Chương 2
Lời nói ngây thơ ấy như một viên
đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Tạ Diễn khiến lòng hắn có chút rung
động. Hắn im lặng một lúc, ánh mắt sâu thẳm lướt qua gương mặt non nớt rồi dừng
lại ở đôi bàn tay nhỏ bé vẫn ôm lấy chú chim sẻ.
Thấy Tạ Diễn đang nhìn, Thẩm Nhất
Ninh hào hứng giơ hai bàn tay nhỏ xíu đang ôm con chim sẻ ra trước mặt hắn. Cậu
hơi nhổm người lên, tự hào nói.
"Ngài xem này, nó vẫn còn
sống đó! Tim nó vẫn còn đập thình thịch đây này." Thẩm Nhất Ninh nghiêng
đầu, đôi mắt cậu lấp lánh niềm vui. "Là Nhất Ninh đã cứu sống nó đó ngài
thấy không?"
Tạ Diễn hơi cúi người xuống. Hắn
không nhìn vào chú chim sẻ, mà chỉ chăm chú nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang huyên
thuyên không ngừng về chiến tích của Thẩm Nhất Ninh. Sự ồn ào này không giống
với sự náo nhiệt giả tạo ở yến tiệc ngoài kia. Nó chân thật, sống động và mang
theo một sức sống mãnh liệt khiến hắn bỗng dưng cảm thấy rất thích thú.
Tạ Diễn cứ thế đứng
yên nghe cậu bé nói, cảm giác bực tức lúc nãy dường như đã tan biến hết từ lúc
nào không hay.
Tạ Diễn nhìn vệt bùn lấm lem trên
má Thẩm Nhất Ninh, bàn tay thon dài khẽ nâng lên nhẹ nhàng lau đi vết bẩn ấy. Làn
da của cậu rất mềm, mềm đến mức khiến hắn chẳng muốn buông tay. Hắn chưa từng
nghĩ rằng việc chạm vào một người lại có thể thích đến thế.
"Ngươi giỏi lắm." Tạ
Diễn khen ngợi cậu. "Nhưng đêm đã khuya, sương xuống sẽ làm ngươi và chú
chim này ngã bệnh mất. Hay là... theo ta về Đông Cung?"
Nhất Ninh chớp chớp mắt, vẻ mặt
thoáng chút do dự: "Nhưng phụ thân thần..."
"Thẩm Thượng thư đã đồng ý
rồi." Tạ Diễn thản nhiên nói dối, gương mặt hắn không chút biến sắc.
"Ông ấy thấy ngươi rất thích chơi ở đây nên đã gửi lời nhắn để ngươi ở lại
cung ngủ với ta một đêm. Ngươi không muốn sao?"
Nhất Ninh chớp mắt liên hồi, đôi
mắt to tròn mở lớn đầy ngạc nhiên xen lẫn vui mừng khó giấu. Cậu vốn luôn
ngưỡng mộ vị Thái tử tài hoa này, nay được chính miệng hắn mời gọi, làm sao cậu
có thể từ chối?
"Thật ạ? Phụ thân thật sự
đồng ý ạ?" Thẩm Nhất Ninh reo lên đầy vui sướng, nụ cười rạng rỡ của cậu làm
sáng bừng cả góc hồ sen u tối. "Vậy thần xin làm phiền Điện hạ!"
Tạ Diễn khẽ mỉm cười. Hắn xoay
người, ra hiệu cho một thái giám thân tín đang nấp gần đó tiến lại rồi hạ giọng
ra lệnh: "Đến báo với Thẩm Thượng Thư, Thẩm Nhất Ninh từ nay sẽ là thư
đồng của ta. Bảo ông ta không cần đợi đón người về nữa."
Tên thái giám hiểu ý vội vàng cúi
đầu nhận lệnh rồi biến mất vào bóng đêm.
Tạ Diễn quay người lại, hắn chậm
rãi đưa một bàn tay ra trước mặt Thẩm Nhất Ninh, rồi dịu dàng nói:
"Về thôi, ở đây lạnh lắm."
Thẩm Nhất Ninh nhìn bàn tay đang
chìa ra trước mặt mình. Không một chút do dự, cậu bé liền đặt bàn tay nhỏ bé
của mình vào lòng bàn tay hắn.
"Cảm ơn Điện hạ." Nhất
Ninh cười híp mắt, một tay ôm chặt chú chim sẻ vào ngực, tay kia nắm chặt lấy
tay Tạ Diễn.
Cứ thế, một lớn một nhỏ dắt tay
nhau bước về Đông Cung.
Khi bước vào đại điện của Đông
Cung, Tạ Diễn buông tay để Nhất Ninh tự do chạy lung tung tham quan. Hắn đứng
tựa vào cột trụ, ánh mắt chăm chú dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang tò mò ngắm
nghía khắp nơi.
Nhất Ninh bây giờ giống như một
chú thỏ nhỏ vừa lạc vào một thế giới mới lạ. Cậu hết chạm tay vào những bức rèm
lụa lại đứng ngẩn người nhìn những món đồ sứ quý giá bày trên kệ. Thỉnh thoảng
cậu bé lại quay đầu lại nhìn Tạ Diễn, thấy hắn vẫn đang đứng đó nhìn mình thì
lại nở nụ cười rạng rỡ rồi tiếp tục chuyến thám hiểm của mình. Nhìn căn phòng
ngủ vốn dĩ lạnh lẽo của mình bỗng chốc trở nên náo nhiệt, Tạ Diễn cảm thấy
trong lòng ấm áp lạ kỳ.
Trong khi Thẩm Nhất Ninh còn đang
hớn hở tìm chỗ đặt chú chim nhỏ, Tạ Diễn đã ngồi xuống bàn thư. Hắn chậm rãi
mài mực, rồi cầm bút lông lên viết một cách dứt khoát.
"Mang cái này tới Ngự thư
phòng giao cho Hoàng thượng." Tạ Diễn trao tờ sớ cho thị nữ, đôi mắt hắn
khẽ nheo lại dưới ánh nến, giọng nói trầm thấp: "Nói rằng nếu không có đứa
trẻ này bầu bạn, Thái tử sẽ không thể tịnh tâm học hành được."
Thị nữ nhận lấy tờ
sớ rồi cung kính lui ra ngoài.
Tạ Diễn tiến về phía Nhất Ninh.
Cậu lúc này đang loay hoay bên chiếc bàn trà nhỏ, tay cầm một chiếc khăn tay
lụa trắng định lau khô những sợi lông bết nước của chú chim nhỏ.
Nhìn thấy cái dáng vẻ vụng về ấy,
Tạ Diễn không nói gì, hắn nhẹ nhàng cầm lấy chiếc khăn từ tay cậu.
"Để ta làm cho."
Tạ Diễn ngồi xuống cạnh Thẩm Nhất
Ninh. Bàn tay thon dài vốn chỉ quen cầm bút và kiếm nay lại đang cẩn thận lau
lông cho một chú chim nhỏ. Hắn dùng chiếc khăn lụa, kiên nhẫn thấm từng giọt
nước còn vương lại trên lớp lông vũ mềm mại. Động tác của hắn rất chậm và tỉ mỉ
đến mức như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.
Nhất Ninh ngồi bên cạnh, hai tay
chống cằm, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn theo từng cử động của Tạ Diễn. Cậu
không nhịn được mà thốt lên:
"Điện hạ, người khéo léo
quá! Lúc nãy thần làm mãi mà nó vẫn cứ ướt sũng."
Tạ Diễn không ngẩng đầu, ánh mắt
vẫn dán chặt vào chú chim nhỏ, nhưng khóe môi hắn lại khẽ cong lên một độ cong
rất nhỏ. Hắn thích cảm giác này, thích được Thẩm Nhất Ninh ngắm nhìn với đôi
mắt sáng long lanh, thích cả cảm giác được cậu ngưỡng mộ. Sự hiện diện của Thẩm
Nhất Ninh bên cạnh khiến hắn cảm thấy cái Đông Cung rộng lớn và lạnh lẽo này
bỗng chốc trở nên ấm áp và đầy sức sống.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY