mãn điên cuồng. Gã cúi xuống, dịu dàng hôn lên đôi môi sưng đỏ của cậu, rồi khẽ nói:

“Ngủ ngon, phu quân.”

Thẩm Nhất Ninh trong cơn mê man dường như đã nghe thấy lời hắn nói, lông mày cậu nhíu chặt lại, một giọt nước mắt lại tuôn ra từ khóe mắt cậu.

[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-21.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-23.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!