Chương 1
Dưới ánh nến long phụng cháy bập bùng, cả căn phòng tân hôn
ngập trong sắc đỏ rực rỡ, nhưng trong mắt Tô Vũ
Tịch, sắc đỏ rực rỡ tượng trưng cho cát tường ấy lại chẳng khác nào một biển
máu tanh đang chực chờ để nuốt chửng nàng.
Người con gái ngồi
tĩnh lặng bên mép giường, tấm khăn voan đỏ thẫm thêu chỉ vàng rũ xuống, ngăn
cách nàng với thế giới bên ngoài, song lại chẳng thể ngăn được nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm
trí nàng.
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng
tim mình đập dồn dập trong lồng ngực.
Bàn tay nhỏ nhắn giấu dưới tay áo hỉ
rộng thùng thình siết chặt lấy khăn trải giường, nàng cắn chặt môi dưới,
cố kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào đang trực trào ra.
Nàng lại nhớ về ngày
thánh chỉ được ban xuống. Cha nàng, vị Thừa tướng quyền khuynh triều dã, người luôn
nâng niu nàng như trân bảo trong lồng ngực, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt bất lực
đến thế. Đôi tay ông run rẩy cầm thánh chỉ, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ xót xa.
"Tịch
Nhi... là cha vô dụng... mệnh trời khó cãi..."
Chỉ vì một câu phán
"vượng phu ích tử, mệnh cách phượng hoàng" đầy mê tín của Quốc sư mà
nàng bị tước đoạt tự do,
Còn về phần vị Thái tử Sở Sát này, người
đời nhắc đến hắn không ai là không biến sắc.
Nghe đồn rằng năm mười ba tuổi hắn đã một
mình cầm kiếm ra chiến trường, từ trong núi thây biển máu mà bước ra, sát khí
trên người nặng đến mức quỷ thần cũng phải kinh sợ.
Lại có lời đồn, tính tình Sở Sát hỉ nộ vô
thường, thủ đoạn tàn độc, những nữ nhân từng được đưa vào phủ hắn trước đây,
hoặc là điên dại, hoặc là chết bất đắc kỳ tử, thi thể khi khiêng ra ngoài
thường không còn nguyên vẹn.
Bởi vậy trong mắt người đời, nữ nhi nhà ai
xui xẻo gả cho hắn thì chẳng khác nào bước một chân vào cửa tử, vĩnh viễn không
có ngày quay đầu.
Cạnh.
Tiếng chốt cửa gỗ nặng nề vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của
nàng.
Tô Vũ
Tịch theo bản năng rụt người
lại, hai tay
bấu chặt lấy vạt áo hỉ, đầu cúi gằm, tựa như con thú nhỏ đang co rúm tìm đường trốn chạy trước
nanh vuốt của thú dữ.
Chưa thấy người, nhưng một mùi rượu nồng
nặc gay gắt đã xộc thẳng vào khoang mũi, khiến nàng không kìm được mà khẽ nhíu
mày.
Người
tới dường như đã uống rất say.
Ngay sau đó, một cây gậy hỉ sơn son thiếp vàng bất ngờ luồn xuống dưới mép
khăn voan.
Người kia tuỳ tiện hất mạnh một cái, tấm khăn đỏ thẫm lập tức bị hất văng ra, rũ rượi rơi
xuống đất.
Tô Vũ Tịch bàng hoàng nhìn người đàn ông đứng trước mặt, đôi môi run rẩy mãi mới thốt ra được vài chữ:
"Tam... Tam điện hạ?"
Sở
Vĩnh thấy vẻ mặt như gặp ma của nàng thì bật cười thành tiếng. Hắn tùy tay ném
cây gậy hỉ bằng vàng lên bàn, sau đó thản nhiên kéo ghế ngồi xuống, tự rót cho
mình một chén rượu như thể đây là phủ đệ của hắn chứ không phải của Thái tử.
Hắn
nhấp một ngụm rượu, nheo mắt nhìn nàng:
"Làm gì mà nhìn ta chằm chằm thế?
Không nhận ra ta sao? Mới tháng trước ta còn cùng ca ca nàng uống rượu thưởng
trà ở đình hóng gió mà."
Tô Vũ
Tịch lúc này mới hoàn hồn, vội vàng muốn đứng dậy hành lễ nhưng chân tay mềm
nhũn, suýt nữa thì ngã chúi về phía trước.
Sở Vĩnh phất tay, chẳng thèm đứng dậy đỡ, chỉ hất cằm ý bảo nàng cứ ngồi yên:
"Miễn lễ đi. Đêm tân hôn mà cứ câu nệ thế làm gì cho mệt."
Tô Vũ Tịch cắn môi, hai tay xoắn chặt vào nhau, lấy hết can đảm hỏi:
"Điện hạ...
sao ngài lại ở đây? Thái tử... Thái tử đâu rồi?"
Nàng
nhớ rõ đây là Đông Cung mà, sao Sở Vĩnh có thể tự do ra vào phòng tân hôn như
chốn không người thế này?
Nghe
nàng nhắc đến Thái tử, nụ cười trên mặt Sở Vĩnh vẫn không đổi, nhưng đáy mắt
lại chẳng có chút ý cười nào. Hắn xoay xoay chén rượu trong tay, giọng điệu nhẹ
tênh:
"Đại
ca ta ấy à? Hắn chê nữ nhân phiền phức, sợ làm bẩn tay hắn, nên ném nàng cho ta
xử lý rồi."
Sở Vĩnh nói xong câu đó liền ngửa
cổ uống cạn chén rượu, tiếng chén va mạnh xuống mặt bàn gỗ vang lên một tiếng
"cộp" khô khốc. Rồi hắn đứng
phắt dậy, cái bóng cao lớn lập tức đổ ập xuống người Tô Vũ Tịch.
Tô Vũ Tịch hoảng hồn, bản năng
mách bảo có điều không lành, nàng vội vàng chống tay muốn lùi lại phía sau tìm
đường thoát. Nhưng nàng vừa mới nhích người được một chút, cổ chân đã bị một
bàn tay to lớn nắm chặt lấy, giật mạnh về phía trước.
"A!"
Tô Vũ Tịch hét lên thất thanh, cả
người mất đà ngã ngửa xuống giường.
Chưa kịp để nàng định thần lại,
Sở Vĩnh đã chồm tới. Hắn thô bạo chen đầu gối vào giữa hai chân nàng, cả thân
hình to lớn đè lên người nàng.
"Tam điện hạ! Ngài điên
rồi!"
Tô Vũ Tịch hoảng sợ đến bật khóc, nàng vùng vẫy kịch liệt, hai tay đấm thùm thụp
vào ngực hắn, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn: "Buông ta ra! Đại ca ta... đại ca ta là
bạn thân của ngài! Sao ngài có thể làm thế với ta!"
Nghe nàng nhắc đến huynh trưởng, Sở Vĩnh
chẳng những không dừng lại mà nụ cười trên môi càng thêm méo mó. Hắn dễ dàng
tóm lấy cả hai cổ tay mảnh khảnh đang khua khoắng lung tung của Tô Vũ Tịch,
dùng một tay khóa chặt chúng lên đỉnh đầu.
Hắn cúi sát xuống, khoảng cách
gần đến mức Tô Vũ Tịch có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc và cả những tơ máu đỏ ngầu trong mắt hắn.
"Bạn thân?" Sở Vĩnh cười khẽ "Đúng là bạn thân, nên ta mới phải thay hắn 'chăm sóc' muội muội hắn thật tốt đêm nay chứ. Yên tâm, Đại ca ta không cần nàng, nhưng ta thì không chê đâu."
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-2_25.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY