Chương 22
Hoàng Tuyên cười gằn, hắn dùng
một tay khóa chặt hai cổ tay y lên đỉnh đầu, tay kia từ từ kéo quần mình xuống.
Trường An trợn tròn mắt nhìn
Hoàng Tuyên chậm rãi cởi bỏ thắt lưng, để lộ dương vật to lớn, gân guốc đang
cương cứng đến phát tím.
Hoàng Tuyên không vội đâm vào
ngay. Hắn dùng đầu nấm to tròn, nóng rực chà xát lên lỗ nhỏ đang rỉ nước của y,
thong thả hưởng thụ sự sợ hãi đến tuyệt vọng của y.
PHẬP!
Không một lời báo trước, hắn đột
ngột thúc mạnh một cú lút cán.
"AAA...!"
Trường An thét lên một tiếng đau
đớn, cả người y cong lên như một con tôm bị nướng chín. Cảm giác bị xé toạc ra
khiến y trắng dã mắt, cổ họng nghẹn đắng không ra hơi. Lỗ lồn nhỏ bé chưa kịp
chuẩn bị đã phải chứa đựng thứ to lớn của Hoàng Tuyên, đau đớn đến mức khiến y
như muốn ngất lịm đi. Y nhỏ giọng nức nở, tiếng khóc thút thít vỡ vụn:
“Rách
rồi...đau... sâu quá... Dừng lại đi... làm ơn...”
Hoàng Tuyên mặc kệ những tiếng
nức nở của y mà bắt đầu đâm rút điên cuồng, mỗi cú thúc đều mang theo sự trừng
phạt và dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Tiếng thịt va nhau "bạch bạch"
dồn dập hòa cùng tiếng khóc nức nở vỡ vụn của Trường An vang vọng giữa khu rừng
sâu thẳm. Cả người y xóc nảy theo từng nhịp thúc của hắn.
Hoàng Lâm ngồi bên cạnh, lặng lẽ
quan sát cảnh tượng y bị anh trai mình chà đạp. Hắn chăm chú nhìn vào ánh mắt
vô hồn, tuyệt vọng của Trường An như đang hưởng thụ nó.
Hoàng Lâm đưa tay ra dịu dàng
vuốt ve khuôn mặt đang biến dạng vì đau đớn của y. Hắn vờ như đau lòng lắm, hơi
thở phả nhẹ lên môi y, thì thầm:
"An nhi của ta đau lắm sao? Nhìn đệ thế này, ta cũng đau lòng
lắm..."
Vừa nói, tay hắn vừa trượt xuống, bóp mạnh vào bầu ngực đang phập phồng của
y, móng tay cắm sâu vào da
thịt trắng nõn tạo thành những vết lằn đỏ ửng.
"Nhưng ai bảo đệ không ngoan? Ai bảo đệ dám trốn chạy khỏi bọn ta? Đau
một chút mới khiến đệ nhớ kỹ, đúng
không?”
Tiếng thịt va chạm "bạch
bạch" không ngừng vang lên giữa không gian sâu thẳm của rừng già. Hoàng
Tuyên như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày, hắn không ngừng thúc mạnh, mỗi cú
đâm đều như muốn đóng đinh Trường An vào dương vật to lớn của mình.
Trường An bị đâm tới mức cả người
run rẩy, ý thức bắt đầu rời rạc. Y há miệng thở dốc, nước mắt lã chã rơi xuống,
thấm vào đất cát, đôi môi bị cắn đến bật máu chỉ biết phát ra những tiếng rên
rỉ vỡ vụn.
Hoàng Lâm vẫn quỳ bên cạnh, bàn
tay lạnh lẽo mơn trớn khuôn mặt đẫm lệ của y. Hắn ghé sát tai y, giọng nói dịu
dàng đến mức rợn người:
"An nhi, đệ không nghe thấy ta hỏi sao? Đệ đau lắm phải không?"
Trường An muốn trả lời, muốn van xin hắn dừng lại, nhưng những cú thúc lút cán của Hoàng Tuyên
khiến y chỉ có thể trợn trừng mắt, cổ họng nghẹn đắng khiến y không thể thốt nên lời. Thấy y không đáp, ánh mắt Hoàng Lâm
thoáng qua một tia nham hiểm, hắn chầm
chậm cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của y.
Nụ hôn của hắn không hề có chút tình ý, chỉ mang theo sự chiếm đoạt và trừng phạt. Hắn càn quét khoang miệng
y, hút hết dưỡng khí khiến Trường An nghẹt thở.
Sau khi hôn xong, Hoàng
Lâm từ từ đứng dậy. Trước ánh mắt kinh hoàng và tuyệt vọng của Trường An, hắn
thong thả tháo thắt lưng, để cây gậy
nam tính to lớn nóng rực của hắn bật ra khỏi lớp vải.
Không... làm ơn... Giết tôi đi...
Trường An sợ hãi nhìn thứ
cứng rắn ấy đang dần dần ghé sát mặt mình, hơi thở
y trở nên hỗn loạn. Y cố sức lắc đầu, nước mắt chảy dài trên gò má tái nhợt. Nhưng Hoàng Lâm
chỉ khẽ cười, một bàn tay hắn thô bạo túm lấy tóc y, kéo ngược ra sau, ép y
phải đối diện với dương vật to lớn của
mình.
"Ngoan nào, cái miệng nhỏ này bình thường rất biết cách nịnh hót cơ
mà." - Hoàng Lâm gầm nhẹ, hắn cầm lấy gậy thịt gân guốc của mình, chà xát
lên đôi môi đang mím chặt của y – “Ngoan
ngoãn mở ra nào."
Trường An nhắm chặt mắt, sự sỉ nhục ấy của hắn khiến linh hồn y như chết lặng. Nhưng y biết sự phản kháng của mình chỉ là vô dụng,
y bị buộc phải run rẩy mở
miệng, đón nhận lấy thứ nóng hổi và tanh nồng của Hoàng Lâm.
Cảm giác bị lấp đầy cả hai chỗ
khiến Trường An cảm thấy mình chẳng khác nào một món đồ chơi rác rưởi. Tiếng bú
mút "chùn chụt" nhục nhã hòa cùng tiếng thở dốc cuồng loạn của hai
người đàn ông vang vọng khắp khu
rừng. Y bị kẹp giữa hai con quái vật, bất lực chịu đựng sự chà đạp tàn nhẫn đến từ hai phía.
Hoàng Lâm nhìn dáng vẻ vừa bị anh trai mình cưỡng hiếp thúc mạnh từ phía sau, vừa phải quỳ gối khổ sở ngậm lấy đồ vật của mình này của Trường An, trong lòng hắn dâng lên một sự thỏa mãn lệch lạc đến cực điểm. Hắn bắt đầu ấn mạnh đầu y xuống, bắt y phải nuốt trọn lấy dương vật to lớn của mình.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-21.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY